Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 160

Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:03

Chỗ khoai lang chưa thối đó nếu không ăn sớm thì cũng hỏng mất.

Triệu Nguyên nghe cô cứ thao thao bất tuyệt về khoai lang, nghĩ đến việc trước đó cô nằm tái nhợt trên giường bệnh, ánh mắt anh rơi trên đôi môi đỏ mọng đang đóng mở liên tục trên giường.

"Ghi nhớ khoai lang..." Thẩm Mỹ Khiết còn định nói tiếp bảo anh nhớ cắt miếng khoai to một chút, không thì lúc gắp khoai sẽ bị nát hết, lời chưa dứt đã thấy ánh mắt anh đang dán c.h.ặ.t lên mặt mình.

"Ghi nhớ khoai lang cái gì." Triệu Nguyên thấy cô nói dở câu thì im bặt, bèn thu hồi tầm mắt hỏi.

"Nhớ cắt to một chút." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nhìn mình nữa mới nói tiếp cho hết câu.

Triệu Nguyên ừ một tiếng, chờ cô nói tiếp.

"Anh không đi nấu cơm sao?" Thẩm Mỹ Khiết thấy anh vẫn đứng đó bèn hỏi.

Cô vừa dứt lời đã thấy anh đứng dậy định đi ra ngoài.

"Anh gọi Thiết Đầu và Cẩu Đản vào đây." Thẩm Mỹ Khiết gọi với theo Triệu Nguyên khi anh sắp đi tới cửa.

Anh không giúp cô lật chăn, cô còn có những chiếc "áo bông nhỏ" (các con) của mình.

"Em nằm một mình trên giường không cử động được, bảo các con vào nói chuyện với em cho đỡ buồn." Thẩm Mỹ Khiết giải thích.

Thẩm Mỹ Khiết nói xong thấy anh không đáp lời, có chút sốt ruột gọi tên anh.

"Biết rồi." Triệu Nguyên nói xong đẩy cửa đi vào phòng trong nhặt khoai lang.

Đợi một lát cửa phòng được đẩy ra, Đại Sinh dắt các em vào.

Cẩu Đản buông tay anh trai ra chạy tới bên giường, tay chống vào mép giường, ghé sát mặt vào đầu cô.

"Cẩu Đản, sao thế con?" Thẩm Mỹ Khiết nghiêng đầu nhìn Cẩu Đản vẫn luôn áp sát bên giường nhìn mình.

"Mẹ còn ngủ lâu như vậy nữa không ạ?" Cẩu Đản nhỏ giọng hỏi.

Trước đó cha đưa chúng tới bệnh viện, cô cứ nằm trên giường mãi không tỉnh, mẹ trước đây cũng như vậy, nằm trên giường không mở mắt, cậu không muốn cô cũng rời bỏ chúng như mẹ trước đây.

"Không đâu con." Thẩm Mỹ Khiết thấy Cẩu Đản mặt nhăn như quả khổ qua, lo lắng hỏi mình, bèn mỉm cười nói với cậu.

"Mẹ không lừa con chứ." Cẩu Đản nhìn chằm chằm mặt cô hỏi.

"Mẹ không lừa con." Thẩm Mỹ Khiết cam đoan với cậu.

Cẩu Đản nghe xong trên mặt hiện lên nụ cười, người càng nhích sát vào bên cô hơn.

Thiết Đầu bên cạnh thấy mẹ cứ không thèm nhìn mình mà toàn nói chuyện với các anh, muốn tới bên cô, thằng bé lay lay tay anh trai đang dắt mình, lay vài cái không được bèn hét lên vài tiếng với anh.

Đại Sinh thấy Thiết Đầu cứ muốn qua bèn buông tay thằng bé ra.

Thiết Đầu bước đôi chân ngắn cũn đi tới trước mặt Cẩu Đản, chen chúc bên cạnh Cẩu Đản, há miệng gọi người trên giường một tiếng: "Mẹ."

Gọi xong tay nhỏ liền vươn về phía giường.

"Cẩu Đản, giúp mẹ kéo cái chăn trên người xuống một chút." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu vươn tay mới nhớ ra cái chăn đắp trên người, nói với Cẩu Đản đang ở gần mình nhất.

"Cha dặn rồi, không được kéo chăn cho mẹ đâu ạ." Đại Sinh nghe thấy lời cô bèn lắc đầu, lúc cha đi đã đặc biệt dặn dò cậu chuyện này.

Thẩm Mỹ Khiết: "..."

Cái người Triệu Nguyên này, Thẩm Mỹ Khiết chỉ thấy cả người núp dưới chăn bị chọc tức đến nóng ran.

"Không nghe lời cha con, nghe lời mẹ này." Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh khó bảo, bèn nói với Cẩu Đản bên cạnh.

