Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 155
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:16
Thiết Đầu ngọ nguậy trong lòng cô, lắc đầu nguầy nguậy.
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay giữ c.h.ặ.t miệng thằng bé, định bảo nó nhả đồ trong miệng ra thì thấy nó cử động miệng rồi nuốt chửng luôn, sau đó há miệng khóc òa lên.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Triệu Nguyên nghe tiếng khóc của Thiết Đầu, đi tới phòng tắm thì thấy Thiết Đầu đang ngọ nguậy trong lòng cô, cô đứng bên cạnh có chút lúng túng không biết làm sao.
"Thằng bé sao thế?" Triệu Nguyên đi tới bên cạnh cô hỏi.
Thiết Đầu nghe thấy giọng cha bèn quay đầu lại nhìn.
Triệu Nguyên nhìn thấy cái miệng dính đầy bùn của Thiết Đầu, còn có cả nước khoai lang lẫn bùn trong miệng.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng Triệu Nguyên mới hoàn hồn, quay đầu nhìn anh một cái, nói: "Thiết Đầu ăn bùn vào bụng rồi." Nói xong đưa tay múc gáo nước rửa miệng cho Thiết Đầu.
Thiết Đầu khóc dữ dội, đưa tay lắc đầu không cho cô rửa, vẻ mặt đầy uất ức nhìn cô.
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay vỗ nhẹ vào m.ô.n.g thằng bé, không cho nó ăn bùn mà nó còn uất ức cơ đấy.
Thiết Đầu vốn đang khóc, m.ô.n.g đột nhiên bị vỗ mấy phát, cả người sững lại rồi bỗng nhiên cười khanh khách.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Ngay lúc cô chuẩn bị tiếp tục rửa miệng cho Thiết Đầu thì ngửi thấy mùi khét, hỏng rồi, thức ăn vẫn đang ở trong nồi.
"Anh rửa sạch miệng cho Thiết Đầu đi." Thẩm Mỹ Khiết nhét Thiết Đầu vào lòng anh, vội vàng chạy về phía bếp.
Triệu Nguyên nhìn Thiết Đầu trong lòng với cái miệng đầy bùn, đưa tay múc nước lau sạch miệng cho thằng bé.
Bước vào bếp mùi khét càng lúc càng nồng, Thẩm Mỹ Khiết dùng xẻng lật lật, củ cải trong nồi đã cháy đen không ra hình thù gì, đành phải đổ hết chỗ củ cải cháy đi.
Nồi cơm bên cạnh cũng hơi bị cháy cạnh một chút, nhưng không ảnh hưởng gì đến việc ăn uống.
Trên bàn cơm trưa nay, Cẩu Đản ăn cơm cháy trong bát, ngẩng đầu nhìn Thẩm Mỹ Khiết bên cạnh.
"Ăn nhiều rau vào con." Thẩm Mỹ Khiết liếc thấy Cẩu Đản vừa ăn cơm vừa nhìn mình, mặt hơi đỏ, đưa tay gắp cho cậu một miếng thức ăn.
Cẩu Đản cúi đầu ngoan ngoãn ăn thức ăn trong bát.
Mưa ngoài kia càng lúc càng to.
Sau bữa cơm, Thẩm Mỹ Khiết rửa bát xong, bảo Đại Sinh và các em về phòng ngủ, đẩy cửa phòng ra thấy Triệu Nguyên đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Nghĩ đến lá thư Triệu Bắc gửi lúc trước, cô lấy lá thư đó từ trong ngăn kéo ra.
"Lúc anh chưa về, Triệu Bắc có gửi một lá thư tới." Thẩm Mỹ Khiết đi tới bên cạnh anh, đưa lá thư tới trước mặt anh.
Triệu Nguyên nhìn lá thư chưa bóc trong tay cô, không đưa tay nhận mà nói: "Sau này thư ở nhà gửi tới, em cứ trực tiếp bóc ra xem, không cần đợi anh về."
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói thì hơi khựng lại, ngước mắt thấy anh đang nhìn mình, sao anh đột nhiên lại nói vậy, những lá thư nhà gửi tới trước đây khi anh không có nhà, lúc về anh cũng chưa từng nói câu này.
Cô không đáp lời anh mà trực tiếp nhét lá thư vào lòng anh, nói: "Em buồn ngủ rồi, ngủ một lát đây."
Vừa đi được vài bước đã nghe thấy tiếng anh nói ở phía sau.
"Anh về, em không vui sao?"
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy anh nói, bước chân khựng lại, quay người nhìn anh, anh về cô không phải không vui, chỉ là không muốn nhìn thấy anh, không muốn nói chuyện với anh mà thôi.
Trong phòng yên tĩnh lại, hai người nhìn nhau.
