Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 200
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:07
Triệu Nguyên thấy cô rơi nước mắt, ngón tay đang đặt ở khóe mắt cô khựng lại, anh thu lại nụ cười trên mặt, đưa tay lau nước mắt cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết quay mặt đi không cho anh lau. Triệu Nguyên bế thốc người trong lòng lên một chút để hai người nhìn thẳng vào nhau, anh lau khô nước mắt cho cô rồi nói: "Đơn vị kiểm tra sức khỏe, cô ta phụ trách đội của tụi anh. Mấy ngày trước cô ta đến tìm anh là để gửi kết quả kiểm tra."
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh giải thích, nhìn thẳng vào anh hỏi: "Vậy tại sao cô ta không phụ trách người khác mà cứ phải phụ trách anh?"
Đơn vị nhiều bác sĩ như vậy, sao lại trùng hợp gặp đúng Lưu Tĩnh được.
"Kiểm tra sức khỏe đều là do đơn vị sắp xếp người. Hôm đó kết quả kiểm tra do cô ta mang tới, đặt đồ xuống là anh bảo cô ta đi ngay rồi." Triệu Nguyên nhìn đôi mắt mở to vì tức giận của cô, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe mắt cô.
Thẩm Mỹ Khiết vốn định cứng người trước hành động của anh, nhưng nghe thấy bốn chữ "đặt xuống đi ngay" thì cười lạnh một tiếng, nói với anh: "Đặt xuống là đi ngay ư?"
Triệu Nguyên thấy cô không tin, bèn nói: "Nếu em không tin, mai anh dẫn em đi gọi điện hỏi Tiểu Tôn, hôm đó Tiểu Tôn cũng có ở đấy."
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói vậy, nhìn anh một lượt. Tiểu Tôn là người của anh, cô hỏi cũng bằng thừa. Cô quay đầu đi không thèm nhìn anh nữa.
Triệu Nguyên thấy cô không nói lời nào, đưa tay xoay mặt cô lại: "Mỹ Khiết này, anh và em đã kết hôn rồi, sao anh có thể đi lăng nhăng với người phụ nữ khác được. Em là mẹ của con anh, là người vợ của anh, trong lòng anh chỉ có mình em thôi."
Thẩm Mỹ Khiết nghe những lời anh nói, đặc biệt là bốn chữ "chỉ có mình em", mặt cô đỏ bừng lên. Cô nhìn người trước mặt, chỉ thấy ánh mắt Triệu Nguyên thâm trầm nhìn mình, trong mắt toàn là hình bóng cô, hai tai anh cũng hơi đỏ lên.
Triệu Nguyên thấy cô im lặng, trán tì vào trán cô lặng lẽ nhìn cô, chờ đợi cô từ từ suy nghĩ.
Hơi thở hai người hòa quyện, nhiệt độ tăng cao. Thẩm Mỹ Khiết vốn đã đỏ mặt nay còn đỏ hơn, cô đưa tay đẩy mặt anh ra.
Cô vừa đẩy ra, anh đã áp sát lại, đầu tựa vào bên mặt cô, nhẹ nhàng hôn lên tai cô, từng chút từng chút một ngậm lấy thùy tai cô.
Người cô run lên một cái, đầu hơi nghiêng sang bên, đỏ mặt lườm anh. Đừng tưởng hôn cô mấy cái là chuyện này coi như xong nhé.
"Anh đừng..." Cô vừa mở miệng, môi đã bị chặn lại.
Triệu Nguyên lúc nào cũng thế. Thẩm Mỹ Khiết tức mình há miệng c.ắ.n vào môi anh, không cho anh hôn.
Cô vừa há miệng, lưỡi hai người đã quấn quýt lấy nhau.
Mãi lâu sau anh mới buông môi cô ra, đang định tiếp tục thì nghe thấy tiếng động phát ra từ trong phòng.
Và âm thanh này lại phát ra từ chính người trong lòng anh.
Trong phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
"Triệu Nguyên, em đói rồi." Thẩm Mỹ Khiết đỏ mặt nói.
Nói xong cô nhắm tịt mắt không dám nhìn Triệu Nguyên. Mặt mũi cô mất hết rồi. Cô vốn dĩ không đói, chẳng ngờ bây giờ bụng lại kêu lên, mà lại kêu to như thế, hết tiếng này đến tiếng khác.
Lúc này hai người mặt đối mặt, hơi thở của anh phả vào đều là mùi hương trên người cô. Nghe thấy cô nói đói, anh hít sâu một hơi, buông người trong lòng ra, đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài.
