Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 187
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:03
Thẩm Mỹ Khiết bị chiếc khăn nóng làm cho rụt cổ lại, tỉnh táo hẳn ra, tròn mắt nhìn Triệu Nguyên.
Anh đang lau mặt cho cô sao?
Triệu Nguyên thấy biểu cảm kinh ngạc của cô bèn không nói gì, tiếp tục dùng khăn lau sạch cổ cô, đứng dậy giặt sạch khăn rồi quay lại giường, đưa tay định cởi cúc áo của cô.
"Triệu Nguyên." Thẩm Mỹ Khiết hốt hoảng lên tiếng ngay khoảnh khắc anh định cởi cúc áo.
Triệu Nguyên dừng động tác nhìn cô, chờ đợi cô nói tiếp.
"Không cần lau đâu, em tắm không mất bao lâu mà." Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười nói với Triệu Nguyên.
"Tối qua em đổ mồ hôi đầm đìa." Triệu Nguyên nói, nhớ lại cảnh tượng tối qua, lúc đó cả người cô như vừa được vớt dưới nước lên vậy.
"Chỉ trên đầu đổ chút mồ hôi thôi, đầu thì anh vừa lau rồi đó, không cần lau nữa đâu. Sắp đến giờ tắt đèn rồi, anh ngủ sớm đi." Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến hành động tiếp theo của anh mà lòng thầm hoảng hốt.
Tối qua bị anh hôn đến mức cả người đầy mồ hôi, hôm nay cả ngày người ngợm dính dấp khó chịu vô cùng, nhưng dù có khó chịu đến mấy cô cũng không muốn anh lau người cho mình.
Lời cô vừa dứt, tay trên áo cô dừng lại. Ngay lúc cô thở phào nhẹ nhõm thì vạt áo dưới của cô bị vén lên.
Vài giây sau, bụng cô nóng lên, Triệu Nguyên cầm khăn lau bụng cho cô. Chiếc khăn cứ quanh quẩn lau vùng bụng, tuyệt đối không di chuyển lên trên.
Mặt Thẩm Mỹ Khiết đỏ bừng lên. Cô đã bảo không cần lau rồi mà anh vẫn cứ lau cho cô. Ngay khi cô định lên tiếng, anh bỗng đứng dậy cúi người, tay luồn qua nách và khoeo chân cô nhấc bổng lên. Thân hình cô bị lật lại, anh dùng khăn lau lưng cho cô.
Cả khuôn mặt Thẩm Mỹ Khiết bị hành động của anh làm cho vùi sâu vào gối. Biết mình có nói gì cũng vô dụng, cô ngẩng đầu lên, nghiêng mặt hít sâu vài hơi, nói với Triệu Nguyên đang lau lưng cho mình: "Anh lau nhanh lên, em buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ."
Cô không ngăn cản được hành động lau lưng của anh, chỉ hy vọng anh có thể làm nhanh lên một chút.
Triệu Nguyên lau sạch toàn bộ lưng cho cô, dìu cô ngồi ngay ngắn trên giường để rửa chân cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn người đàn ông đang rửa chân cho mình. Anh rửa rất chăm chú, động tác dịu dàng vô cùng. Một luồng nước ấm chảy qua tim cô, gương mặt vốn đã đỏ của cô giờ như sắp rỉ ra m.á.u.
Triệu Nguyên lau khô chân cho cô, dìu cô nằm xuống giường, đắp chăn cẩn thận rồi nói với người đang nằm: "Ngủ đi."
Anh đổ hết nước rửa chân và nước lau người đi, lại ra bồn rửa dội qua nước lạnh một cái rồi mới đẩy cửa bước vào phòng. Anh ngồi lên giường, vén chăn nằm vào. Người nằm cạnh nhắm mắt bất động, nếu không phải tiếng thở hơi nặng nề thì trông thật sự giống như đã ngủ say.
Thẩm Mỹ Khiết vừa nghe tiếng đẩy cửa đã lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ. Chẳng mấy chốc giường bên cạnh lún xuống. Cô chờ mãi không thấy tắt đèn, người bên cạnh cũng không có động tĩnh gì, trong phòng yên tĩnh vô cùng.
Cô kiên nhẫn đợi thêm một lát, đèn trong phòng vẫn chưa tắt. Cô hơi mở mắt liếc nhìn sang bên cạnh, người kia đang đọc sách.
Anh đang... đọc sách sao? Thế sao cô chẳng nghe thấy tiếng lật sách của anh nhỉ.
"Tỉnh rồi à?" Triệu Nguyên liếc thấy cô mở mắt bèn hỏi.
