Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 172
Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:06
"Đi ngủ thôi, ngày mai còn phải dậy sớm." Thẩm Mỹ Khiết nhắm mắt nằm im trên giường giả c.h.ế.t.
Triệu Nguyên thấy mặt cô đỏ bừng như sắp nổ tung, trong mắt thoáng qua ý cười, đưa tay tắt đèn nằm xuống bên cạnh cô.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh tắt đèn mới dám mở mắt ra, nghĩ đến chuyện vừa rồi mà chỉ muốn lăn lộn trên giường, nhưng thân thể không thể cử động trên giường đã hạn chế khả năng phát huy của cô, mãi lâu sau cô mới ngủ thiếp đi.
Cô vừa ngủ say, Triệu Nguyên nằm bên cạnh mở mắt ra, nhìn người nằm cạnh mình, nghĩ đến kết quả điều tra thời gian qua, anh vén chăn lên, đi đến trước cửa sổ đứng rất lâu. Ngoảnh lại nhìn bóng dáng đang cuộn tròn trên giường, lại trầm tư một lát, như thể đã đưa ra quyết định gì đó, anh đứng dậy quay lại cạnh giường nằm xuống.
Sáng sớm, Triệu Nguyên vừa mở mắt, người bên cạnh cũng mở mắt theo.
"Chào buổi sáng." Thẩm Mỹ Khiết vừa nhìn thấy anh đã nghĩ đến chuyện tối qua, đỏ mặt chào một tiếng.
"Ngủ thêm chút nữa đi." Triệu Nguyên vừa dứt lời đã thấy cô lắc đầu.
"Em không muốn nằm nữa, em muốn dậy." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh định đứng dậy thay quần áo thì vội vàng lên tiếng.
Trong chăn nóng quá, cô mà nằm thêm nữa là lại đổ mồ hôi mất. Cô đã mấy ngày không tắm, quần áo trên người cũng mấy ngày chưa thay, nếu đổ mồ hôi nữa thì cô thực sự sẽ bốc mùi mất.
Triệu Nguyên đỡ cô dậy, đưa cô đến bồn rửa mặt, giúp cô vệ sinh xong xuôi, đang định vào bếp nấu bữa sáng thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Anh đi mở cửa đi, con để em trông." Thẩm Mỹ Khiết bảo anh đi mở cửa.
"Đi cùng cơ." Thiết Đầu thấy cha đi ra sân cũng muốn đi theo. Vừa mới bước đi, con Hoàng Qua đang quẩn quanh bàn liền vây lại, xoay quanh Thiết Đầu.
Thiết Đầu vội đi, chân nhỏ giẫm phải chân của Hoàng Qua, người nghiêng đi một cái, ngã nhào xuống đất "bộp" một tiếng, làm Thẩm Mỹ Khiết đang nói chuyện với Cẩu Đản giật cả mình.
Thiết Đầu nằm sấp trên đất, nghe thấy tiếng kêu của Hoàng Qua mới phản ứng lại, há miệng "òa" một tiếng khóc rống lên, quay đầu lại tìm mẹ.
"Đại Sinh, con đỡ em Thiết Đầu dậy đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu nằm bò trên đất khóc, vừa khóc vừa gọi mẹ, vội vàng bảo Đại Sinh đi đỡ.
Thiết Đầu được đỡ dậy liền nhào vào lòng cô, vừa khóc vừa chỉ vào con Hoàng Qua bên cạnh, mở miệng: "Bắt... bắt... bắt..."
Thẩm Mỹ Khiết thấy con Hoàng Qua bên cạnh chân có chút khập khiễng, đi được vài vòng lại đi đứng bình thường.
"Con giẫm phải Hoàng Qua, lại còn muốn bắt nó à." Thẩm Mỹ Khiết dở khóc dở cười nhìn Thiết Đầu trong lòng.
Thiết Đầu trong lòng không hiểu lời mẹ nói, tay nhỏ vẫn cứ chỉ vào Hoàng Qua, người thoát ra khỏi lòng mẹ, sải đôi chân ngắn cũn đi đuổi theo Hoàng Qua.
Hoàng Qua vừa thấy thằng bé là bốn chân chạy thục mạng, trong sân một người một ch.ó đuổi chạy tưng bừng.
Thẩm Mỹ Khiết cười nhìn Thiết Đầu, Cẩu Đản bên cạnh thấy em trai không đuổi kịp Hoàng Qua, liền chạy từ trong nhà ra giúp em cùng đuổi.
Triệu Nguyên ở cửa vừa mở cửa ra đã thấy Vương Ôn Tĩnh bưng một chậu sủi cảo lớn đứng ngoài cửa.
"Anh Triệu, nhà em gói sủi cảo, bưng sang mời cả nhà nếm thử ạ." Vương Ôn Tĩnh nói xong liền đưa chậu sủi cảo cho anh.
Mẹ cô gói sủi cảo từ tối qua, vốn định mang sang nhưng sau đó nhà có khách không dứt ra được, sáng nay luộc xong liền bảo cô mang sang ngay.