"Không có, anh nghĩ nhiều rồi, em đi ngủ đây." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh nhìn mình, giống như biết rõ tâm tư trong lòng cô, cô vội vàng dời mắt đi.
Nói xong, cô đi tới bên giường, quay lưng về phía anh nằm xuống giường.
Triệu Nguyên đi tới bên giường gọi khẽ tên cô một tiếng, không thấy cô phản ứng, anh nhìn bóng lưng cô nằm đó một lúc rồi cầm lá thư trong tay xé ra.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường, nghe thấy tiếng bóc phong bì bên cạnh, người khẽ động đậy, thực ra cô cũng rất tò mò Triệu Bắc viết gì, trong đó chắc không nhắc tới cô đâu nhỉ.
"Không buồn ngủ nữa à?" Triệu Nguyên nghe tiếng cô trở mình, thản nhiên hỏi.
Thẩm Mỹ Khiết đang định cử động tiếp nghe anh nói vậy thì động cũng không được mà không động cũng chẳng xong.
"Anh xem thư mà tiếng động lớn thế, em có buồn ngủ cũng chẳng ngủ nổi." Thẩm Mỹ Khiết trực tiếp trở mình ngồi dậy trên giường nhìn Triệu Nguyên.
"Không ngủ được thì cùng xem." Triệu Nguyên nhìn gương mặt đang sa sầm của cô, khóe miệng cong lên, bảo cô lại gần.
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói vậy, cố ý đợi một lát mới chậm chạp nhích tới bên cạnh anh, nhìn lá thư trong tay anh.
Trong thư không viết nội dung gì đặc biệt, chỉ kể vài chuyện vụn vặt ở nhà, đồng thời cũng dặn dò Triệu Nguyên giữ gìn sức khỏe.
Thẩm Mỹ Khiết thấy trong thư không có điều mình muốn biết, lòng nhẹ nhõm hẳn, nằm xuống giường ngủ, chẳng buồn quan tâm đến Triệu Nguyên bên cạnh.
Ngô Quyên nhìn thời tiết bên ngoài, mấy ngày tới chắc là sẽ mưa, đứng dậy đi vào phòng đóng cửa sổ, nghĩ đến việc sáng nay Ôn Tĩnh nói mở cửa sổ cho thoáng khí, bèn đẩy cửa phòng hai đứa để đóng cửa sổ cho chúng.
Vừa bước vào phòng đã thấy trên giường đặt hai chiếc chăn, ánh mắt cô khựng lại.
Ôn Tĩnh và Viễn Quốc không ngủ cùng nhau sao, mới kết hôn một tháng mà đã ngủ riêng chăn? Ngô Quyên giật mình, nghĩ đến việc lúc đầu Viễn Quốc không chịu lấy Ôn Tĩnh, không lẽ hai đứa này vẫn chưa động phòng, trong đầu bỗng nhiên nảy ra hình ảnh ngày kết hôn Viễn Quốc uống say khướt, cô cũng không để ý đến hai đứa, sau đó chuyện này cô cũng chưa từng hỏi qua.
Càng nghĩ càng thấy không đúng, trong lòng có chút rối bời, cô ngồi trong phòng đôi vợ chồng trẻ, mãi đến khi nghe thấy tiếng của Ôn Tĩnh và Viễn Quốc mới đứng dậy ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi cửa đã thấy Viễn Quốc đi phía trước, Ôn Tĩnh đi phía sau, nhìn thế nào cũng chẳng giống một đôi vợ chồng mới cưới.
"Ôn Tĩnh, con lại đây, mẹ có việc muốn con giúp một tay." Ngô Quyên vẫy tay gọi Mỹ Khiết.
Ôn Tĩnh vừa vào cửa đã nghe mẹ hỏi:
"Ôn Tĩnh, thằng Viễn Quốc chưa động phòng với con phải không."
Ôn Tĩnh nghe mẹ hỏi, cả người cứng đờ, kinh ngạc ngước nhìn mẹ.
Ngô Quyên thấy dáng vẻ này của Ôn Tĩnh thì còn gì mà không hiểu nữa, một ngọn lửa giận bốc lên, khá khen cho thằng Viễn Quốc, dám đối xử với Ôn Tĩnh như thế, xem bà có lột da nó ra không.
Một mặt đau lòng nắm tay Ôn Tĩnh: "Con ngoan, để con chịu uất ức rồi."
Ôn Tĩnh nghe mẹ nói vậy, nước mắt lã chã rơi xuống.
Ngô Quyên vuốt lưng Ôn Tĩnh, đưa tay lau nước mắt cho cô.
Buổi tối ăn cơm xong, Ngô Quyên gọi con trai vào phòng.
