Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 182
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:01
Hai chữ "lưu manh" vừa mắng xong, tay anh dừng lại, rút ra khỏi áo và cúi xuống nhìn cô.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh rút tay ra thì thở phào nhẹ nhõm. Thấy anh phối hợp và nghe lời như vậy, cô thầm nghĩ nếu anh vẫn cứ khăng khăng đòi cô hôn, cô cũng không phải là không thể.
Suy nghĩ còn chưa dứt, Triệu Nguyên đã ghé sát lại.
"Lưu manh?." Triệu Nguyên tựa trán vào trán cô, thốt ra từng chữ một, âm cuối hơi cao lên.
Anh tì vào trán cô, hai người ở rất gần, hơi thở giao hòa. Cô cảm thấy toàn thân nóng ran, trên đầu lấm tấm mồ hôi.
"Chẳng lẽ anh không phải đang giở trò lưu manh sao." Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói vậy, lấy giọng thiếu tự tin đáp lại. Những gì anh đang làm chính là lưu manh.
Lời vừa dứt, cô cảm thấy một cơn lạnh truyền đến, vạt áo dưới bị kéo lên.
Lúc này không có áo n.g.ự.c, bên trong cô chỉ mặc độc một chiếc áo lá mỏng. Cô cuống quýt đá anh, chân vừa cử động đã bị chân anh đè c.h.ặ.t dưới thân.
"Triệu Nguyên, em hôn, em hôn mà." Thẩm Mỹ Khiết chỉ thấy trước n.g.ự.c nóng bừng, hổ thẹn đến mức muốn nhích người lên trên, nhưng vừa mới động đậy đã bị anh đè c.h.ặ.t không thể nhúc nhích, cô đành mở miệng cầu xin.
Đáp lại cô chỉ là những âm thanh đầy ám muội vang lên trong phòng.
"Triệu Nguyên, anh đứng dậy đi." Thẩm Mỹ Khiết gọi một tiếng, người trên thân không có phản ứng, cô vừa tức vừa thẹn.
Triệu Nguyên không trả lời cô. Thẩm Mỹ Khiết dùng chân đá vào chân anh, đá hai cái anh cũng chẳng phản ứng gì, người này da mặt thật dày, cô tức mình đá thêm hai cái nữa.
Không biết qua bao lâu, anh mới ngẩng lên nhìn cô, thấy gương mặt nhỏ nhắn đầy mồ hôi, anh cúi xuống hôn nhẹ lên má cô.
"Anh thật không biết xấu hổ." Thẩm Mỹ Khiết thở dốc lườm anh. Cô đã bảo là hôn anh rồi, vậy mà anh vẫn không chịu dừng lại.
Cô vừa nói xong, đã thấy đôi môi vốn đang hôn má mình chuyển sang c.ắ.n nhẹ vào thùy tai cô.
Thẩm Mỹ Khiết bị anh c.ắ.n cho run b.ắ.n người, khẽ rên một tiếng.
"Triệu Nguyên." Thẩm Mỹ Khiết cọ mặt vào đầu anh, muốn giải cứu cái tai của mình, loay hoay mãi không thành công, bèn dùng đầu húc vào đầu anh.
Đầu cô vừa động, tay anh lại bắt đầu. Cô cứng đờ người nằm trên giường không dám nhúc nhích.
Ngay lúc cô sắp khóc đến nơi, anh mới buông thùy tai cô ra, nhưng tay vẫn không buông.
Triệu Nguyên nhìn người dưới thân đang rưng rưng nước mắt, giọng khàn khàn lên tiếng: "Hôn anh đi."
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên phía trên, thật là đồ mặt dày, lúc nãy cô bảo hôn anh thì anh không buông, giờ chiếm hết tiện nghi rồi lại muốn cô hôn, cô nhất định không hôn.
Triệu Nguyên thấy người dưới thân hầm hầm quay mặt đi không nhìn mình, trong mắt lóe lên ý cười, trầm giọng hỏi: "Không hôn?"
Giọng anh mang theo ý cười, đầy vẻ quyến rũ không nói nên lời.
Thẩm Mỹ Khiết quay đầu nhìn người đang cười phía trên, anh còn cười được nữa hả! Cô lườm anh một cái, bực bội thốt lên: "Không hôn."
Lời vừa dứt, đã thấy mặt anh chuyển động, giống như lại định hôn cô tiếp.
"Em hôn, em hôn mà." Thẩm Mỹ Khiết vội vàng mở miệng, cứ như người vừa kiên quyết bảo không hôn lúc nãy chẳng phải là cô vậy.
