Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 156
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:16
Ôn Tĩnh nghe thấy mẹ hình như đang mắng Viễn Quốc ở trong phòng, nghĩ đến câu hỏi chiều nay của mẹ, trong lòng có chút lo lắng, đi vài vòng trong phòng, càng đi càng sốt ruột, nhìn cửa phòng rồi bước chân đi về phía phòng mẹ.
Cửa phòng mẹ không đóng c.h.ặ.t, vừa đi tới cửa đã nghe thấy mẹ đang mắng Viễn Quốc rất to ở trong phòng, giận không hề nhẹ, một tay ôm n.g.ự.c, Viễn Quốc đứng bên cạnh bảo mẹ đừng giận nữa.
Vương Ôn Tĩnh thấy mẹ giận đến thế, đang đắn đo không biết có nên vào không, ngay lúc cô còn đang do dự thì Viễn Quốc đang khuyên ngăn mẹ quay đầu nhìn về phía cửa, ánh mắt hai người chạm nhau.
Ôn Tĩnh thấy Viễn Quốc nhìn mình, nghĩ đến chuyện mình nói với mẹ bị anh biết rồi, có tật giật mình lùi lại một bước, không dám bước vào trong nữa, xoay người chạy về phòng.
Về đến phòng đóng cửa lại, ngồi trên giường nhớ lại ánh mắt Viễn Quốc vừa nhìn mình, tâm thần bấn loạn, hối hận vì chiều nay mình nhất thời uất ức mà kể chuyện cho mẹ nghe.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lòng cô vẫn luôn treo lơ lửng, không biết qua bao lâu, cửa từ bên ngoài bị đẩy ra, Diệp Viễn Quốc bước vào, cài chốt cửa lại.
Vương Ôn Tĩnh thấy anh vào bèn đứng bật dậy từ trên giường, tim đập dữ dội, không để ý đến cái chốt cửa anh vừa cài, thấy anh không nói câu nào bước về phía mình, hoảng hốt mở lời: "Em không cố ý..."
Lời còn chưa dứt, đã bị anh nắm lấy bế bổng lên đặt xuống giường phía sau, ngay sau đó cả người bị anh đè nghiến lên giường, chưa kịp phản ứng, anh đã cúi đầu, đôi môi anh ép xuống.
Vương Ôn Tĩnh chỉ thấy môi nóng ran, ngay sau đó lưỡi cô bị anh hút lấy mới phản ứng lại, theo bản năng đẩy anh ra, đẩy vài cái không nhích, bị anh hôn đến đầu óc choáng váng, đôi tay đang đẩy anh dần dần yếu đi.
Vương Ôn bị anh đè trên giường hôn sâu, lưỡi cô bị anh hôn đến tê dại, ngay lúc cô không thở nổi, anh mới buông miệng cô ra, thở hổn hển bên tai cô, hơi thở nóng rực phả vào tai nóng bừng.
Diệp Viễn Quốc nhìn người dưới thân, anh vốn định đợi cô lớn thêm chút nữa, không ngờ lòng cô lại chịu uất ức như vậy, giọng khàn khàn nói: "Đau thì bảo anh."
Vương Ôn Tĩnh không dám nhìn người trên người mình, thẹn thùng nhắm nghiền hai mắt, biết rõ chuyện sắp xảy ra tiếp theo, trước khi kết hôn mẹ đã cho cô xem một cuốn sổ nhỏ, trên đó có hai người nhỏ làm đủ mọi động tác, nghĩ tới đó cô nóng bừng cả người, thân thể chuyển sang màu hồng nhạt.
Không biết qua bao lâu, trong phòng dần dần không còn tiếng động.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên vẫn còn đang ngủ bên cạnh, nghĩ đến việc anh thực hiện nhiệm vụ vất vả thời gian qua, cô nhẹ nhàng đứng dậy không làm ồn đến anh.
"Cha không đưa bọn con tới trường sao ạ?" Cẩu Đản nhìn Thẩm Mỹ Khiết bên cạnh hỏi.
Mỗi lần cha nghỉ ngơi đều sẽ đưa bọn trẻ tới trường, hôm nay cha không ra ngoài.
"Cha đang ngủ, chúng ta không làm phiền cha, đợi mai mẹ bảo cha đưa đi." Thẩm Mỹ Khiết nắm tay Cẩu Đản, gọi Đại Sinh cùng ra ngoài.
Đi tới cửa nghĩ đến ô chưa mang theo, cô bế Thiết Đầu quay lại phòng lấy ô.
Thiết Đầu vòng tay ôm cổ mẹ, gục đầu lên vai cô có chút uể oải.
Cô vừa ra khỏi cửa đã thấy Mỹ Khiết cũng định ra ngoài, bên cạnh còn đứng Viễn Quốc.
"Em không sao, anh mau tới đơn vị đi." Vương Ôn Tĩnh đỏ mặt, bảo anh mau đi đi, cô không cần đưa.
