Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 191
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:04
Thẩm Mỹ Khiết cười mỉm, đổi tay cầm cuốn sổ tiết kiệm. Cô muốn nghe chính miệng anh nói lý do đưa nó cho mình, vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ.
Cô nhích m.ô.n.g ngồi sát lại gần anh, lên tiếng: "Triệu Nguyên, sao đột nhiên anh lại đưa sổ tiết kiệm cho em?"
Triệu Nguyên nghe thấy giọng điệu vương vấn ý cười của cô, bàn tay đang lật sách khựng lại. Anh không quay đầu, đáp: "Đội thông báo tiền đã về, sẵn tiện đưa cho em luôn."
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh rõ ràng là trả lời không đúng vào trọng tâm, vậy mà vẫn trưng ra vẻ mặt nghiêm túc lật lật cuốn sách trên tay, đầu cũng chẳng buồn quay lại.
Cô mỉm cười, lại nhích thân hình sát vào anh thêm chút nữa, ghé sát tai anh thì thầm: "Anh đi làm nhiệm vụ bao nhiêu lần rồi, sao trước đây không đưa cho em, mà cứ phải đợi đến tận bây giờ mới đưa?" Chữ "nha" ở cuối câu được cô kéo dài đầy ẩn ý.
"Có phải là..." Cô còn chưa kịp dứt lời đã thấy người bên cạnh đóng sầm cuốn sách lại, đặt lên bàn. Giây tiếp theo, cả người cô đã bị anh áp chế dưới thân.
Thẩm Mỹ Khiết ngẩn người trước động tác đột ngột của anh, chưa kịp phản ứng thì anh đã đè lên, cúi đầu nhìn cô đăm đăm. Ánh mắt sâu thẳm, tựa như đang bốc hỏa.
Nhìn thấy ánh mắt này, Thẩm Mỹ Khiết nhớ lại đêm hôm đó anh đã hôn cô gần nửa đêm, theo bản năng đưa tay che miệng lại. Cuốn sổ tiết kiệm và bức thư trên tay cô che mất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra ch.óp mũi và đôi mắt.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau. Tuy anh dùng tay chống đỡ thân mình, nhưng vẫn có một phần nhỏ sức nặng đè lên người cô. Thời gian trôi qua, mặt cô bắt đầu đỏ dần lên.
"Anh dậy đi." Vừa rồi cô che miệng theo bản năng mà quên mất trên tay còn cầm thư và sổ tiết kiệm. Giờ hoàn hồn lại, nghĩ đến việc phong thư và sổ này không biết đã qua tay bao nhiêu người, có bao nhiêu vi khuẩn, cô vội vàng dời chúng ra khỏi miệng.
Triệu Nguyên nhìn người dưới thân. Ngay khi tay cô dời đi, đôi môi đỏ mọng lập tức lộ ra, mấp máy nói chuyện. Nghĩ đến cảnh chiều nay trước xe cô cười lộ ra hàm răng trắng như vỏ sò và sắc hồng trong khoang miệng, cùng với những lời truy hỏi vừa rồi, ánh mắt anh hơi nheo lại, cúi đầu hôn lên làn môi ấy.
Lời cô vừa dứt, tay vừa dời thư và sổ đi thì đầu anh đã ghé sát lại. Cô chỉ kịp cảm thấy môi mình mềm đi, làn môi bị anh ngậm lấy. Cô vừa định thốt lên một tiếng "ưm" thì lưỡi anh đã chen vào.
Anh hôn rất sâu, quấn c.h.ặ.t lấy lưỡi cô không buông, giống như cố ý vậy.
Sổ tiết kiệm và thư rơi xuống giường lúc nào cô cũng không hay biết. Cô đưa tay đẩy Triệu Nguyên ra, anh không nói cho rõ ràng thì đừng hòng hôn cô.
Thẩm Mỹ Khiết đẩy vai anh nhưng không đẩy nổi, bèn dời tay trái lên mặt anh, dùng sức đẩy mạnh ra sau.
Triệu Nguyên có lẽ không ngờ cô lại đột ngột đẩy mình như vậy. Mặt anh bị cô đẩy văng ra, môi hai người tách rời, phát ra một tiếng "chụt" vang dội.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy âm thanh đó thì đỏ bừng mặt. Cô phát hiện ra rồi, kể từ lần trước cô hôn Thiết Đầu, anh hôn cô dường như cũng bắt đầu thích phát ra âm thanh.
"Anh còn chưa nói tại sao lại đưa sổ tiết kiệm, anh nói hẳn hoi xem nào." Đừng có hở một tí là hôn, vế sau cô không nói ra. Thẩm Mỹ Khiết đỏ mặt, cô muốn chính tai nghe anh nói lý do đưa tiền cho mình.
Cô vừa dứt lời, đã thấy anh đưa tay gạt tay trái của cô ra, cúi đầu hôn xuống.
