Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 176
Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:06
"Triệu Nguyên." Thẩm Mỹ Khiết gọi vọng ra cửa phòng một tiếng.
"Dậy rồi à." Sau khi cô gọi không lâu, Triệu Nguyên liền đẩy cửa bước vào, thấy cô nằm trên giường đưa đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh.
"Em muốn đi nhà vệ sinh." Nhìn ánh nắng bên ngoài, bây giờ chắc cũng gần trưa rồi, giấc ngủ này của cô cũng thật dài.
Đại Sinh đang chơi ngoài sân, thấy họ ra ngoài liền chạy về phòng tiếp tục chơi trò chơi họ vẫn chưa chơi xong.
Triệu Nguyên đỡ cô dậy đi về phía nhà vệ sinh.
Ngay khi sắp đến nơi, cô bảo Triệu Nguyên đứng đợi một bên, còn mình lừ đừ chậm chạp bước vào trong.
Thẩm Mỹ Khiết thử cử động tay trái, đã có thể gập lại được, chỉ cần biên độ không quá lớn thì không có vấn đề gì.
Giải quyết xong nhu cầu sinh lý, Triệu Nguyên đưa cô đi rửa mặt đ.á.n.h răng. Ngay lúc Triệu Nguyên bóp kem đ.á.n.h răng xong định đ.á.n.h răng cho cô, cô giơ cánh tay trái vẫn còn hơi đau lên nói:
"Để em tự làm." Thẩm Mỹ Khiết cầm lấy bàn chải đưa vào miệng, vừa mới đ.á.n.h được hai cái thì cánh tay bắt đầu đau nhức.
Triệu Nguyên thấy bộ dạng đau đớn của cô, liền lấy lại bàn chải trong tay cô để giúp cô đ.á.n.h răng rửa mặt.
"Còn một lát nữa mới ăn cơm trưa, nếu em đói thì ăn tạm cái này lót dạ đi." Triệu Nguyên lấy từ trong phòng bọn trẻ ra một giỏ bánh kẹo mua từ trước đặt lên bàn để cô tự lấy ăn.
"Bao giờ anh mới lên đơn vị?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi. Đại Sinh và Cẩu Đản ngày mai là phải đến trường rồi.
Thiết Đầu còn nhỏ nên không rời mẹ được, chắc là sẽ ở nhà chứ không đi học.
"Thêm một thời gian nữa." Trên đơn vị biết cô bị thương nên đặc biệt cho anh nghỉ thêm vài ngày để ở nhà chăm sóc.
Chỉ cần không phải bây giờ là được, cánh tay trái của cô hiện tại tuy có thể cử động nhưng vẫn chưa thể gập quá mạnh, gập một cái là đau. Đợi thêm một thời gian nữa lưng cô hết đau, tay trái cũng hoạt động bình thường, lúc đó anh lên đơn vị thì cô cũng có thể ở nhà chăm sóc Thiết Đầu rồi.
Cẩu Đản ngửi thấy mùi thơm trong phòng, mở cửa phòng ra, nhìn thấy trên bàn bày món bánh đào mà mình thích nhất, liền chạy từ trong phòng ra đứng giữa hai người nói:
"Con muốn ăn." Nói xong liền nhìn hai người họ chằm chằm.
"Ăn đi con." Thẩm Mỹ Khiết đẩy đĩa bánh trên bàn về phía Cẩu Đản, bảo cậu mang đi ăn cùng Đại Sinh. Cô vốn không thích ăn bánh đào và cũng không thấy đói.
Cẩu Đản bưng đĩa bánh đào chạy vù vào phòng, không lâu sau cô và Triệu Nguyên đã nghe thấy tiếng nô đùa và ăn uống vui vẻ của bọn trẻ trong phòng.
Thiết Đầu đẩy cửa phòng ra, tay cầm một miếng bánh đào đi đến bên mẹ, bảo cô cúi đầu xuống, rồi đưa bàn tay nhỏ nhét miếng bánh vào miệng cô.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu muốn mình ăn miếng bánh trên tay thằng bé, mỉm cười cúi đầu khẽ c.ắ.n một miếng.
Thiết Đầu thấy mẹ ăn rồi, đôi mắt nhỏ cười híp lại thành một đường chỉ, há miệng c.ắ.n một miếng bánh đào, c.ắ.n xong lại đưa miếng bánh vào lòng mẹ.
Thẩm Mỹ Khiết xua tay bảo không ăn nữa, vừa nói xong đã thấy Thiết Đầu vẫn cứ giơ bàn tay nhỏ bảo cô ăn.
Thẩm Mỹ Khiết dở khóc dở cười nhìn Thiết Đầu bướng bỉnh, đành cúi đầu ăn miếng bánh đào Thiết Đầu đưa tới, hai mẹ con mỗi người một miếng nhẩn nha ăn hết.
