Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 186
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:02
Bài tập vừa làm xong, Cẩu Đản quẳng b.út chạy ngay ra sân chơi cùng anh trai.
Trong bếp, Triệu Nguyên bưng thức ăn lên bàn, gọi Đại Sinh và các em vào ăn cơm.
"Tối nay anh đun nhiều nước một chút nhé." Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên đặt thức ăn lên bàn bèn nói.
Bình thường anh toàn xào nấu xong là đun nước ngay, ăn cơm xong là tắm cho bọn trẻ. Bây giờ cô không nhắc, đợi ăn xong mới nói thì hơi muộn.
Đợi ăn cơm xong, cô sẽ bảo Đại Sinh đi gọi Ôn Tĩnh qua giúp mình một chút.
"Tắm à?" Triệu Nguyên xếp bát đũa xong, hỏi lại.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu. Gật xong, cô liếc anh một cái, tối qua nếu không phải tại anh thì cô cũng chẳng đổ mồ hôi đầm đìa như vậy.
Triệu Nguyên thấy cô gật đầu bèn xếp bát đũa gọn gàng, đứng dậy vào bếp đổ đầy một nồi nước rồi đậy nắp lại.
Đại Sinh nghe tiếng ba gọi liền dắt các em vào phòng ngồi vào ghế. Mấy cha con quây quần bên bàn ăn cơm.
Sau bữa ăn, Triệu Nguyên bưng bát đũa vào bếp.
Anh vừa đi, Thẩm Mỹ Khiết liền nói với Đại Sinh: "Con sang nhà bà nội Quyên bảo thím Ôn Tĩnh là mẹ có việc tìm thím, bảo thím qua đây một lát."
Đại Sinh nhìn ra ngoài một cái, hỏi lại: "Tại sao phải gọi thím Ôn Tĩnh ạ?"
"Có việc." Thẩm Mỹ Khiết không ngờ Đại Sinh lại hỏi lại, bình thường bảo cậu làm gì là cậu đi ngay.
Đại Sinh nghe cô nói vậy, định đứng dậy khỏi ghế để đi vào bếp. Ba từng dặn buổi tối không được ra ngoài, nếu đi thì phải nói với ba một tiếng.
Cô vừa dứt lời đã thấy Đại Sinh đi về phía bếp.
Đại Sinh vào bếp làm gì? Chẳng lẽ định nói với Triệu Nguyên là cô bảo cậu đi gọi Ôn Tĩnh qua?
"Đại Sinh, con quay lại đây." Thẩm Mỹ Khiết vội vàng gọi Đại Sinh đang định vào bếp lại.
Đại Sinh nghe tiếng gọi bèn dừng bước nhìn cô.
Thấy cậu đứng yên, Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười vẫy tay: "Lại đây."
Đại Sinh nhìn bếp, rồi lại nhìn cô, chần chừ một lát mới đi về phía cô.
"Đại Sinh, con vào bếp là định nói với ba chuyện đi tìm thím Ôn Tĩnh sao?" Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu lại gần liền hỏi.
Đại Sinh gật đầu, nói: "Ba bảo buổi tối không được ra ngoài, nếu đi đâu phải nói với ba ạ."
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Quả nhiên đúng như cô nghĩ.
"Không cần nói với ba đâu, con xem trời vẫn chưa tối mà?" Thẩm Mỹ Khiết bảo Đại Sinh nhìn sắc trời bên ngoài. Trời chỉ hơi bảng lảng chứ chưa đến mức tối mịt.
Sau chuyện tối qua, cô không thể để Triệu Nguyên tắm cho mình được. Nghĩ đến cảnh tượng đó là cô thấy hơi quá sức chịu đựng.
Đại Sinh nhìn sắc trời bên ngoài, có chút do dự nhìn về phía bếp.
"Đi gọi thím Ôn Tĩnh qua đây." Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh còn lưỡng lự bèn giục.
Đại Sinh đứng một hồi rồi đi về phía cửa.
Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu đi ra ngoài thì trong lòng mừng thầm. Nụ cười vừa nở trên môi đã thấy bước chân Đại Sinh khựng lại, rồi cậu quay người đi thẳng vào bếp.
Chỉ vài giây sau, giọng nói của Đại Sinh đã truyền từ trong bếp ra, kể chuyện cô bảo cậu đi tìm Ôn Tĩnh.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Một lát sau, một lớn một nhỏ từ bếp đi ra. Triệu Nguyên xách một xô nước nóng đã pha sẵn mang vào bồn rửa.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh đi ngang qua trước mặt mình chạy vào phòng trong.