Cô hôn là được chứ gì? Triệu Nguyên hôm nay cứ như biến thành một người khác, chẳng còn chút dáng vẻ bình thường nào cả.
Cô vừa dứt lời, Triệu Nguyên đã nhìn cô với ánh mắt đầy ý cười, chờ đợi động tác của cô.
Thẩm Mỹ Khiết c.ắ.n môi nhìn anh, đợi tay cô lành rồi cô sẽ cho anh biết tay, giờ tay cô không cử động được cũng chẳng có sức lực gì.
"Anh cúi đầu xuống." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không động đậy, bèn dùng chân đá đá chân anh. Trong lòng bực bội nên chân cô hơi dùng sức.
Cô vừa đá xong, động tác tay của anh liền gia tăng lực đạo.
Cô không ngờ anh đột ngột dùng sức, người mềm nhũn ra, rên lên một tiếng. Cái chân vốn đang đá anh bỗng khựng lại, ngón chân co quắp vào nhau.
Mồ hôi trên đầu cô chảy dọc xuống trán. Sau khi bình phục lại, cô nói với người bên trên: "Cúi đầu."
Cô nhìn ra rồi, hôm nay nếu cô không hôn anh, anh sẽ không dễ dàng tha cho cô đâu. Bây giờ cô chỉ muốn hôn cho nhanh rồi kết thúc chuyện này.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cúi đầu, lập tức ghé sát vào hôn lên mặt anh, hôn hai cái rồi chờ anh rút tay ra.
"Em hôn rồi đó." Thẩm Mỹ Khiết chờ một lát, tay anh vẫn động, chẳng có ý định rút ra chút nào.
Tối nay bị anh làm loạn như vậy, người cô toàn mồ hôi, cứ thế này thì công sức tắm rửa coi như đổ sông đổ bể. Đêm hôm thế này cô không thể gọi Ôn Tĩnh qua giúp lau người được.
Triệu Nguyên nhìn người dưới thân không nói lời nào, để mặc cô tự suy nghĩ.
Cô nói xong Triệu Nguyên vẫn không dừng lại, chẳng lẽ còn muốn cô hôn tiếp? Cô lại hôn lên má trái anh, hôn liền mấy cái.
Cô hôn xong má anh, tay người đang đè lên cô vẫn chưa dừng.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
"Triệu Nguyên, anh gợi ý cho em chút đi." Thẩm Mỹ Khiết bị anh vần vò tới mức chẳng còn chút cá tính nào, chỉ muốn nhanh ch.óng bảo anh dừng lại, cô đỏ mặt dùng giọng điệu nũng nịu nói với anh.
Triệu Nguyên thấy cô nhìn mình đầy vẻ tội nghiệp, trong mắt toàn là ý cười. Anh nhìn cô một lúc rồi cúi đầu hôn lên mặt cô phát ra tiếng động.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cúi đầu hôn má mình, lại còn tiếng "chụt" vang lên, mới phản ứng được anh muốn cái gì.
Cô kinh ngạc nhìn anh, người đàn ông này thật là...
Đợi anh ngẩng đầu lên, cô hít sâu một hơi, bình ổn lại cảm xúc phức tạp trong lòng, hôn một cái rõ kêu lên má trái anh, tạo ra âm thanh anh muốn. Hôn xong gương mặt vừa mới bình thường của cô lại đỏ rực lên. Hôn ra tiếng thế này được rồi chứ.
Cô hôn xong chưa đầy vài giây, mặt anh đã nghiêng qua, đưa má phải tới.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Cô nhìn má phải của anh, không thèm hôn. Anh còn chưa chịu thôi nữa, cô nhất định không hôn.
Ngay lúc cô định nói không hôn, tay anh lại bắt đầu động đậy, người cô cứng đờ.
Cô lườm anh một cái, hôn lên má anh và cố ý tạo ra âm thanh còn lớn hơn lúc nãy. Hôn xong cô nhìn anh chằm chằm.
Thế này được rồi chứ, tiếng to lắm rồi nhé.
Chờ một lát anh vẫn không dừng lại, cứ thế đè lên người nhìn cô. Cô đưa chân đá đá chân anh, anh vẫn bất động.
"Triệu Nguyên, anh nói mà không giữ lời." Thẩm Mỹ Khiết tức tối nói.
Cô đã làm đúng yêu cầu hôn anh nhiều cái như vậy rồi, vậy mà anh vẫn không chịu dừng.
"Anh nói gì cơ?" Triệu Nguyên thấy dáng vẻ tức giận của cô, mỉm cười hỏi.
