Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 201
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:08
Thẩm Mỹ Khiết phát hiện cứ mỗi lần anh lên dây cót đồng hồ là y như rằng sẽ xảy ra những chuyện "không thể mô tả" được. Chẳng lẽ anh lên dây cót đồng hồ là để tiếp thêm động lực cho chính mình sao?
Triệu Nguyên thấy cô cứ khom lưng đứng bất động qua khóe mắt, anh dừng động tác trên tay lại, nhìn cô chằm chằm, đợi cô lên giường.
Thấy anh nhìn mình, Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười với anh rồi vén chăn nằm vào trong. Vừa vào tới nơi, hơi ấm trong chăn đã bao bọc lấy cô.
Mùa đông ngủ cùng Triệu Nguyên đúng là cực kỳ thoải mái, chẳng bao giờ phải lo chăn nệm không đủ ấm.
Cô nằm xuống chưa được bao lâu, Triệu Nguyên ở bên cạnh đã đặt đồng hồ lên bàn rồi nằm xuống theo. Anh vươn tay kéo người bên cạnh vào lòng, đầu tựa vào tóc cô, tay vòng qua eo, nhẹ nhàng xoay người cô lại đối mặt với mình, ghé sát mặt cô rồi hôn lên.
"Triệu Nguyên, em... em đến kỳ rồi." Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền nhắm mắt lại không dám nhìn anh.
Lời vừa dứt, động tác hôn lên mặt cô của anh khựng lại. Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng anh nói:
"Em đúng là muốn làm anh nghẹn c.h.ế.t mà." Triệu Nguyên nói xong, trán tì vào trán cô, bắt cô mở mắt ra.
Nghe thấy lời anh nói, mặt Thẩm Mỹ Khiết đỏ bừng lên. Cô mở mắt nhìn anh, thấy anh đang thở dốc khó chịu, nghĩ đến mấy lần trước đều bị đứt quãng giữa chừng, lần này cũng vậy.
Cô cũng không ngờ kỳ kinh nguyệt lại đến đúng lúc này. Nhìn dáng vẻ khó chịu của anh, cô mở lời: "Anh đợi thêm chút nữa, nhanh lắm mà."
Đợi kỳ này kết thúc, anh muốn thế nào cũng được, cô nhất định sẽ thành thật hợp tác với anh.
Triệu Nguyên nghe cô nói vậy nhưng không đáp lời, chỉ nhìn cô chằm chằm.
Thấy anh im lặng nhìn mình, Thẩm Mỹ Khiết không dám đối diện với ánh mắt ấy. Nhớ lại những gì đã xem trong sách, cô hạ quyết tâm, c.ắ.n răng một cái.
......
Sau khi kết thúc, hai bàn tay cô đã không còn cảm giác là của mình nữa, mặt đỏ đến mức như sắp rỉ m.á.u.
Triệu Nguyên thấy cô nằm trên giường nhắm mắt bất động, anh kéo cô vào lòng, khẽ cười bên tai cô.
Nghe thấy tiếng cười của anh, Thẩm Mỹ Khiết mở mắt lườm anh một cái.
Triệu Nguyên thấy cô lườm mình, nụ cười trên mặt càng đậm hơn. Anh cúi đầu hôn lên khóe mắt cô.
Lông mi Thẩm Mỹ Khiết run rẩy. Thấy anh dường như lại muốn tiến tới, cô đưa đôi tay đang mỏi nhừ ra đỡ lấy mặt anh, lên tiếng: "Lát nữa tắt đèn rồi, đi ngủ thôi."
Triệu Nguyên nhìn cô, nói: "Ngày mai tiếp tục."
Nghe anh nói vậy, tay Thẩm Mỹ Khiết khựng lại, cô kinh ngạc nhìn Triệu Nguyên hồi lâu không có phản ứng. Có phải là chuyện như cô đang nghĩ không?
Triệu Nguyên thấy cô không nói gì, lẳng lặng đợi cô trả lời.
"Ngày mai vẫn như thế này sao?" Thẩm Mỹ Khiết cử động bàn tay đang đỡ mặt anh để ám chỉ, không nói thẳng ra.
Nhìn biểu cảm kinh ngạc nhỏ bé của cô, ánh mắt Triệu Nguyên tràn đầy ý cười, anh "ừm" một tiếng.
Nghe thấy tiếng ừm của anh, cô thu tay lại, nhắm mắt ngủ không thèm nhìn anh nữa.
Còn ngày mai tiếp tục? Đêm nay cô làm vậy là vì thấy anh thật sự quá khó chịu, anh đã thoải mái rồi, ngày mai còn muốn nữa? Chỉ một đêm nay thôi mà tay cô đã mỏi đến mức không nhấc lên nổi, cô không làm đâu.
Triệu Nguyên thấy cô nhắm mắt nằm trên giường giả vờ ngủ, liền nắm lấy tay cô định kéo xuống dưới.