Triệu Nguyên nhận lấy chậu sủi cảo cô đưa, mở miệng nói tiếng cảm ơn.
"Anh Triệu, em về trước đây ạ, đợi mọi người ăn xong em lại sang tìm chị Mỹ Khiết." Nói xong liền xoay người rời đi.
Mỗi lần cô gặp chồng của chị Mỹ Khiết đều có chút sợ hãi, không dám mở lời, đợi họ ăn xong cô sang tìm chị Mỹ Khiết sau, cô cũng mấy ngày rồi chưa gặp chị ấy.
Triệu Nguyên nhìn bóng người vừa nói xong đã biến mất, liếc nhìn cái chậu trong tay, bưng vào nhà.
"Sao Ôn Tĩnh không vào?" Thẩm Mỹ Khiết đang định cất tiếng gọi Ôn Tĩnh thì thấy cô ấy đã đi mất rồi.
"Cô ấy bảo ăn xong rồi sang." Triệu Nguyên đặt sủi cảo lên bàn, gọi Đại Sinh và các em lại ăn.
Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy liền gật đầu.
"Thiết Đầu vừa rồi khóc gì thế?" Triệu Nguyên vừa rồi ở cửa nghe thấy tiếng khóc của Thiết Đầu, đang định quay lại thì tiếng khóc đã dứt.
"Giẫm phải Hoàng Qua nên ngã thôi." Thẩm Mỹ Khiết kể lại chuyện vừa xảy ra.
"Cha ơi, con muốn ăn sủi cảo." Cẩu Đản đang đuổi ch.ó ngoài sân, thấy cha bưng một chậu sủi cảo vào nhà, liền xoay người chạy vào, ngẩng đầu nói.
"Đi lấy bát đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy Cẩu Đản sốt sắng muốn ăn, mỉm cười nói.
"Con đi lấy giấm." Đại Sinh ở bên cạnh lên tiếng, cậu nhớ cô thích ăn giấm, lần trước ăn sủi cảo cô cứ chấm giấm suốt.
"Cảm ơn Đại Sinh nhé." Thẩm Mỹ Khiết không ngờ Đại Sinh còn nhớ mình thích ăn giấm.
Đại Sinh nghe cô nói cảm ơn, đỏ mặt "ừm" một tiếng, đi theo em trai chạy vào bếp.
Triệu Nguyên đi lôi Thiết Đầu còn đang đuổi ch.ó ngoài sân vào.
Thiết Đầu hậm hực vài tiếng, không tình nguyện đi theo cha vào nhà.
Mấy người vây quanh bàn ăn sủi cảo.
"Anh chấm nhiều giấm vào, em thích ăn." Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên gắp sủi cảo chỉ chấm một xíu giấm đã đưa vào miệng cô.
Triệu Nguyên nghe lời cô, nghĩ đến chuyện xảy ra tối hôm kia, liếc nhìn cô một cái, xem ra thích "ăn giấm" là không sai.
Sủi cảo Ôn Tĩnh mang sang hơi nóng, cô ăn xong đổ không ít mồ hôi. Cô vừa định cử động, liền thoang thoảng ngửi thấy một mùi hương, có chút chua, không lẽ là từ trên người mình chứ? Thẩm Mỹ Khiết cúi đầu ngửi n.g.ự.c mình, ngửi thấy một mùi chua lòm.
Cô bốc mùi rồi? Biểu cảm trên mặt khựng lại.
"Anh đừng lại đây." Thẩm Mỹ Khiết còn chưa kịp lấy lại tinh thần từ việc trên người mình có mùi, đã thấy Triệu Nguyên đi tới, vội vàng lên tiếng.
"Sao thế?" Triệu Nguyên thấy vẻ mặt hốt hoảng của cô, liền hỏi.
Thẩm Mỹ Khiết cứng đờ người nhìn Triệu Nguyên, cô phải nói chuyện này thế nào đây. Cô mà nói ra thì bước tiếp theo chắc chắn là phải tắm, Triệu Nguyên tắm cho cô?
Hiện tại cô đã chấp nhận Triệu Nguyên rồi, nhưng cứ nghĩ đến việc anh tắm cho cô, cô vẫn có chút không chấp nhận nổi.
Triệu Nguyên thấy cô không nói lời nào, chỉ nhìn mình với vẻ mặt đầy đắn đo, liền lên tiếng: "Rốt cuộc là làm sao?"
"Em muốn tắm." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh định tiến lại chỗ mình, vội vàng nói, bảo anh đừng qua đây, cô không muốn để anh ngửi thấy mùi trên người mình.
Lời cô vừa dứt, Thiết Đầu ở bên cạnh liền "khà khà" cười thành tiếng, vỗ vỗ hai bàn tay nhỏ.
Tiếng cười của Thiết Đầu trong căn phòng yên tĩnh nghe đặc biệt vang dội.