Một lát sau anh bưng cơm canh vào, đặt lên chiếc bàn cạnh giường, chờ người trên giường xuống ăn cơm.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn cơm canh trên bàn, liếc nhìn Triệu Nguyên đang đứng bên cạnh. Thấy đôi mắt anh đỏ hoe nhìn mình đăm đăm, cô không dám xuống giường.
Cô có cảm giác hễ mình xuống giường là sẽ bị anh đè lên bàn làm chuyện mờ ám ngay lập tức.
Trong chốc lát, người trên giường và người dưới giường cứ thế nhìn nhau không nói lời nào.
"Còn không mau xuống ăn cơm." Triệu Nguyên nói xong, thấy cô ngồi trên giường không nhúc nhích, liền đứng dậy đi về phía giường.
Anh vừa áp sát lại, người trên giường đã lùi ra sau. Anh khựng lại, tiến thêm một bước, người trên giường lại lùi thêm một bước.
Triệu Nguyên thấy động tác lùi ra sau của cô, khóe môi nhếch lên, vừa tức vừa buồn cười.
...
Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên giường nhìn Triệu Nguyên tiến lại gần, dừng ở bên giường hỏi: "Không ăn à?"
"Ăn chứ ạ." Cô thực sự muốn ăn, chỉ là thấy dáng vẻ này của anh, cô có chút không dám xuống.
"Thế thì còn không mau xuống." Triệu Nguyên bực bội nói, nói xong không thèm nhìn cô nữa, đi tới bàn ngồi đợi.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh quay lại bàn, cô mới đứng dậy xỏ dép, đi tới bàn ngồi xuống cầm đũa ăn.
Triệu Nguyên ngồi bên cạnh nhìn cô ăn cơm. Ánh mắt dừng trên động tác ăn của cô. Cô ăn rất chậm rãi, nhai kỹ rồi mới nuốt, một miếng cơm có thể nhai rất nhiều lần. Nếu đám người ở đơn vị mà ăn cơm thế này chắc chắn đã bị kỷ luật từ lâu rồi.
Thẩm Mỹ Khiết nuốt miếng cơm trong miệng, vừa ngẩng đầu đã thấy Triệu Nguyên đang nhìn mình chằm chằm, động tác gắp thức ăn của cô khựng lại.
Anh cứ nhìn cô như thế này làm cô hơi khó nuốt, liền nói: "Anh có muốn ăn một chút không?"
"Em cứ tự ăn đi, ăn nhiều vào." Triệu Nguyên nói đầy ẩn ý, lát nữa còn phải làm việc nặng nhọc.
Thấy Triệu Nguyên không ăn, cô ăn nốt nửa bát cơm còn lại. Cô vừa ăn xong, Triệu Nguyên liền dọn dẹp bát đũa. Cô đứng dậy đi theo ra ngoài, vào nhà vệ sinh đ.á.n.h răng.
Cô đ.á.n.h răng xong lại rửa mặt một cái, bỗng cảm thấy dưới thân có một luồng nhiệt trào ra. Cảm giác quen thuộc này, lẽ nào là kỳ kinh nguyệt đến rồi?
Cất bàn chải vào cốc, cô đứng dậy đi về phòng lấy b.ăn.g v.ệ si.nh vải.
Đến đây, chuyện khiến cô đau đầu nhất mỗi tháng chính là mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt. Cô không có b.ăn.g v.ệ si.nh hiện đại để dùng, chỉ có thể dùng loại băng vải chuyên dụng thời bấy giờ.
Cô vừa lấy băng vải trong tủ ra thì Triệu Nguyên đẩy cửa vào.
Cô dùng tủ che khuất tầm mắt của Triệu Nguyên, nhét băng vải vào túi rồi chuẩn bị đi ra ngoài.
"Đi đâu đấy?" Triệu Nguyên thấy cô định ra ngoài thì hỏi.
"Đi vệ sinh ạ."
Cô nói xong liền vội vàng chạy ra nhà vệ sinh trong sân. Cởi ra xem thì đúng là kỳ kinh đến thật. Cô thay đồ lót sạch trong nhà vệ sinh rồi lót băng vải vào.
Vò sạch chiếc quần lót bẩn rồi để cùng với quần áo bẩn, đợi mai giặt rồi phơi một thể.
Trở lại phòng đã thấy Triệu Nguyên nằm trên giường đang lên dây cót đồng hồ cho cô. Động tác vén chăn của cô khựng lại, nhìn anh đang lên dây cót đồng hồ.
