Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 175
Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:06
Thẩm Mỹ Khiết dán mắt vào vành tai ửng đỏ của anh, tối qua lúc cô nói cô thích anh, tai anh cũng đỏ lên trước tiên.
Không lẽ điểm yếu khi cảm xúc bị bộc lộ của anh chính là đôi tai? Nghĩ đến đây cô có chút phấn khích, nếu thật sự là vậy thì sau này có thể phán đoán cảm xúc qua đôi tai của anh rồi.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, cô vừa định mở miệng thì nghe thấy Triệu Nguyên bên cạnh lên tiếng: "Chân tay lóng ngóng, không tắm được."
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Thẩm Mỹ Khiết không ngờ anh lại nhắc lại câu nói này, cô đang định mở miệng thì bị sặc nước miếng, ho sặc sụa.
Nỗi oán niệm của anh đối với bốn chữ "chân tay lóng ngóng" rốt cuộc là lớn đến mức nào chứ? Vẫn còn nhớ mãi không quên à.
Thẩm Mỹ Khiết không kịp suy nghĩ nhiều, bởi vì cô sặc khá dữ dội.
Triệu Nguyên nghe thấy tiếng ho của cô, lập tức đặt chiếc đồng hồ xuống, đỡ người trên giường dậy, đưa tay vuốt lưng cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết ho đến chảy cả nước mắt, đợi khi đã dịu lại, cô chớp chớp mắt gạt lệ đi.
Triệu Nguyên đợi cô hết ho, định đỡ cô nằm xuống hẳn, Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu với anh: "Em ngồi một lát đã."
Cô ngồi thì không gian hoạt động có thể lớn hơn một chút, chứ nằm trên giường thì chỉ có đầu và chân là động đậy được thôi.
Thẩm Mỹ Khiết nhích nhích m.ô.n.g, nghĩ lại chuyện vừa mới bị cắt ngang, cô xán lại gần Triệu Nguyên, ghé sát tai anh khẽ khàng nói: "Em lại cứ thích cái sự chân tay lóng ngóng của anh đấy, đợi em khỏe rồi, anh muốn tắm thế nào thì tắm, đừng giận nữa nhé, được không anh."
Lời vừa dứt, tai anh đỏ ửng lên như sắp chảy m.á.u, đôi tai anh đúng thật như cô nghĩ, là điểm bộc lộ cảm xúc của anh.
Cô nhìn đôi tai đỏ hỏn của anh, thu chân đang áp vào chân anh lại, vừa định cười thì thấy anh xoay người lại, hai tay bóp lấy eo cô nhấc bổng cô lên đặt ngồi dạng chân trên đùi anh, cẩn thận bảo vệ cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô trân trân, rồi cúi đầu hôn lên môi cô.
Nụ hôn lần này của anh rất sâu, hôn đến cuối cùng lưỡi cô đều tê dại cả đi. Không biết từ lúc nào cô đã bị anh đè trên giường, sau đó anh dẫn dắt cô đáp lại mình, Thẩm Mỹ Khiết vụng về làm theo động tác của anh để hưởng ứng. Hôn đến cuối cùng chỉ cảm thấy hơi thở của anh ngày càng nặng nề.
Bị hôn đến choáng váng đầu óc, cô không phát hiện ra gấu áo của mình đã bị kéo lên, một bàn tay nóng hổi đã luồn vào trong.
Ngay lúc cô tưởng hai người sắp "vượt rào", anh lại dừng lại, nửa thân trên đè nhẹ lên người cô, mặt vùi vào tóc cô mà thở dốc.
Thẩm Mỹ Khiết hít thở thật sâu, nghe tiếng thở dốc của anh bên tai, lúc này cô mới phát hiện ra trên n.g.ự.c có một bàn tay, mặt "vèo" một cái đỏ bừng lên.
"Anh bỏ tay ra đi." Thẩm Mỹ Khiết nghiêng đầu, đỏ mặt nói với người đang vùi trong tóc mình.
Lời cô vừa dứt, bàn tay trên n.g.ự.c liền cử động, bên tai vang lên giọng nói khàn khàn của anh: "Còn chân tay lóng ngóng nữa không?"
Thẩm Mỹ Khiết bị anh xoa nắn đến mức cả người mềm nhũn, không kịp trả lời lời anh, chỉ biết bản năng mà lắc đầu.
Triệu Nguyên nhận thấy cái lắc đầu của cô, tay không dừng lại, anh muốn nghe chính miệng cô nói cơ.
"Không... không chân tay... lóng ngóng." Thẩm Mỹ Khiết đứt quãng nói ra, nói xong liền bảo anh mau bỏ tay ra.
Cô nói xong bàn tay kia chẳng những không rút ra, mà còn khẽ vê nhẹ đầu nhũ, khiến cô khẽ rên lên một tiếng.