Tiếp theo đó, hễ cô cứ định mở miệng là anh lại cúi đầu hôn. Cứ lặp đi lặp lại vài lần như vậy, cô hoàn toàn từ bỏ ý định bắt anh phải nói ra.
Cô hậm hực lườm Triệu Nguyên đang đè trên người mình, người này thật đê tiện.
Triệu Nguyên mang theo ý cười trong mắt nhìn người đang tức xì khói dưới thân, thấy cô không hỏi nữa mới buông ra, ngồi sang một bên.
Thẩm Mỹ Khiết khẽ mấp máy đôi môi hơi đau vì bị hôn, lại lườm Triệu Nguyên một cái đầy giận dỗi. Anh không nói thì thôi, dù sao cái tai đỏ bừng của anh đã phản bội anh rồi, cô cũng đại khái hiểu được lòng anh.
Anh đã thích cứng miệng thì cứ để anh cứng miệng đi.
Thẩm Mỹ Khiết bò dậy khỏi giường, nhặt sổ tiết kiệm và thư rơi dưới đất lên. Cô mở sổ tiết kiệm ra trước, nhìn thấy con số trên đó mà kinh ngạc nhìn Triệu Nguyên.
Anh đã đi làm nhiệm vụ bao nhiêu lần mới có được nhiều tiền thế này? Số tiền trên sổ tiết kiệm đã gần một vạn tệ rồi, vào thời điểm này đây là một khoản tiền cực kỳ lớn.
Triệu Nguyên dùng dư quang thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô nhưng không lên tiếng, cầm cuốn sách bên cạnh tiếp tục lật xem.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn sổ tiết kiệm rồi lại nhìn Triệu Nguyên, nghĩ đến những vết thương anh gặp phải khi đi làm nhiệm vụ trước đây. Số tiền này đều là anh vào sinh ra t.ử, dùng mồ hôi xương m.á.u đổi lấy.
Ánh mắt cô dừng lại ở từng khoản tiền gửi, có lớn có nhỏ. Tim cô thắt lại, những khoản tiền lớn này chắc hẳn là từ những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
"Sổ tiết kiệm anh vẫn cứ cầm đi, lúc nào nhà hết tiền em sẽ hỏi anh." Thẩm Mỹ Khiết đưa sổ tiết kiệm đến trước mặt Triệu Nguyên.
Lúc đầu biết là tiền trợ cấp nhiệm vụ cô không thấy gì, nhưng khi mở ra nhìn những con số lớn nhỏ, từng khoản từng khoản một, nghĩ đến cách chúng được tạo ra, lòng cô trĩu nặng, không nỡ nhận lấy.
Tấm lòng của anh cô đã hiểu rồi, số tiền này anh cứ tự giữ lấy thì hơn.
Lời cô vừa dứt, đã thấy Triệu Nguyên bên cạnh trưng ra bộ mặt lạnh lùng nhìn cô.
"Trí nhớ em không tốt, hay làm mất đồ lắm. Cuốn sổ này mà em làm mất thì phiền phức lắm, anh cầm vẫn là chắc chắn nhất." Thẩm Mỹ Khiết tìm một lý do hợp lý để thoái thác.
Thấy Triệu Nguyên không nói gì, cô lại đưa sổ đến trước mặt anh lần nữa.
Triệu Nguyên không đưa tay ra nhận. Thấy bộ dạng nhất quyết không lấy của cô, mặt anh sa sầm xuống, liếc cô một cái rồi lại tiếp tục xem sách.
Thẩm Mỹ Khiết đợi một lúc, thấy anh vẫn không phản ứng gì, biết anh không có ý định thu lại sổ tiết kiệm.
"Anh cần dùng thì cứ tự lấy, em để trong ngăn kéo." Cô vừa dứt lời, đã thấy người bên cạnh đóng sập cuốn sách, "phịch" một tiếng đặt lên bàn.
"Anh..." Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng động đó, vừa quay đầu lại đã bị anh kéo tuột vào lòng. Tay anh siết c.h.ặ.t eo cô, cúi đầu hôn xuống.
Thẩm Mỹ Khiết chỉ cảm thấy môi truyền đến một cơn đau nhói nhẹ. Chưa kịp phản ứng thì môi đã bị anh c.ắ.n một cái. Anh làm sao vậy?
Vừa rồi còn đang yên đang lành, lẽ nào anh giận rồi?
Cô suy nghĩ lại những lời mình vừa nói, cô đoán mình biết tại sao Triệu Nguyên lại đột ngột như vậy.
Chắc hẳn là vừa rồi cô không nhận sổ tiết kiệm làm anh khó chịu. Cô định mở miệng giải thích thì anh lại tăng thêm lực đạo. Cô bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, những lời định giải thích đều nuốt ngược vào bụng.
