Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 190
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:03
"Mẹ em cho ngô đấy ạ, bảo em mang về nghiền thành bột làm bánh ăn." Vương Ôn Tĩnh mỉm cười nói.
Hôm nay cô về nhà mẹ đẻ thăm cha mẹ. Lúc đi mẹ cô cứ khăng khăng nhét nửa bao ngô bảo cô mang về. Cô từ chối mãi không được nên đành phải nhận.
Thẩm Mỹ Khiết giúp Ôn Tĩnh khênh đồ đến cửa nhà. Cô vừa định mở lời thì thấy Viễn Quốc đi từ đầu ngõ tới.
"Viễn Quốc tới rồi, chị về trước đây, mai chị sang tìm em nhé." Thấy Ôn Tĩnh vừa nhìn thấy Viễn Quốc đã lộ vẻ thẹn thùng, cô không muốn làm bóng đèn cho hai người, nói xong liền mỉm cười chào Mỹ Khiết và Viễn Quốc rồi quay về sân nhà mình.
Con Vàng Trảo trong sân thấy cô vào bèn sủa mấy tiếng mừng rỡ, chạy bốn chân về phía cô, quấn quýt quanh chân cô, thỉnh thoảng lại cọ cọ vào ống quần.
Cô mỉm cười ngồi xổm xuống chơi với Vàng Trảo một lát rồi mới đứng dậy vào bếp nấu cơm. Cô lại ra sân nhổ mấy cây rau xanh để sang một bên, đợi Triệu Nguyên về rửa.
Khi mặt trời lặn hẳn, bốn cha con mới quay về.
Đại Sinh và Thiết Đầu mặt mũi đỏ gay đi theo cạnh ba vào nhà, mặt mày rạng rỡ nụ cười. Thiết Đầu vòng đôi tay nhỏ ôm lấy cổ ba, cả người dán c.h.ặ.t vào lòng anh.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn bốn cha con đi vào với dáng vẻ vô cùng thân mật, liếc nhìn họ một cái, có vẻ như chuyến đi hóng gió này rất vui vẻ đây.
Thẩm Mỹ Khiết thu hồi tầm mắt nói: "Rau em hái để trong bếp rồi, cơm cũng nấu xong rồi."
Triệu Nguyên vừa định đặt Thiết Đầu xuống, nghe cô nói bèn khựng tay lại, lên tiếng: "Sau này cứ đợi anh về làm."
Tay cô vẫn chưa lành hẳn, không chăm sóc cẩn thận ngộ nhỡ để lại di chứng thì khổ.
"Biết rồi, anh mau vào xào rau đi, bọn trẻ đói rồi." Thẩm Mỹ Khiết thấy gương mặt đang thư giãn của anh bỗng chốc đanh lại, bèn gật đầu đồng ý.
Sau bữa tối, đợi bọn trẻ tắm xong, cô dùng khăn lau qua người, rửa chân xong rồi về phòng nằm, lấy một cuốn sách ngồi trên giường đọc.
Đọc được một lúc thì Triệu Nguyên đẩy cửa bước vào, lên giường ngồi cạnh cô, lấy cuốn sách bên cạnh ra đọc.
Cả hai yên lặng đọc sách, trong phòng chỉ nghe thấy tiếng lật giấy.
Thẩm Mỹ Khiết đọc xong trang này, đang định lật trang thì liếc thấy Triệu Nguyên cũng lật sách sang trang tiếp theo.
Không đúng, trước đây Triệu Nguyên tối nào cũng phải xem tài liệu một lúc, nhưng dạo gần đây hình như anh không xem tài liệu nữa, phần lớn thời gian đều... đọc sách?
Thẩm Mỹ Khiết nhớ lại hôm nay anh về cũng rất sớm, suy nghĩ một lát rồi đặt cuốn sách xuống hỏi:
"Triệu Nguyên, ở đội không bận sao? Gần đây em chẳng thấy anh xem tài liệu gì cả."
Triệu Nguyên nghe cô hỏi, động tác lật sách khựng lại một chút, ngay sau đó anh lật trang sách, nhàn nhạt đáp: "Không bận."
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh bảo không bận thì "ừm" một tiếng. Không bận cũng tốt, đợi khi cô khỏe lại rồi cái bàn làm việc đó sẽ là của mình cô dùng. Nghĩ đến đây, cô mỉm cười tiếp tục lật trang sách.
Cô vừa lật được mấy trang đã thấy người bên cạnh đứng dậy đi đến chỗ giá treo quần áo, lấy ra một lá thư và một cuốn sổ nhỏ.
"Cái này là?" Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đưa hai thứ đó cho mình bèn ngước nhìn anh hỏi.
Cái cuốn sổ nhỏ đó nếu cô không nhìn nhầm thì chính là sổ tiết kiệm.
