Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 173
Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:06
Thiết Đầu rất thích nghịch nước, tối nào nhắc đến chuyện tắm rửa thằng bé cũng là người tích cực nhất, mỗi lần tắm là phải tắm rất lâu.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu đang cười vui vẻ, ban đầu cô còn có chút ngượng ngùng, bị thằng bé cười một trận liền vơi đi không ít.
"Để anh đi đun nước." Triệu Nguyên nói xong liền đứng dậy vào bếp đun nước tắm cho cô.
"Tắm!" Thiết Đầu nghe thấy từ "tắm" phát ra từ miệng cha, tưởng mình sắp được tắm, m.ô.n.g lắc lư định đi theo cha.
"Đại Sinh, con dắt em đi chơi đi." Triệu Nguyên vừa đi được hai bước thì phía sau đã có một cái đuôi nhỏ bám theo, liền gọi Đại Sinh bảo cậu dắt Thiết Đầu ra ngoài.
Đại Sinh gật đầu với cha, tiến lên dắt Thiết Đầu định dắt ra ngoài.
Thiết Đầu thấy anh trai kéo mình không cho đi theo cha, liền hét lên với anh vài tiếng, thấy anh vẫn cứ kéo mình, bèn đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy eo anh hậm hực vài tiếng vẫn không có tác dụng, đành bĩu môi đi theo anh ra ngoài.
"Anh đun nhiều nước một chút, em còn phải gội đầu nữa." Thẩm Mỹ Khiết nói với Triệu Nguyên khi anh vừa đi đến cửa.
Tóc cô từ khi về đến nay cũng chưa gội, không biết có phải do tâm lý hay không, từ khi ngửi thấy mùi chua trên người, cô cảm thấy da đầu cũng bắt đầu ngứa ngáy theo.
Ngay lúc cô định gãi da đầu, trong não đột nhiên lóe lên một ý nghĩ: tối qua lúc cô hôn Triệu Nguyên, hai người ở gần nhau như thế, lúc đó không lẽ trên người cô đã bắt đầu có mùi rồi chứ?
Vừa nghĩ đến việc đó là một nụ hôn có "mùi vị", sự ngượng ngùng vừa mới dịu đi của cô lại bùng lên.
Ngay lúc cô đang nghĩ xem lúc đó trên người mình có mùi hay không, Triệu Nguyên từ trong bếp đi ra, bước vào gian phòng bên trong.
Không lâu sau anh lôi từ trong phòng ra một cái thùng gỗ lớn, cao tầm một mét.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái thùng gỗ lớn trong tay anh, trên đó bám không ít bụi bẩn, vừa nhìn vài cái đã thấy anh bưng cái thùng ra ngoài sân.
Anh tìm cái này ra không lẽ là để cho cô ngâm bồn?
Từ khi cô đến căn cứ đến nay chưa bao giờ được ngâm bồn tắm cả, cô rất muốn ngâm bồn, nhưng cứ nghĩ đến lát nữa Triệu Nguyên cởi quần áo cho cô, bế cô đặt vào trong rồi còn kỳ cọ cho cô, một lần kỳ ra cả đống đất, cảnh tượng đó thật đáng xấu hổ biết bao. Cứ nghĩ đến đây là cả người cô đều không ổn.
Cô lắc lắc đầu, xua tan cảnh tượng đó ra khỏi trí não, ánh mắt dời về phía Triệu Nguyên và cái thùng trong tay anh ở ngoài sân. Chỉ thấy anh múc từng xô nước giếng đổ vào thùng gỗ, cầm cái bàn chải gỗ không biết tìm ở đâu ra kỳ cọ hết lần này đến lần khác.
Đại Sinh và Cẩu Đản bên cạnh thấy cha đang cọ thùng ngoài sân, "vèo" một cái chạy đến trước mặt cha giúp cha một tay.
Thiết Đầu chổng m.ô.n.g ở bên cạnh đẩy thùng gỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên mà cũng không đẩy nổi, ấm ức nhìn cha bên cạnh, đưa tay chỉ vào thùng gỗ.
Triệu Nguyên đang định cọ phần đáy thùng gỗ, thấy Thiết Đầu đẩy không nổi thùng gấp đến mức sắp rơi nước mắt, thuận theo sức của thằng bé, mỉm cười đặt nằm ngang thùng gỗ ra để cọ đáy thùng.
Thiết Đầu nép bên cạnh cha đưa bàn tay nhỏ ra sờ sờ vào thùng.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên cọ sạch thùng, tim cô treo lên tận cổ họng, cô không muốn để anh tắm cho mình, cứ nghĩ đến cảnh kỳ đâu ra đất đó là cô thấy cả người không ổn chút nào.
Triệu Nguyên cọ sạch thùng gỗ xong, nghĩ bụng nước nóng trong nồi chắc cũng được rồi, đứng dậy vào nhà mở nắp nồi nhìn nước sôi bên trong, múc hơn nửa chậu nước nóng, pha thêm nước lạnh bưng ra ngoài.
