Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 183
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:01
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng cười của anh. Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy tiếng anh cười, trầm thấp lại có chút khàn khàn, vô cùng quyến rũ, khiến cô nhất thời quên cả nói chuyện.
Triệu Nguyên thấy cô ngẩn ngơ nhìn mình, khóe môi càng nhếch lên cao hơn, anh mỉm cười cúi đầu hôn lên đôi môi đang hé mở của cô.
Thẩm Mỹ Khiết bị động tác hôn làm cho bừng tỉnh, cô nghiêng mặt né tránh nụ hôn của anh.
"Anh bảo em hôn anh, em hôn rồi." Thẩm Mỹ Khiết tức giận nói.
Môi Triệu Nguyên áp sát tai cô, "ừm" một tiếng.
"Anh còn chưa buông tay ra." Thẩm Mỹ Khiết bảo anh ngồi dậy.
"Anh chỉ nói hai chữ đó thôi." Triệu Nguyên nói xong, gia tăng lực đạo xoa nắn.
Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy thì sững sờ, nhớ lại những gì anh nói. Lúc nãy anh đúng là chỉ nói mỗi câu "hôn anh", ngoài ra chẳng hứa hẹn gì khác.
Triệu Nguyên thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô từ đỏ chuyển sang trắng, rồi lại từ trắng chuyển sang đỏ, anh đưa tay vén những lọn tóc đẫm mồ hôi dính trên mặt cô ra sau tai, hôn lên mặt cô, chờ cô bình tâm lại.
Trong phòng lại vang lên tiếng hôn. Một lát sau, giọng cô vang lên:
"Triệu Nguyên, anh thật không biết xấu hổ, đừng hôn nữa." Giọng Thẩm Mỹ Khiết đầy vẻ tức tối.
Anh chơi chữ với cô sao? Sao trước đây cô không nhận ra anh lại khôn lỏi như vậy chứ? Thẩm Mỹ Khiết tức giận lườm người đàn ông đang hôn mình.
Cô vừa dứt lời, miệng đã bị chặn lại, trong phòng vang lên những tiếng hôn đầy ngượng ngùng.
Thỉnh thoảng trong phòng lại truyền ra tiếng mắng mỏ của cô, nhưng mỗi lần cô mắng xong thì ngay sau đó lại là tiếng cầu xin, cứ thế lặp đi lặp lại.
"Triệu Nguyên, em buồn ngủ rồi, mai còn phải dậy sớm." Thẩm Mỹ Khiết khản giọng nói với Triệu Nguyên.
"Triệu Nguyên, Triệu Nguyên..." Thấy Triệu Nguyên không để ý đến mình, cô cứ liên tục gọi tên anh. Ngay khi cô vừa gọi được mấy tiếng, miệng cô đã bị lấp đầy.
Tiếp theo đó, người phía trên cứ liên miên không dứt hết xoa lại hôn, như muốn nuốt chửng cô vào bụng.
Hai người cứ dây dưa mãi đến tận nửa đêm anh mới chịu tha cho cô.
Sáng sớm hôm sau, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra. Vừa định cử động đã nhận ra tay anh vẫn còn trong áo mình.
Quay người nhìn người vẫn đang ngủ, nhớ lại chuyện anh hôn cô suốt nửa đêm qua, có giỏi thì đừng chỉ có hôn, làm cái gì thực tế chút đi! Cô bực mình đá anh một cái.
Chân vừa hạ xuống, người trên giường đã mở mắt nhìn cô.
Thẩm Mỹ Khiết vừa thấy anh mở mắt đã nhớ đến chuyện tối qua mình cầu xin lâu như vậy mà anh vẫn dửng dưng. Cơn giận bốc lên, cô vung chân đá thêm cái nữa. Chân còn chưa chạm vào chân anh đã bị anh bắt lấy, bóp nhẹ trong tay.
Thẩm Mỹ Khiết sững sờ, ngây người nhìn anh. Anh đang làm cái gì vậy?
Hơn mười giây sau, cô mới rút chân ra khỏi tay anh, đỏ mặt nói: "Dậy mau đi, bỏ tay ra, các con đang gõ cửa kìa."
Triệu Nguyên "ừm" một tiếng, nhìn cô không nói lời nào.
"Anh đừng có chỉ biết ừm, dậy đi chứ." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nhúc nhích, lại định đưa chân đá anh, nhưng nghĩ đến hành động bóp chân lúc nãy, cô không dám đá nữa.
Cô vừa nói xong đã nghe thấy tiếng đập cửa vang lên. Thiết Đầu ở bên ngoài "a a" gọi, cửa bị đập vào "bầm bầm".
Nghe thấy tiếng Thiết Đầu, ánh mắt cô vô thức rơi trên người Triệu Nguyên.
