Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 159

Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:03

Triệu Nguyên nhìn một lớn một nhỏ đang khóc bên giường, đưa tay lấy tờ giấy, lau nước mắt cho người đang khóc như mưa trên giường trước.

Thẩm Mỹ Khiết không ngờ anh sẽ lau nước mắt cho mình, động tác khóc bỗng khựng lại.

Anh lau nước mắt cho cô xong lại lấy cái khăn bên cạnh lau mặt cho cô.

Thiết Đầu bên cạnh ngơ ngác nhìn hành động của cha, há hốc mồm quên cả khóc.

Triệu Nguyên thấy dáng vẻ ngây ra của hai mẹ con, trong mắt thoáng qua ý cười, anh lau mặt cho Thiết Đầu, vừa mới chạm vào thằng bé đã bị nó đẩy ra, rồi lại há miệng "hu hu" khóc tiếp.

Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng khóc của Thiết Đầu mới hoàn hồn, tay phải cô đều bó bột rồi, tay trái vừa động là đau, cô quay đầu khẽ dỗ dành Thiết Đầu, đợi Thiết Đầu thôi khóc, vừa ngước mắt lên đã thấy người đàn ông bên cạnh đang nhìn mình trân trân, bất động.

Triệu Nguyên nhìn người đang khẽ dỗ dành Thiết Đầu trên giường, suy nghĩ quay về ngày hôm đó khi anh trở lại trường học, nhìn thấy dãy văn phòng đã sụp đổ tan tành kia.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh nhìn mình không nói lời nào, ánh mắt đó rất sâu, khiến người ta không hiểu nổi cảm xúc trong đó.

"Em đã ngủ bao lâu rồi." Thẩm Mỹ Khiết dưới ánh mắt đó của anh, mặt hơi đỏ, hỏi.

"Ba ngày." Triệu Nguyên nói.

Cô đã ngủ lâu vậy sao, cúi đầu nhìn tay mình, giờ tay cô bị thương rồi, chắc là một thời gian dài không tới trường được, suy nghĩ một chút bèn nói: "Chuyện ở trường thời gian tới em không đi được nữa rồi, anh nói với trường một tiếng giúp em."

Triệu Nguyên thấy cô như thế mà còn nhắc chuyện trường học, chân mày khẽ cau lại.

"Thiết Đầu hôm đó không khỏe, anh đã cho thằng bé đi khám chưa?" Thẩm Mỹ Khiết nhớ tới ngày văn phòng sụp, Thiết Đầu không khỏe trong người.

Triệu Nguyên nhớ tới lần đó anh dẫn con về, Thiết Đầu về đến nhà là cứ đòi mẹ suốt, nhìn cơn mưa ngoài kia càng lúc càng to, cô mãi chưa về, bảo Đại Sinh trông em, không ngờ vừa tới nơi đã thấy căn phòng đổ sụp.

"Khám rồi, không phát hiện ra vấn đề gì." Triệu Nguyên trả lời.

Thẩm Mỹ Khiết nghe Thiết Đầu không sao bèn mỉm cười với thằng bé, hôm đó làm cô sợ hết hồn.

Thiết Đầu thấy cô cười với mình bèn đưa tay sờ mặt cô, cô cúi đầu để thằng bé sờ, Triệu Nguyên đứng dậy đi ra ngoài.

Một hồi lâu sau anh mới quay lại.

"Khi nào thì chúng ta về ạ." Thẩm Mỹ Khiết chơi với Thiết Đầu một lát rồi hỏi.

"Đợi Tiểu Tôn tới."

Thẩm Mỹ Khiết ừ một tiếng, nhìn cái cốc nước bên cạnh, cô muốn uống nước.

Triệu Nguyên thấy cô nhìn cốc nước bèn đi tới bên giường cầm cốc nước lên, tay nhẹ nhàng đỡ đầu cô rồi đưa nước tới miệng cô.

Thiết Đầu bên cạnh thấy cha lại gần mẹ, tay nhỏ "bạch bạch" vỗ vào chân cha, thấy cha không nhúc nhích, cái miệng nhỏ ghé vào chân cha rồi há miệng c.ắ.n một cái.

Tay Triệu Nguyên đang cho cô uống nước bỗng cứng đờ, liếc nhìn Thiết Đầu phía sau.

Thiết Đầu thấy cha nhìn mình bèn nhả miệng ra, cười khanh khách.

"Đoàn trưởng, xe sẵn sàng rồi ạ." Tôn Vĩ đẩy cửa vào, thấy đoàn trưởng đang cho chị dâu uống nước, động tác đẩy cửa khựng lại, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

--

Thẩm Mỹ Khiết ngửa đầu ra sau, mặt hơi đỏ nhìn Triệu Nguyên, bảo anh mau buông tay ra.