Cô không ngờ vừa mới mở mắt đã bị anh phát hiện, bèn làm bộ "ừm" một tiếng, chớp chớp mắt ra vẻ vừa mới tỉnh giấc.
"Sao anh vẫn chưa ngủ?" Thẩm Mỹ Khiết thấy anh lật một trang sách, ánh mắt hoàn toàn tập trung vào cuốn sách đó, không giống như định đi ngủ chút nào.
Hiện tại cô chỉ muốn tắt đèn ngay lập tức. Tắt đèn rồi cô sẽ không phải căng thẳng thế này nữa, trong đầu cũng không còn cứ nghĩ mãi về chuyện lúc nãy.
Triệu Nguyên cúi đầu nhìn cô một cái, thấy mặt cô vẫn còn đỏ, giọng nói cũng mang theo một tia căng thẳng khó nhận ra.
Anh đặt cuốn sách trong tay xuống, vén chăn bước xuống giường đi tắt đèn.
Vài giây sau, căn phòng chìm vào bóng tối. Thẩm Mỹ Khiết không nhìn thấy người bên cạnh nữa, thân hình đang căng cứng thả lỏng ra, cô nhắm mắt lại một lát rồi chìm vào giấc ngủ.
Triệu Nguyên bên cạnh đợi người kia ngủ say mới đưa tay đắp lại chăn cho cô thật kín kẽ, rồi khép mắt đi ngủ.
Triệu Nguyên ở nhà thêm mười ngày nữa mới quay lại đội báo danh. Anh đặc biệt chọn ngày bọn trẻ được nghỉ ở nhà để lên đội.
Thẩm Mỹ Khiết dắt các con tiễn anh ra cửa. Bây giờ ngoại trừ tay phải đang bó bột không cử động được, những chỗ khác đều không đau không ngứa, có thể hoạt động bình thường.
Thiết Đầu thấy ba đứng ở cửa bèn nghiêng đầu nhìn ba, bàn tay nhỏ đặt lên môi hôn một cái rồi đưa tay về phía ba, miệng nhỏ còn "phù phù" thổi khí.
Triệu Nguyên đang định đi bỗng thấy Thiết Đầu làm hành động đó thì sững sờ, dừng bước chân lại.
Thẩm Mỹ Khiết nhớ ra Thiết Đầu sẽ làm hành động hôn gió với Triệu Nguyên, bèn giải thích với Triệu Nguyên: "Ở nhà Thiết Đầu đòi hôn, em mới nghĩ ra cách này để chơi với thằng bé."
Triệu Nguyên nghe cô giải thích bèn "ừm" một tiếng, không truy hỏi thêm.
Thiết Đầu thấy ba không có phản ứng gì bèn lại đặt tay lên miệng hôn mấy cái rồi thổi về phía ba, làm xong hành động đó thì đứng một bên cười nắc nẻ.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Triệu Nguyên: "..."
Cô vội vàng giữ lấy bàn tay nhỏ của Thiết Đầu không cho cậu bé làm hành động hôn gió nữa. Đây là cách cô nghĩ ra trước đây khi Thiết Đầu cứ đòi cô hôn mãi mà cô không muốn.
Cô nói với Triệu Nguyên: "Thời gian không còn sớm nữa, anh mau lên đội đi."
Nói xong cô dắt tay Thiết Đầu, cùng Đại Sinh và em vẫy tay chào Triệu Nguyên, tiễn anh lên xe rời đi.
"Đại Sinh, khi nào Nhị Nha đến?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi Đại Sinh. Mấy ngày trước Đại Sinh đã hẹn Nhị Nha đến nhà, Nhị Nha trước đó vẫn luôn đòi đến thăm cô, nhân cơ hội này cô bé qua chơi luôn.
"Nhị Nha bảo buổi chiều mới đến ạ, sáng nay bạn ấy phải ở nhà làm việc." Đại Sinh nhớ lại lời Nhị Nha nói hôm qua, trả lời cô.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu. Chiều đến cũng tốt, sáng nay cô có thể chuẩn bị một chút.
"Trưa nay các con muốn ăn gì nào?" Thẩm Mỹ Khiết dắt Thiết Đầu hỏi ba đứa trẻ.
"Con muốn ăn thịt ạ." Cẩu Đản đứng bên cạnh nói, nói xong còn nuốt nước miếng một cái.
Đại Sinh bên cạnh cũng gật đầu theo. Thiết Đầu chẳng quan tâm đến chuyện ăn thịt, cậu nhìn Vàng Trảo trong sân muốn đi chơi với nó, vừa mới bước một bước đã phát hiện tay nhỏ vẫn còn trong tay mẹ, bèn lắc lắc tay mẹ.