Diệp Viễn Quốc cúi đầu nhìn cô không lên tiếng.
Vương Ôn Tĩnh thấy anh không đi, cứ khăng khăng đòi đưa mình, mặt cô càng đỏ hơn, cô không cần anh đưa, cô bây giờ cứ nhìn thấy anh là lại nghĩ tới chuyện xảy ra tối qua.
"Ôn Tĩnh." Thẩm Mỹ Khiết dắt con đi tới gần hai người thì cất tiếng gọi.
"Chị Mỹ Khiết." Vương Ôn Tĩnh nghe tiếng chị Mỹ Khiết bèn quay đầu lại thấy đúng là chị, mắt sáng lên.
"Em đi cùng chị Mỹ Khiết, không cần anh đưa đâu." Vương Ôn Tĩnh nói với Viễn Quốc xong bèn đi về phía Mỹ Khiết, vừa nhấc chân chạm tới thân dưới, chân mềm nhũn, người phía sau đã đưa tay đỡ lấy.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn chân Ôn Tĩnh run rẩy, vội vàng bế Thiết Đầu tiến lên hỏi thăm.
"Chị Mỹ Khiết, em không sao, vừa rồi không đứng vững thôi ạ."
Vương Ôn Tĩnh thấy chị Mỹ Khiết tới gần, sợ chị phát hiện, đỏ mặt vội vàng đẩy tay Viễn Quốc ra, từ tối qua sau khi hai người có quan hệ thân mật đó, anh cứ luôn đi sát bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại đưa tay đỡ cô, lúc ăn cơm mẹ cứ nhìn hai đứa cười suốt.
Chẳng lẽ anh muốn chị Mỹ Khiết cũng biết tối qua bọn họ đã xảy ra chuyện gì sao, cô ngước mắt lườm anh một cái, đi dạt ra vài bước.
"Chị Mỹ Khiết, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta mau đi thôi ạ." Vương Ôn Tĩnh đi tới bên cạnh chị Mỹ Khiết nói.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn gương mặt có chút không tự nhiên của Ôn Tĩnh, lại nhìn Viễn Quốc cách đó không xa, tổng thấy đôi vợ chồng trẻ này có gì đó không đúng, nhưng lại không nói rõ được cái cảm giác kỳ quái đó ở đâu.
"Em với Viễn Quốc sao thế?" Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu, nhìn Viễn Quốc cứ đi theo sau bọn họ nãy giờ.
Bình thường Viễn Quốc cũng đưa Ôn Tĩnh đi, nhưng rất ít, thường là vào lúc anh được nghỉ, hôm nay Viễn Quốc cũng không được nghỉ, hơn nữa cô cứ thấy ánh mắt Viễn Quốc nhìn Ôn Tĩnh hôm nay có chút khác thường.
"Anh ấy hôm nay đòi đưa em tới trường, em không cho đưa ạ." Vương Ôn Tĩnh thấy chị Mỹ Khiết nhìn Viễn Quốc phía sau bèn nói.
Thẩm Mỹ Khiết nghe Ôn Tĩnh nói xong định mở miệng hỏi thì ánh mắt quét qua sau tai Ôn Tĩnh, một vệt đỏ rực, da Ôn Tĩnh trắng nên vệt đỏ đó vô cùng nổi bật.
Vốn đã xem qua nhiều sách truyện, cô nhìn qua là hiểu ngay đó là vết hickey, nghĩ tới đôi chân run rẩy của Ôn Tĩnh vừa rồi, còn gì mà không hiểu nữa, cô gật đầu với Ôn Tĩnh, mấy người đi về phía trường học.
Đến trường học, Diệp Viễn Quốc đưa tay giữ lấy người vợ đang vội vàng muốn vào trong: "Tan học anh đón em về, tan học ngồi nghỉ thêm một lát nhé."
Sáng nay bảo cô ở nhà nghỉ ngơi vài ngày cô không chịu, cứ đòi tới trường cho bằng được.
"Biết rồi, anh mau tới đơn vị đi." Vương Ôn Tĩnh nghe thấy ba chữ "ngồi thêm một lát" của anh là lại nghĩ tới tối qua lúc cuối cùng anh bảo cô ngồi trên người anh, mặt đỏ bừng như sắp nhỏ m.á.u đến nơi, xoay người chạy biến vào văn phòng.
Thẩm Mỹ Khiết đứng một bên nhìn đôi vợ chồng Ôn Tĩnh, tặc lưỡi, lúc này cô đúng là một quả chanh chua (ghen tị).
Diệp Viễn Quốc nhìn vợ vào văn phòng mới đứng dậy đi tới đơn vị.
Thẩm Mỹ Khiết dạy xong tiết quay về văn phòng, thấy Ôn Tĩnh đang nằm bò trên bàn ngủ say sưa, bây giờ đã gần tới tháng Mười Một, ngủ thế này lúc dậy sẽ bị lạnh mất.