Thẩm Mỹ Khiết đang nhắm mắt chợt nhận ra động tác của anh, vội vàng mở mắt nhìn anh, tay kéo về phía sau, nhưng kéo hai lần vẫn không rút ra được.
"Ngày mai tiếp tục, ngày mai tiếp tục mà!" Thấy anh không giống như đang nói đùa mà là làm thật, cô hốt hoảng lên tiếng.
Ngày mai cô còn phải đi lên thành phố với thím Quyên, tay cô đã mỏi đến mức sắp không nhấc lên nổi rồi, nếu còn tiếp tục thì ngày mai chắc chắn không nhấc tay lên được, lúc đó mua đồ biết xách kiểu gì.
Triệu Nguyên nghe cô nói vậy mới dừng tay lại, nhìn cô.
Thấy anh không nói lời nào, giống như không tin lời mình nói, Thẩm Mỹ Khiết vội vàng khẳng định: "Thật đó, em hứa ngày mai nhất định sẽ tiếp tục."
"Triệu Nguyên, ngày mai em phải đi lên thành phố với thím Quyên, ngủ sớm đi được không?" Thẩm Mỹ Khiết đáng thương nhìn Triệu Nguyên cầu khẩn.
"Đi lên thành phố?" Triệu Nguyên nghe vậy, trầm giọng hỏi người trong lòng.
Cô quên chưa nói với Triệu Nguyên là ngày mai đi lên thành phố, buổi chiều cô mải giận dỗi nên quên sạch sành sanh chuyện này.
"Chiều nay thím Quyên bảo đến đây lâu như vậy mà chưa đi ra ngoài lần nào, nên ngày mai thím dẫn em và Ôn Tĩnh lên thành phố xem thử." Thẩm Mỹ Khiết kể lại sự việc cho Triệu Nguyên nghe.
"Chỉ có ba người các em thôi sao?" Triệu Nguyên hỏi.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, thím Quyên không nhắc đến người khác, chỉ bảo dẫn cô và Ôn Tĩnh đi.
"Em cũng định đưa cả đám Đại Sinh đi cùng." Thấy anh nới lỏng tay, cô nhanh ch.óng rút tay về.
Đám trẻ Đại Sinh đến đây cũng giống cô, chưa từng được ra ngoài, nhân cơ hội này đi xem cho biết.
Ngày mai Triệu Nguyên cũng không được nghỉ, bọn trẻ ở nhà không có ai trông.
Triệu Nguyên thấy cô rút tay về, lập tức kéo chăn lên tận cổ, hai tay cũng giấu kín trong chăn không thò ra ngoài. Anh nhìn cô một cái rồi bảo: "Đám trẻ Đại Sinh để sau này hãy đưa đi."
Lần đầu cô đi, đường xá xa lạ, dắt theo trẻ con không tiện.
"Ngày mai anh phải đến đội, bọn trẻ ở nhà em không yên tâm." Thẩm Mỹ Khiết nói.
Cái tính của Thiết Đầu, chỉ cần một lát không thấy cô là sẽ bắt đầu đi tìm, ở chỗ dì Tạ trong trường cũng thỉnh thoảng lại chạy đến cửa phòng học của cô đứng ngó một lúc.
Triệu Nguyên sững người trước câu hỏi của cô, anh quên mất ngày mai lũ trẻ không có tiết học.
Thấy anh không có động tĩnh gì, Thẩm Mỹ Khiết thò chân đá đá vào chân anh.
"Sao không nói gì nữa?" Thẩm Mỹ Khiết liếc anh một cái, nói như thật vậy.
Triệu Nguyên bị cô hỏi thì ho nhẹ một tiếng, lên tiếng: "Ngày mai nói với thím Quyên một tiếng, để hậu nhật (ngày kia) hãy đi, hậu nhật trong đội được nghỉ."
Đến lúc đó anh sẽ đưa cả cô và bọn trẻ cùng đi.
"Em đã nói với thím Quyên là ngày mai đi rồi, anh cứ yên tâm đến đội đi." Thẩm Mỹ Khiết nghe ý anh là muốn đi cùng thì vội vàng ngăn cản.
Cô đi với thím Quyên, có anh ở bên cạnh nói chuyện không tiện, ngày mai cô đi cũng định mua ít đồ, lần sau đi lên thành phố chẳng biết là bao giờ.
"Không muốn anh đi cùng sao?" Triệu Nguyên đưa tay xoa tóc cô.
"Chiều nay thím Quyên nói xong hết rồi, thay đổi đột ngột không tốt đâu, đợi sau này anh rảnh hãy đưa em và bọn trẻ đi cùng." Cô thấy Triệu Nguyên đang vân vê lọn tóc mình, động tác ấy mang vẻ lười biếng khó tả.
Cô nói xong, Triệu Nguyên không đáp lại mà tiếp tục nghịch tóc cô.
Đợi một lát mới nghe anh "ừm" một tiếng, rồi bắt đầu dặn dò cô những điểm cần lưu ý khi đi đường.