Kể từ khi cô đến căn cứ, tiền lương mỗi tháng của Triệu Nguyên đều giao cho cô. Cô toàn để trong ngăn kéo, ai dùng thì ra lấy. Mấy ngày trước khi cô dọn dẹp ngăn kéo dường như không thấy có sổ tiết kiệm nào.
Hiện tại anh đưa sổ tiết kiệm cho cô làm gì?
Trong ký ức của nguyên chủ, tiền lương mỗi tháng của Triệu Nguyên ngoài phần gửi về nhà, số còn lại đều đưa cho nguyên chủ. Sau khi cô đến căn cứ anh cũng đều đặn đưa tiền mỗi tháng.
Trong hoàn cảnh như vậy mà anh vẫn còn để dành được tiền sao?
"Là thư của mẹ và tiền trợ cấp nhiệm vụ." Triệu Nguyên đưa sổ tiết kiệm và tiền cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói có tiền trợ cấp nhiệm vụ bèn nhìn cuốn sổ và lá thư trong tay. Anh đi làm nhiệm vụ có tiền trợ cấp sao?
Chẳng trách khi cô mới đến căn cứ, anh vừa rút ra đã là một tờ mười tệ lớn. Lúc đó cô mới đến nên cũng không để ý, giờ nghĩ lại mới thấy không đúng, lương hằng tháng anh chẳng giữ lại đồng nào cho mình, nếu không có tiền trợ cấp thì lấy đâu ra tiền đó.
Không ngờ anh đi làm nhiệm vụ còn có tiền trợ cấp, quốc gia đối đãi với họ cũng thật tốt. Cô đặt sổ tiết kiệm sang một bên, vươn tay lấy lá thư kẹp phía dưới.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn lá thư ghi tên em trai nguyên chủ, đang định bóc thư ra thì trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ. Cô khựng lại một lát, ngay sau đó tim cô bắt đầu đập thình thịch, cô ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyên trước mặt.
Trước đây anh không đưa cuốn sổ tiết kiệm này ra, sao giờ đột nhiên lại đưa cho cô?
Có phải là ý đó không?
Cô siết c.h.ặ.t cuốn sổ tiết kiệm, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi. Nhìn Triệu Nguyên trước mắt, anh đã giao hết toàn bộ vốn liếng của mình cho cô rồi, có phải anh đang muốn "giao tâm" (mở lòng) với cô không?
Triệu Nguyên thấy cô ngồi trên giường nhìn mình bằng ánh mắt nồng nhiệt mà không nói lời nào bèn khẽ ho một tiếng, tránh né ánh mắt của cô rồi cầm cuốn sách trên bàn tiếp tục đọc.
Thẩm Mỹ Khiết đang đợi anh lên tiếng, không ngờ anh lại cầm sách đọc tiếp, nhất thời ngẩn cả người ra.
Hết rồi sao? Cứ thế đưa sổ tiết kiệm thôi, chẳng nói năng gì cả?
Chẳng lẽ là cô nghĩ nhiều rồi?
Trong lúc Thẩm Mỹ Khiết cầm cuốn sổ tiết kiệm ngẩn ngơ, cô vừa ngước mắt lên đã thấy tai anh hơi đỏ.
Cô nhìn cái tai đang đỏ ửng của anh, lòng thầm vui sướng. Xem ra cô không hiểu sai rồi, cứ nghĩ đến việc có thể anh đang mở lòng với mình là khóe môi cô lại vô thức nhếch lên, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Triệu Nguyên liếc thấy cô đang ngồi cười trên giường như thể đã thấu hiểu tâm tư của mình, bèn có chút không tự nhiên nói: "Sáng mai phải lên đội sớm, tắt đèn đi ngủ thôi."
"Bây giờ mới có bảy giờ mà, em vẫn chưa xem xong." Thẩm Mỹ Khiết nhìn đồng hồ, giờ mới hơn bảy giờ, ngủ nghê gì chứ.
"Mai xem tiếp." Triệu Nguyên nói xong định gập cuốn sách lại.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên hôm nay lạ thường đòi tắt đèn đi ngủ sớm, khóe môi càng nhếch lên cao hơn, cô cười trêu chọc: "Anh vội tắt đèn như vậy, chẳng lẽ là đang xấu hổ đấy à?"
Lời cô vừa dứt, người bên cạnh quay sang nhìn cô một cái nhàn nhạt rồi lại quay đi tiếp tục đọc sách, không thèm để ý đến cô.
Thẩm Mỹ Khiết thấy khuôn mặt vô cảm của anh không nhìn ra được điều gì bất thường, nhưng liếc qua tai anh thì thấy nó còn đỏ hơn lúc nãy.