"Đoàn trưởng, để tôi đưa bọn trẻ xuống trước ạ." Tôn Vĩ tiến lên bế lấy Thiết Đầu bên giường, không đợi đoàn trưởng trả lời đã dắt Đại Sinh và các em ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

"Anh đỡ em dậy với." Thẩm Mỹ Khiết thấy Tiểu Tôn dắt bọn trẻ xuống, sợ lát nữa Thiết Đầu không thấy cô lại khóc nháo, bèn nói với Triệu Nguyên bên cạnh.

Chân cô có thể đi được, chỉ có hai tay là không cử động được thôi.

Lời vừa dứt, người đàn ông đứng bên giường bước tới, nhẹ nhàng đỡ cô dậy.

Thẩm Mỹ Khiết vừa mới ngồi dậy, sau lưng đã truyền tới cơn đau nhói, cô nhíu mày ngồi trên mép giường.

Triệu Nguyên lấy áo khoác ngoài bọc kín người cô lại.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh trực tiếp dùng áo bọc cô lại, trên người cô còn đang mặc đồ bệnh nhân, không cần thay đồ sao?

Định mở miệng hỏi thì thấy anh cầm đôi giày bên cạnh, quỳ xuống nắm lấy chân cô rồi xỏ giày vào cho cô.

Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã đỡ cô đi ra ngoài.

Trên đường đi Tiểu Tôn lái xe cực chậm, trời đã tối sầm lại, chỉ sợ làm chị dâu bị xóc.

Đưa đoàn trưởng và chị dâu về đến nhà, định ở lại giúp một tay nhưng bị đoàn trưởng từ chối, Tiểu Tôn mới lái xe quay về.

Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay bị bí văn thực sự không viết nổi, muộn thế này rồi, che mặt, có thể giảm giá cho tôi chút không, để lại lời nhắn tôi phát hai cái bao lì xì.

Triệu Nguyên đỡ Thẩm Mỹ Khiết nằm xuống giường, rồi đắp chăn cho cô, đắp rất kín kẽ.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái chăn kéo tới tận cằm, ngước mắt nhìn anh một cái, thấy đắp xong anh bèn đi tới trước bàn rót nước.

"Anh kéo chăn xuống một chút đi." Thẩm Mỹ Khiết nhịn không được lên tiếng, trên đường về người cô đã đổ mồ hôi, anh đắp thế này cô thấy hơi nóng.

"Bây giờ em không được để bị lạnh." Trước khi về bác sĩ đặc biệt dặn dò bây giờ cô không được để bị sốt, tay cô đang bó bột, truyền dịch không tiện.

"Anh để hai tay em ra ngoài đi, không lạnh được đâu." Thẩm Mỹ Khiết nói, trong phòng không có gió, cô chỉ để hai tay ra ngoài, giấu tay dưới chăn.

Triệu Nguyên cầm cốc nước đi tới trước giường nói: "Uống chút nước đi."

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh trực tiếp bỏ qua chủ đề của cô, tiếp tục nói: "Em thấy nóng."

"Ráng nhịn một chút." Triệu Nguyên nói.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh thật sự không chịu lật chăn cho mình, bực bội lườm anh mấy cái rồi quay đầu đi chỗ khác không thèm nhìn anh nữa.

"Khát thì gọi anh, anh đi nấu bữa tối, em muốn ăn gì?" Triệu Nguyên liếc nhìn cái đầu cô đang quay đi chỗ khác, khóe miệng cong lên, đặt cốc nước đã rót sẵn lên cái bàn trước giường.

"Chỗ khoai lang đào bị đứt hôm trước chắc là thối hết rồi nhỉ." Thẩm Mỹ Khiết nghe anh định đi nấu bữa tối, đột nhiên nhớ tới chỗ khoai lang họ đào, đó chính là lương thực sau này của họ.

Hôm sau sau khi đào xong cô đã gặp chuyện, lại ở bệnh viện mấy ngày, chỗ khoai lang bị anh đào đứt đó không biết giờ thế nào rồi.

"Chưa xem." Triệu Nguyên trả lời.

"Anh mau đi xem đi, chỗ nào thối thì vứt ngay đi, chỗ nào chưa thối thì anh rửa sạch nấu cháo khoai lang." Thẩm Mỹ Khiết sắp xếp xong xuôi những việc tiếp theo Triệu Nguyên phải làm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 159: Chương 159 | MonkeyD