Không lâu sau Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên bưng một chậu nước từ trong bếp đi ra, người cô cứng đờ, đây là sắp bắt đầu rồi sao?
Còn chưa kịp bắt đầu căng thẳng, đã thấy Triệu Nguyên bưng chậu nước trong tay ra ngoài sân.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Không phải để tắm cho cô à? Cô có chút không hiểu thao tác này của anh.
Triệu Nguyên đặt chậu nước đã pha xong ra ngoài sân, quay lại phòng thấy cô đang nhìn chậu nước ngoài sân, chủ động mở miệng nói.
"Gội đầu trước đi, tóc khô rồi mới tắm." Triệu Nguyên nói xong đỡ cô đứng dậy đi về phía bồn rửa mặt.
Hiện tại thời tiết lạnh, ngoài sân nắng to gội đầu không dễ bị lạnh.
Thẩm Mỹ Khiết được anh đỡ ngồi vững trên ghế đẩu, anh dùng gáo múc nước dội lên đầu cô, cả người cô ngồi im trên ghế không nhúc nhích, mặc kệ anh xoay xở.
Cô vừa gội đầu xong, lau khô được một nửa thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cùng với giọng nói của Ôn Tĩnh.
Ôn Tĩnh đến rồi? Trong lòng Thẩm Mỹ Khiết vui vẻ hẳn lên, cô đã nghĩ ra cách làm sao không cần Triệu Nguyên giúp mà vẫn có thể tắm được rồi. Cô nghé đầu nhìn Triệu Nguyên bên cạnh, mở miệng nói: "Ôn Tĩnh đến rồi kìa, nhanh đi mở cửa đi."
Triệu Nguyên vắt chiếc khăn khô lên đầu cô, đứng dậy đi mở cửa.
"Anh Triệu, em đến tìm chị Mỹ Khiết ạ." Vương Ôn Tĩnh thấy là anh Triệu mở cửa, lập tức lên tiếng.
Triệu Nguyên còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy người trong sân gọi to:
"Ôn Tĩnh, vào đây mau."
Vương Ôn Tĩnh nghe thấy tiếng của chị Mỹ Khiết, liếc nhìn anh Triệu bên cạnh, lách người đi vào.
Vừa vào sân đã thấy chị Mỹ Khiết như vừa mới gội đầu xong đang ngồi ngoài sân phơi nắng.
"Chị Mỹ Khiết." Vương Ôn Tĩnh đi đến bên cạnh Thẩm Mỹ Khiết gọi một tiếng.
"Đại Sinh, mang cho cô Ôn Tĩnh cái ghế đẩu." Thẩm Mỹ Khiết bảo Đại Sinh mang cái ghế ra đây.
"Em tự mang được ạ." Vương Ôn Tĩnh bảo Đại Sinh cứ chơi đi, cô đi vào trong nhà bê cái ghế đẩu đặt bên cạnh chị Mỹ Khiết định ngồi xuống thì nghe thấy chị lên tiếng.
"Ôn Tĩnh, chị mấy ngày rồi chưa tắm, trên người bốc mùi, em ngồi xa chị chút, lát nữa kẻo lại làm em ám mùi." Thẩm Mỹ Khiết thấy cô ấy đặt ghế ngay cạnh mình định ngồi sát vào, vội vàng nói.
"Không sao đâu ạ." Vương Ôn Tĩnh mỉm cười ngồi xuống cạnh Thẩm Mỹ Khiết.
"Chị Mỹ Khiết, người chị đã khỏe hơn chút nào chưa ạ?" Vương Ôn Tĩnh nhìn tay vẫn còn đang bó bột của Thẩm Mỹ Khiết.
Mấy hôm trước cô và mẹ cùng đi thăm chị Mỹ Khiết, chị ấy mặt mày trắng bệch nằm trên giường, không một chút động tĩnh, làm cả nhà sợ phát khiếp.
"Khỏe nhiều rồi, mỗi tội tay không cử động được nên hơi bất tiện thôi." Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái tay bó bột mở miệng nói.
"Đúng rồi, trường học có nói bao giờ đi học lại không em?" Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến việc hôm qua dì Quyên nói Ôn Tĩnh và mọi người hiện tại đã được nghỉ học.
"Nghe nói là hậu thiên (ngày kia) ạ." Vương Ôn Tĩnh nhớ lại lời hiệu trưởng nói lúc đó.
Hậu thiên? Vậy thì nhanh thôi.
"Chị nghe hiệu trưởng Lý nói, định để em phụ trách lớp 5, hôm nay em đến đúng lúc chị nói rõ xem chương trình học đến đâu rồi." Thẩm Mỹ Khiết giảng giải tỉ mỉ xem các môn Ngữ văn và Toán học đã học đến bài nào rồi.
