Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 184
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:02
Thẩm Mỹ Khiết bị hành động hôn mặt của Thiết Đầu làm cho theo phản ứng tự nhiên mà ngửa đầu ra sau.
Thiết Đầu thấy động tác của mẹ thì sững sờ, mếu máo nhìn cô, miệng há ra định khóc.
Thấy Thiết Đầu sắp khóc, Thẩm Mỹ Khiết mới nhận ra mình vừa làm gì. Đều tại Triệu Nguyên cả, giờ cô thấy Thiết Đầu định hôn là lại vô thức lùi lại.
"Ngoan, không khóc." Thẩm Mỹ Khiết cúi đầu dỗ dành Thiết Đầu bên cạnh.
Thiết Đầu sụt sịt mũi, đôi tay nhỏ bé ôm lấy cổ cô, cái miệng nhỏ hừ hừ nói mấy câu, tốc độ nói hơi nhanh nên Thẩm Mỹ Khiết chẳng nghe rõ cậu bé đang nói gì.
Hiện tại Thiết Đầu đã nói chuyện khá trôi chảy, nhưng hễ nói nhanh là chẳng ai hiểu nổi.
Thiết Đầu nói xong lại "bành" một cái hôn mẹ một miếng. Hôn xong môi nhỏ còn chưa rời khỏi mặt mẹ thì cửa đã bị đẩy ra, ba đang đứng ở cửa.
Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng đẩy cửa, nhìn thấy Triệu Nguyên xuất hiện thì trong lòng bỗng thấy hơi chột dạ, vội vàng quay mặt đi.
Triệu Nguyên đứng ở cửa nhìn hai người trên giường, đôi mày khẽ nhíu lại. Anh bước tới bế Thiết Đầu ra trước, để Đại Sinh ở bên ngoài trông em.
Triệu Nguyên quay lại ngồi bên giường, cũng không nói năng gì, chỉ đăm đăm nhìn người trên giường.
"Thiết Đầu giỡn với em thôi mà." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không đỡ mình dậy, trong lòng biết chắc lúc nãy anh đã thấy Thiết Đầu hôn mình, lòng anh chắc lại thấy không thoải mái rồi.
"Thiết Đầu lớn rồi." Triệu Nguyên chỉ nói mấy chữ đó rồi không nói thêm gì nữa, vén chăn đỡ cô dậy.
Thiết Đầu mới hai tuổi, đi đường còn chưa vững, cô hôn Thiết Đầu cũng chỉ là hôn má và trán thôi mà. Cô liếc nhìn cái hũ giấm bên cạnh, hậm hực đáp: "Biết rồi."
Anh đưa cô đi rửa mặt đ.á.n.h răng, rồi dìu cô ngồi lên ghế để đi vào bếp bưng bữa sáng.
"Anh nướng khoai lang à?" Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cầm những củ khoai lang cháy sạm lớp vỏ bên ngoài thì ngạc nhiên hỏi.
"Sáng nay Đại Sinh muốn ăn." Triệu Nguyên đặt ba củ khoai lang trước mặt Đại Sinh, bẻ một củ cho cậu bé ăn.
Thẩm Mỹ Khiết ngửi thấy mùi khoai lang nướng thơm phức bèn nuốt nước miếng, ra hiệu cho Triệu Nguyên đứng bên cạnh mau đút cho mình.
Đã lâu rồi cô không được ăn khoai lang nướng. Trước đây có khoai lang cô chỉ nghĩ đến việc nấu cháo, không ngờ đến chuyện nướng ăn thế này.
Triệu Nguyên bẻ một củ khoai cho Thiết Đầu để cho nguội bớt, để cậu bé tự dùng thìa múc ăn. Vừa làm xong đã thấy người bên cạnh đang háo hức nhìn chằm chằm củ khoai trong tay mình.
Thấy anh cứ lừ đừ thong thả bóc khoai, Thẩm Mỹ Khiết liếc anh một cái. Tối qua hôn cô chẳng thấy anh chậm chạp thế này bao giờ.
"Mẹ ơi." Thiết Đầu giơ cái thìa nhỏ trong tay đưa về phía miệng mẹ.
"Cảm ơn Thiết Đầu nhé." Thẩm Mỹ Khiết đang đợi khoai trong tay Triệu Nguyên, không ngờ Thiết Đầu lại đút cho mình, cô bảo cậu bé cứ tự ăn đi.
Thiết Đầu thấy mẹ không ăn bèn gọi một tiếng, tay vẫn tiếp tục đưa tới miệng cô.
Thấy Thiết Đầu có vẻ nếu cô không ăn là sẽ cứ giơ mãi như vậy, Thẩm Mỹ Khiết đang định ăn thì miệng đã được đút cho một miếng khoai lang.
Thiết Đầu vẫn giơ tay, thấy ba đang đút cho mẹ, cậu bé há miệng "a a" gọi ba mấy tiếng.