Triệu Nguyên nghe tiếng Thiết Đầu bèn ngồi dậy khỏi giường, cúi người ghé sát mặt cô hôn một cái thật kêu. Tiếng động vang lên trong phòng làm mặt cô đỏ bừng, cô lườm anh, anh vẫn chưa thôi sao? Đêm qua hành hạ người ta đến nửa đêm, giờ lại còn thế nữa.
Triệu Nguyên thấy cô lườm mình bèn khẽ cười một tiếng, đứng dậy mặc quần áo rồi đi mở cửa.
Cửa phòng vừa mở, dáng người nhỏ nhắn của Thiết Đầu đã xuất hiện ở cửa. Cậu bé nhìn thấy ba mãi mới mở cửa, bèn đi đến trước mặt ba, đưa tay vỗ "bộp bộp" hai cái vào người ba rồi đi thẳng về phía giường.
"Mẹ..." Thiết Đầu bước những bước chân ngắn cũn đi đến cạnh giường đòi trèo lên. Bàn tay nhỏ bé bấu vào, chân nhấc lên, chỉ trong vài động tác lóng ngóng đã trèo được lên giường.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu chật vật trèo lên, đôi chân nhỏ ngọ nguậy cởi giày rồi chui tọt vào chăn, cái thân hình nhỏ xíu dán c.h.ặ.t vào người cô, cười toe toét.
Thấy Thiết Đầu cười vui vẻ, Thẩm Mỹ Khiết cũng cười theo. Hai người vừa cười được mấy giây đã nghe thấy tiếng ho từ cửa. Một lớn một nhỏ cùng nhìn ra phía cửa.
"Ba đi chuẩn bị bữa sáng, lát nữa vào đỡ mẹ dậy." Triệu Nguyên thấy hai người trên giường đều nhìn mình bèn lên tiếng.
"Biết rồi." Thẩm Mỹ Khiết bây giờ cứ nhìn thấy anh là lại nhớ đến chuyện tối qua, nói xong lập tức quay sang nhìn Thiết Đầu trong lòng.
Vẫn là Thiết Đầu của cô tốt nhất, không chỉ là chiếc áo bông nhỏ của cô mà còn là trái tim vui vẻ của cô nữa.
Thiết Đầu xoay người trong chăn, nằm sấp lại, nghiêng đầu nói chuyện với mẹ.
Triệu Nguyên thấy một lớn một nhỏ trên giường, cô nói một câu bé tiếp một câu, dù chẳng ăn nhập gì với nhau mà hai người vẫn trò chuyện rất hăng say. Anh nhìn một lúc rồi quay đi chuẩn bị bữa sáng.
"Ba ơi, con muốn ăn khoai lang nướng." Đại Sinh đang rửa mặt ở bồn rửa, thấy ba vào liền nói.
Tối qua cậu bé nằm mơ thấy mẹ nướng khoai lang cho mình ăn. Vừa tỉnh dậy đã không thấy mẹ đâu, thế là cậu bé cứ ôm lấy cái hũ đất cho đến tận sáng.
Triệu Nguyên nghe Đại Sinh muốn ăn khoai lang nướng bèn gật đầu đồng ý, hỏi: "Muốn ăn mấy củ?"
"Ba củ ạ." Đại Sinh giơ ba ngón tay về phía ba. Cậu bé muốn ăn ba củ, vì trong mơ tối qua mẹ đã nướng cho cậu ba củ.
"Còn Cẩu Đản thì sao?" Triệu Nguyên hỏi Cẩu Đản đứng bên cạnh.
"Hai củ ạ." Cẩu Đản nghĩ một lát rồi nói, ba củ cậu ăn không hết.
Triệu Nguyên xác định số lượng các con muốn ăn, chuẩn bị xong xuôi liền đi vào gian trong, lựa hơn mười củ khoai lang nhỏ thảy vào bếp lò để nướng.
Bên kia phòng, Thẩm Mỹ Khiết và Thiết Đầu vẫn đang nằm trên giường trò chuyện. Cô nghe những lời nói bập bẹ không rõ chữ của Thiết Đầu, thỉnh thoảng lại đáp lại vài câu. Đêm qua bị Triệu Nguyên hành hạ nửa đêm nên cô hơi buồn ngủ, nói một hồi đôi mắt dần khép lại.
Ngay lúc cô sắp chìm vào giấc mộng, trên mặt đột nhiên bị hôn một cái thật mạnh kèm theo tiếng "chụt", cô bị tiếng động đó làm cho giật mình, cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ.
Thiết Đầu thấy mẹ mở mắt bèn cười nắc nẻ, lại ghé sát mặt cô, cái miệng nhỏ "bành" một cái hôn thêm phát nữa lên má mẹ.