"Đại Sinh?" Thẩm Mỹ Khiết thử gọi một tiếng, cậu bé này định không đi gọi Ôn Tĩnh cho cô sao?
Vừa dứt lời đã thấy Triệu Nguyên từ trong phòng bước ra.
"Thằng bé vào lấy quần áo để tắm." Triệu Nguyên nói xong, nhìn cô một cái rồi hỏi tiếp: "Đêm hôm thế này có việc gì mà tìm Ôn Tĩnh?"
"Không có việc gì đâu." Thẩm Mỹ Khiết gượng cười nói với người đàn ông trước mặt.
Ban đầu cô định đợi Ôn Tĩnh đến rồi mới nói với Triệu Nguyên chuyện nhờ Ôn Tĩnh giúp tắm rửa, nhưng giờ xem ra, dù cô có nói thì anh cũng sẽ không để Đại Sinh đi gọi Ôn Tĩnh qua.
"Anh đỡ em về phòng đi, em muốn nằm một lát." Thẩm Mỹ Khiết ngước nhìn người đàn ông đang đứng im lặng trước mặt, ra hiệu cho anh lại gần đỡ cô.
Triệu Nguyên thấy cô lảng tránh chủ đề bèn cũng không truy hỏi thêm, đưa tay dìu người đang ngồi trên ghế về phòng nằm.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường nhìn Triệu Nguyên đang cúi người cởi giày cho mình. Anh vừa cởi xong, cô liền lên tiếng: "Em buồn ngủ rồi, tối nay không tắm nữa đâu."
Nói xong cô làm bộ ngáp một cái, nheo mắt lại, vài giây sau thì nhắm hẳn mắt không thèm nhìn người bên cạnh nữa.
Triệu Nguyên nhìn đôi hàng mi hơi run rẩy của người đang nằm trên giường, trong lòng còn gì mà không hiểu nữa. Anh nhướng mày, đắp chăn cho cô rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Anh vừa đóng cửa lại, Thẩm Mỹ Khiết liền mở mắt nhìn ra phía cửa. Đợi một hồi không thấy động tác gì, cô mới quay đầu nhìn trần nhà. Nhìn một lúc cơn buồn ngủ dần ập đến, cô từ từ khép mắt lại.
Triệu Nguyên đắp chăn cho bọn trẻ xong, đóng cửa lại, bưng chậu nước nóng đã pha sẵn đẩy cửa bước vào phòng.
Vừa vào phòng, ánh mắt anh đã rơi trên bóng dáng đang cuộn tròn trên giường. Anh đặt chậu lên bàn, đi đến cạnh giường thì nghe thấy tiếng thở đều đặn của cô. Anh đưa tay vén lọn tóc dính trên mặt cô ra, tay vẫn áp lên mặt cô không rời, lặng lẽ ngắm nhìn cô.
Thẩm Mỹ Khiết trong mơ cảm thấy như có thứ gì đó dán lên mặt, nóng hầm hập. Cô khẽ cựa quậy nhưng cái thứ nóng hổi đó vẫn cứ áp sát trên mặt.
Triệu Nguyên thấy cô cọ mặt vào tay mình, trong lòng nóng lên. Ngón tay anh khẽ mơn trớn trên mặt cô, một lát sau mới đứng dậy đi đến bàn nhúng khăn vào chậu nước, vắt khô rồi quay lại ngồi bên giường.
Triệu Nguyên cầm khăn lau trán cô, theo đà lau qua mặt, rồi đến bên tai. Anh nhẹ nhàng lau vành tai cô, đang định lau ra sau tai thì thấy mắt cô khẽ động đậy rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hai người chạm nhau.
Thẩm Mỹ Khiết mơ màng mở mắt ra đã thấy Triệu Nguyên cầm chiếc khăn ngồi bên giường.
"Anh không ngủ sao?" Cô vừa thức giấc đầu óc còn chưa kịp hoạt động. Đèn trong phòng hơi ch.ói mắt nên cô nheo mắt hỏi người ngồi cạnh giường.
Triệu Nguyên nhìn người trên giường còn đang ngái ngủ, trong mắt lóe lên ý cười. Anh đứng dậy đi đến bàn giặt sạch khăn rồi quay lại giường, cẩn thận lau cổ cho cô.