Triệu Nguyên vươn tay kia nắm lấy tay Thiết Đầu đưa thìa vào miệng cậu bé, để cậu bé ăn miếng khoai trong thìa.
Cái miệng vốn đang kêu la của Thiết Đầu vừa nếm được vị khoai bèn cử động, không cần ba nắm tay nữa, cậu bé tự động múc một thìa đưa vào miệng, quẳng luôn chuyện định đút cho mẹ ra sau đầu.
Thẩm Mỹ Khiết ăn từng miếng khoai anh đút. Khoai lang nướng vừa ngọt vừa thơm, không giống như trong cháo khoai lang bị nấu đến mức chẳng còn vị ngọt mấy.
Triệu Nguyên đút xong củ khoai định bưng bát cháo bên cạnh đút cho cô, thì thấy cô nhìn chằm chằm vào bàn rồi nói: "Em muốn ăn thêm một củ nữa."
Triệu Nguyên theo yêu cầu của cô lại đút thêm cho cô một củ khoai nữa.
Đại Sinh bên cạnh một hơi ăn hết ba củ khoai và húp nửa bát cháo. Nửa bát cháo còn lại ăn không hết, cậu bé ngẩng đầu nhìn ba nói: "Ba ơi, con ăn không nổi nữa."
"Đổ cho Vàng Trảo ăn đi." Triệu Nguyên ăn xong bát cơm của mình, dắt Đại Sinh đi cho Vàng Trảo ăn cơm.
Cẩu Đản nghe thấy ba và anh trai đi cho Vàng Trảo ăn bèn cũng bưng bát đi theo sau để cùng đi.
Ba cha con cùng cho Vàng Trảo ăn, ngoài sân thỉnh thoảng lại vang lên tiếng sủa của Vàng Trảo. Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười nhìn bóng lưng ba người họ.
Sau bữa sáng, Triệu Nguyên dìu cô ra ngồi ở hành lang, nói: "Ba đưa Đại Sinh và các em đến trường đây."
Hôm nay là ngày đầu tiên các con đi học lại.
"Sách và vở của Đại Sinh, anh xem có đủ trong cặp không." Thẩm Mỹ Khiết bảo anh kiểm tra lại. Đại Sinh chỉ có đúng một quyển vở, nếu quên mang thì đến trường giáo viên giao bài tập các con cũng không có chỗ để viết.
Trường học ở căn cứ khai giảng đột ngột, hợp tác xã không chuẩn bị kịp nhiều giấy b.út như vậy, phải gom góp một thời gian mới chia cho mỗi đứa trẻ được một quyển.
"Mang đủ rồi." Triệu Nguyên thấy người cô hơi chúi về phía trước bèn bảo cô ngồi yên trên ghế.
Triệu Nguyên xem giờ trên đồng hồ rồi dắt Đại Sinh và Cẩu Đản đi học.
Ba người họ vừa đi, trong sân bỗng chốc yên tĩnh hẳn lại, chỉ còn cô và Thiết Đầu ngồi trên ghế. Thiết Đầu ngồi được một lát là cái m.ô.n.g bắt đầu không yên, chẳng mấy chốc đã đuổi theo Vàng Trảo chạy khắp sân.
Cô ngồi trên ghế nhìn Thiết Đầu chạy qua chạy lại, chỉ sợ cậu bé ngã.
"Thím Quyên ơi, có nhà không?" Thẩm Mỹ Khiết ngồi một lát thấy hơi buồn chán bèn gọi vọng sang sân nhà thím Quyên. Lời vừa dứt đã nghe thấy tiếng đẩy cửa, Triệu Nguyên trên tay cầm rất nhiều tấm ván gỗ đi vào.
"Thím Quyên đưa vợ Viễn Quốc đi học rồi." Triệu Nguyên nói với người đang ngồi trong sân.
Anh vừa đưa bọn trẻ đến trường, trên đường về thì gặp hai người họ đang vội vã đến trường.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, nhìn những tấm ván gỗ trong tay anh hỏi: "Anh lấy nhiều ván gỗ về thế này là định làm gì à?"
Triệu Nguyên "ừm" một tiếng, đóng cửa lại rồi đặt đống ván gỗ xuống sân, vào nhà lấy dụng cụ ra.
"Anh định làm món gì vậy?" Thẩm Mỹ Khiết thấy anh mang ra không ít đồ đạc, từ rìu đến b.úa đều có cả.
Đáp lại cô là những tiếng đục đẽo, gõ b.úa "pinh pinh páp páp".
Không nói thì thôi, bày đặt bí mật. Thẩm Mỹ Khiết gọi Thiết Đầu bảo cậu bé lại ngồi cạnh mình.
Thiết Đầu nhìn Vàng Trảo trong sân, rồi lại nhìn mẹ, gương mặt nhỏ nhăn lại, do dự một hồi rồi mới bước đôi chân ngắn lại ngồi xuống bên cạnh mẹ.