Đợi khi tay cử động được, cô sẽ cho anh biết tay thế nào là lợi hại.
"Triệu Nguyên, em đau lưng." Thẩm Mỹ Khiết sau khi lấy lại nhịp thở, cố ý nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn Triệu Nguyên bên cạnh với vẻ đáng thương.
"Anh đè lên người em, thật sự đau lắm." Lời Thẩm Mỹ Khiết vừa dứt, đã nhận thấy bàn tay anh khựng lại, trong lòng cô vui sướng: thành công rồi.
Chưa đầy vài giây sau anh đã rời khỏi người cô, lật người cô lại để cô nằm sấp trên giường, tay anh nhẹ nhàng xoa bóp lưng cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết được những động tác điêu luyện của anh làm cho buồn ngủ, dần dần nhắm mắt chìm vào giấc mộng.
Triệu Nguyên nhìn người đã nhắm mắt ngủ say, đưa tay vén những lọn tóc rối trên mặt cô ra sau tai, đắp chăn cẩn thận cho cô, rồi đưa tay tắt đèn, nằm xuống bên cạnh cô nhắm mắt lại.
Nửa đêm Thẩm Mỹ Khiết bị đau n.g.ự.c làm cho thức giấc, vừa định cử động thì n.g.ự.c đau đến mức không thể chạm vào.
Ngực của nguyên chủ vốn lớn, cô nằm sấp khi ngủ, trọng lượng nửa thân trên cứ thế ép c.h.ặ.t vào n.g.ự.c, n.g.ự.c chịu không nổi sự chèn ép lâu như vậy nên bắt đầu đau nhức.
"Đau ở đâu à?" Triệu Nguyên nghe thấy tiếng hít hà của cô, lập tức mở mắt hỏi người bên cạnh.
"Anh lật người em lại đi, để em nằm ngửa ngủ." Thẩm Mỹ Khiết không tiện nói với anh rằng mình bị đau n.g.ự.c mà tỉnh.
"Nhẹ thôi anh." Cô mở miệng dặn dò.
Tay anh vừa mới lật người cô, đã nghe thấy tiếng cô hít hà, bàn tay đang giữ vai cô không dám dùng lực mạnh.
"Anh lật đi, em không sao rồi." Thẩm Mỹ Khiết nghiến răng nói.
Triệu Nguyên ngồi dậy trên giường, đưa tay nhẹ nhàng lật cô lại.
Được lật lại nằm ngửa trên giường, cô lặng lẽ đợi cơn đau ở n.g.ự.c qua đi.
Triệu Nguyên cảm thấy cô có gì đó không ổn, định đưa tay bật đèn.
"Đừng bật đèn, em không sao đâu, chỉ là nằm sấp lâu quá người hơi đau, muốn lật người thôi, anh mau ngủ đi." Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy động động tĩnh, liền nói với Triệu Nguyên đang định bật đèn.
Triệu Nguyên thấy cô kiên quyết không cho bật đèn, đành thu bàn tay định bật đèn lại.
Hai người lại nằm xuống ngủ tiếp, Thẩm Mỹ Khiết vì n.g.ự.c vẫn còn đau, tay không cử động được nên cũng không thể xoa bóp vài cái để làm dịu, đành phải nằm trên giường từ từ đợi cơn đau đó qua đi.
"Không ngủ được à?" Triệu Nguyên nằm bên cạnh nghe thấy hơi thở hơi dồn dập của cô liền lên tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết "ừm" một tiếng, hiện tại cô đúng là không ngủ được, chỉ muốn nhanh ch.óng đợi cơn đau n.g.ự.c qua đi thôi.
Ngực cô bây giờ vừa căng vừa đau.
"Anh ngủ đi, không cần lo cho em đâu, lát nữa em ngủ ngay thôi." Thẩm Mỹ Khiết xua tay bảo Triệu Nguyên ngủ trước.
Ngày mai anh còn cả đống việc phải làm, giặt giũ nấu cơm trông con, cô thì cứ như một giám sát viên đứng bên cạnh nhìn Triệu Nguyên làm việc.
Triệu Nguyên bên cạnh không lay chuyển được cô, đành phải nằm trên giường điều chỉnh hơi thở cho đều đặn, lặng lẽ ở bên cạnh bầu bạn với cô.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy hơi thở đều đều bên tai, biết anh đã ngủ say, liền nhắm mắt đợi cơn đau ở n.g.ự.c dịu xuống.
Ngực lớn cũng có nỗi khổ của n.g.ự.c lớn.
Cho đến khi trời mờ mờ sáng, cô mới ngủ thiếp đi.
Đến khi cô mở mắt ra lần nữa, bóng dáng người bên cạnh đã không còn thấy đâu, nhìn qua cửa sổ ra bên ngoài, mặt trời đã lên cao quá ngọn sào. Nhìn ánh nắng bên ngoài một lát, cô lại muốn đi vệ sinh.