"Cha dặn rồi, nếu mẹ kéo chăn là phải đi bệnh viện đấy ạ." Cẩu Đản nói với người trên giường, cậu không muốn đi bệnh viện, cậu không thích bệnh viện.

"Cha dặn rồi, nếu mẹ bảo bọn con kéo chăn thì phải đi gọi cha ạ." Đại Sinh thấy cô còn định mở miệng bèn kể lại lời cha dặn dò cậu.

Thẩm Mỹ Khiết: "..."

Thiết Đầu thấy mẹ không thèm quan tâm mình mà chỉ nói chuyện với các anh, tay nhỏ vỗ vỗ vào mặt cô, miệng lúng b.úng nói những lời mà chỉ mình thằng bé mới hiểu được.

Thẩm Mỹ Khiết bị Thiết Đầu vỗ vài cái bèn hoàn hồn, quay đầu nhìn Thiết Đầu, cùng nói chuyện với Thiết Đầu và Cẩu Đản.

Đại Sinh vào phòng lấy vở bài tập của mình, ngồi trong phòng viết bài, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô để đề phòng cô bảo các em kéo chăn cho mình.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Đại Sinh ngồi viết bài bên cạnh, bèn ra hiệu "suỵt" với Cẩu Đản và Thiết Đầu, ba mẹ con nói chuyện rất khẽ.

Triệu Nguyên đẩy cửa vào thấy Đại Sinh đang ngồi viết bài, còn ở phía bên kia một lớn hai nhỏ đang nói thì thầm, cái chăn trên người cô vẫn ngoan ngoãn đắp kín mít, chỉ có đôi bàn chân của cô là không yên phận thò ra ngoài, thỉnh thoảng lại đung đưa đôi bàn chân trắng trẻo.

Triệu Nguyên tiến lên nhấc đôi chân của cô nhét lại vào trong chăn.

Thẩm Mỹ Khiết đang mải nói chuyện với Thiết Đầu và Cẩu Đản không để ý thấy Triệu Nguyên vào phòng, mãi đến khi chân bị nhấc lên, cô giật mình, chân định đá tới phía trước thì đã bị giữ c.h.ặ.t nhét vào trong cháo, quay đầu lại thấy Triệu Nguyên đang đứng ở đầu giường.

Cái người đàn ông này thật sự là đi đứng chẳng bao giờ có tiếng động.

"Ngoan ngoãn chút đi." Triệu Nguyên nhét chân cô lại vào chăn, nói.

Anh nói xong bèn bảo Đại Sinh đang viết bài: "Đại Sinh ăn cơm thôi con, ăn xong rồi viết tiếp."

Đại Sinh nghe thấy lời cha bèn cất vở bài tập, ngoan ngoãn theo cha đi xới cơm ăn.

"Ăn ở trong phòng sao?" Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên bưng một chậu cháo lớn vào, Đại Sinh đi sau cầm bát đũa.

Triệu Nguyên ừ một tiếng, múc cháo khoai lang đã để nguội bớt cho bọn trẻ ăn.

Sao anh đột nhiên lại nghĩ tới chuyện ăn cơm trong phòng nhỉ?

Trong đầu bỗng nhiên nhớ tới lời cô nói lúc nãy là cô buồn chán, muốn bảo các con qua giải khuây cho mình, chẳng lẽ anh dời địa điểm ăn cơm vào phòng là vì sợ cô ở trong phòng một mình buồn chán sao?

Nghĩ tới đó, khóe miệng cô không kìm được mà cong lên, Triệu Nguyên đang bưng bát cháo đi tới đặt bát cháo lên cái bàn bên cạnh, đưa tay nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy trên giường.

Thẩm Mỹ Khiết nén cơn đau mỏi sau lưng, ngồi trên giường.

Triệu Nguyên bưng bát cơm, ngồi bên giường đút cho Thẩm Mỹ Khiết đang ngồi trên giường.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái thìa đưa tới trước mặt, ánh mắt vô tình rơi trên cánh tay xắn tay áo của anh, ánh mắt bỗng khựng lại, trên cánh tay đó có không ít vết thương bị rạch ra, có vết đã bắt đầu đóng vảy, chiều nay ở bệnh viện lúc anh cho cô uống nước cô không để ý tới tay anh.

Nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mắt, trước đây cô cứ luôn chấp nhất vào cốt truyện trong sách mà không chịu nhìn thẳng vào trái tim mình.

Nghĩ lại từ khi cô tới đây cốt truyện đã thay đổi rất nhiều, giờ cô muốn thử xem sao, nếu sau này anh thật sự yêu Lưu Tĩnh, cô sẽ ly hôn với anh, tìm một người trẻ trung sung sức hơn để sống những ngày tháng tiêu d.a.o tự tại của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 160: Chương 160 | MonkeyD