Triệu Nguyên nhìn hai mẹ con mỗi người một miếng ăn mà không hề ngắt lời, lên tiếng: "Anh đi nấu cơm, có chuyện gì thì gọi anh."
Các món khác anh đã xào xong xuôi cả rồi, chỉ còn thiếu một món nữa là có thể ăn cơm.
Thẩm Mỹ Khiết đang ăn miếng bánh đào cuối cùng trong tay Thiết Đầu, nghe thấy lời Triệu Nguyên liền gật đầu, bảo anh cứ bận việc của mình đi, cô sẽ trông Thiết Đầu cẩn thận.
Bánh đào thời đại này làm rất cứng, không ngon bằng thời của cô, nhưng bù lại hương vị rất đậm đà, chuẩn vị truyền thống.
Thiết Đầu thấy miếng bánh đào trong tay đã hết, liền chạy vào phòng lấy thêm một miếng nữa ra. Thẩm Mỹ Khiết thấy vậy liền lắc đầu với thằng bé, miếng này mà ăn hết thì trưa nay Thiết Đầu chắc chắn khỏi ăn cơm luôn.
Thiết Đầu thấy mẹ không cho ăn, bèn bĩu môi: "Ăn!"
Thẩm Mỹ Khiết vẫn lắc đầu với thằng bé.
Thiết Đầu định nhét miếng bánh vào miệng mẹ, Thẩm Mỹ Khiết vẫn lắc đầu.
Thiết Đầu thấy mẹ không ăn, tay nhỏ cầm bánh xoay người sải đôi chân ngắn chạy vào phòng, một lát sau tay cầm hai miếng bánh đào chạy ra.
"Thiết Đầu làm sao thế?" Triệu Nguyên bưng món vừa xào xong lên bàn thấy Thiết Đầu đang ôm chân cô hậm hực.
"Thằng bé muốn ăn bánh đào, nhưng sắp đến giờ cơm rồi nên em không cho ăn, nó đang dỗi đấy." Thẩm Mỹ Khiết giải thích.
Triệu Nguyên đi đến bàn lấy miếng bánh đào trong tay Thiết Đầu cất đi, bế thằng bé dưới đất lên đặt ngồi trên ghế đẩu, gọi Đại Sinh và các con ra ăn cơm.
"Triệu Nguyên." Thẩm Mỹ Khiết gọi người đang tự mình ăn cơm.
Triệu Nguyên gắp một miếng thức ăn, ra hiệu cho cô nói tiếp.
"Cái thùng gỗ ngoài sân ấy, anh định dùng để đựng cái gì thế?" Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái thùng gỗ ngoài sân, hôm qua Triệu Nguyên mang ra cô cứ ngỡ là để cho mình tắm bồn.
Triệu Nguyên thuận theo tầm mắt của cô nhìn ra ngoài sân, nơi có một cái thùng gỗ cao tầm một mét được cọ rửa sạch bóng. Tay anh khựng lại, miếng thức ăn vừa gắp lên lại rơi trở lại đĩa.
Thẩm Mỹ Khiết nuốt miếng cơm trong miệng xuống, Triệu Nguyên trước mặt vẫn chưa mở miệng nói lời nào.
Chẳng lẽ anh không nghe thấy lời cô nói sao?
"Cái thùng gỗ lớn đó dùng để làm gì vậy anh?" Thẩm Mỹ Khiết lại hỏi một lần nữa.
Triệu Nguyên xúc một thìa cơm đưa vào miệng cô, rồi mới nói: "Rửa khoai lang."
Cái thùng đó vốn dĩ anh định cọ sạch để cho cô tắm bồn, nhưng sau đó Ôn Tĩnh đến nên chuyện đó bị gác lại một bên.
Cái thùng to thế này dùng để rửa khoai lang á?
Khoai lang họ thu hoạch đúng là nhiều thật, nhưng cũng không cần dùng đến cái thùng to như vậy để rửa chứ. Thẩm Mỹ Khiết dùng ánh mắt đầy hoài nghi nhìn Triệu Nguyên, cô cứ cảm thấy cái thùng này là anh chuẩn bị để cho cô tắm bồn.
"Thật sao?" Thẩm Mỹ Khiết kéo dài giọng hỏi lại.
Còn chưa đợi Triệu Nguyên kịp trả lời, Đại Sinh ngồi bên cạnh đã nuốt miếng cơm trong miệng xuống rồi lên tiếng:
"Cha ơi, con muốn tắm trong cái thùng lớn đó."
"Cha, con cũng muốn tắm trong đó cùng các anh." Cẩu Đản nghe anh trai nói vậy thì mắt sáng rực lên, liếc nhìn cái thùng nước ngoài sân rồi lập tức đặt đũa xuống nói theo cha.
Hôm qua cha cọ cái thùng nước to thế kia, cậu có thể cùng anh trai tắm chung trong đó được.
Thiết Đầu bên cạnh tuy không hiểu họ nói gì, nhưng thằng bé biết "tắm", cũng kêu "a a" theo.
