Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 213
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:28
Ôn Tĩnh thấy vẻ mặt đầy thắc mắc của chị Mỹ Khiết, cô ấy muốn nói chuyện đó ra nhưng lại không mở miệng nổi.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Ôn Tĩnh có vẻ muốn nói lại thôi, bèn lên tiếng: “Ôn Tĩnh, lúc chị vào thấy Viễn Quốc đứng ngoài cửa, người gầy đi trông thấy, tiều tụy lắm.”
Cô không biết trong lòng Viễn Quốc giờ còn Lưu Tĩnh hay không, nhưng dáng vẻ đó của cậu ấy cũng không giống như trong lòng không có Ôn Tĩnh.
Vương Ôn Tĩnh nghe lời cô nói thì không lên tiếng, chỉ cúi đầu.
Thẩm Mỹ Khiết thấy cô ấy không nói gì cũng không tiếp tục chủ đề đó nữa, ngồi bên cạnh bầu bạn với cô ấy, hai người cứ ngồi như vậy.
Một lát sau, hai người nói sang chuyện khác, không nhắc đến chuyện của Viễn Quốc nữa.
Lúc trời gần tối, bọn dì Quyên mới vào.
“Mỹ Khiết, lại đây ăn cơm đi cháu.” Ngô Quyên đặt cơm lên bàn, gọi Mỹ Khiết qua ăn.
“Dì Quyên, cháu không ăn đâu ạ, thời gian không còn sớm nữa, bọn trẻ đang đợi cháu ở nhà, cháu xin phép về trước đây.” Thẩm Mỹ Khiết nói.
“Ăn xong hãy về.” Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết muốn về, vội vàng giữ lại, Mỹ Khiết đã ở đây bầu bạn với Ôn Tĩnh lâu như vậy, sao có thể để cô về mà không ăn cơm được.
“Dì ạ, thật sự không cần đâu, trời sắp tối rồi, lát nữa đường khó đi lắm.” Thẩm Mỹ Khiết nói với dì Quyên.
Ngô Quyên nghe Mỹ Khiết nói, nhìn ra ngoài trời đã sầm tối, thêm một lát nữa là trời tối hẳn, Mỹ Khiết đi bộ về một mình đúng là không tiện, nên không ép cô ở lại nữa.
“Dì tiễn cháu ra ngoài.” Ngô Quyên nói.
“Dì ạ, không cần đâu, dì cứ ở lại với Ôn Tĩnh đi.” Thẩm Mỹ Khiết cười nói.
Từ trong phòng ra đến cổng có mấy bước chân thôi, không cần tiễn.
“Ôn Tĩnh, chị về trước đây, khi nào có thời gian chị lại đến thăm em, nhớ kỹ, đừng nghĩ ngợi nhiều nhé.” Thẩm Mỹ Khiết nắm tay Ôn Tĩnh nói.
“Em biết mà, chị Mỹ Khiết, muộn rồi, chị mau về đi ạ.” Vương Ôn Tĩnh bảo chị Mỹ Khiết đừng lo lắng.
Thẩm Mỹ Khiết chào tạm biệt họ, đẩy cửa ra đã thấy Viễn Quốc vẫn còn đứng ở cửa.
“Chị Mỹ Khiết, để em tiễn chị.” Diệp Viễn Quốc thấy cô muốn về bèn lên tiếng.
“Không cần tiễn đâu, em ở lại bầu bạn với Ôn Tĩnh nhiều vào.” Thẩm Mỹ Khiết nói, rồi tiếp tục: “Viễn Quốc, Ôn Tĩnh là một cô gái tốt, em phải biết trân trọng, nếu trong lòng em vẫn còn nghĩ đến Lưu Tĩnh thì quá tàn nhẫn với Ôn Tĩnh.”
Diệp Viễn Quốc nghe lời chị Mỹ Khiết nói, im lặng một lúc, sắc mặt hơi đỏ lên nói: “Chị Mỹ Khiết, trong lòng em chỉ có Ôn Tĩnh thôi.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy thì cười nói: “Câu này em nên nói với Ôn Tĩnh, chứ không phải nói với chị, chị về đây, đừng cứ đứng ngây ra ngoài này mãi.” Nói xong cô vẫy vẫy tay với cậu ấy rồi đi về phía cổng bệnh viện.
Cô nói với Viễn Quốc vài câu làm mất chút thời gian, trời bên ngoài đã tối hẳn, trời mùa đông tối nhanh thật đấy.
Mùa hè thì mãi không thấy tối, giờ mới nói có mấy câu đã tối thui rồi.
Nhìn bầu trời bên ngoài, trong lòng cô có chút hối hận, biết thế đã nghe lời Triệu Nguyên mang theo đèn pin.
Nhìn trời đã tối mịt, cô chợt nhớ đến câu tục ngữ "không nghe lời người già, thiệt thòi trước mắt", đúng là nói chẳng sai chút nào, cô nên nghe lời anh mới phải.
Cô thở dài đi đến cổng bệnh viện, vừa ra đến cổng đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng bên ngoài.
Anh đang nhìn cô.
Khóe môi Thẩm Mỹ Khiết cong lên, mỉm cười gọi: “Triệu Nguyên.” Gọi xong cô liền chạy nhỏ về phía anh.
Anh đến đón cô rồi, lòng cô ngọt lịm như ăn mật, chỉ muốn mau ch.óng đến trước mặt anh.
“Chậm thôi.” Triệu Nguyên thấy cô chẳng thèm nhìn đường dưới chân, cứ thế lao thẳng về phía mình.
Anh vừa dứt lời thì thấy cô trượt chân một cái, "bộp" một tiếng, quỳ rạp xuống đất.
Triệu Nguyên: “.......”
Tác giả có lời muốn nói: Chương trước đã phát lì xì, mọi người kiểm tra nhé, chủ nhật sẽ bão chương, chương một 8 giờ sáng, chương hai ba đợi thông báo nhé, để mọi người đợi lâu rồi, chương này để lại bình luận sẽ có lì xì, yêu mọi người, moah moah. Ps: Ảnh bìa truyện vẫn là tên cũ, mai tôi sẽ đổi thành tên hiện tại "Nhật ký nuôi con những năm 60", ảnh không đổi, chỉ đổi chữ thôi, mọi người đừng để bị lạc nhé.
Thẩm Mỹ Khiết còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã quỳ trên mặt đất, hai tay chống xuống, ngay sau đó đầu gối truyền đến cơn đau.
Mọi người ở cổng bệnh viện lần lượt đổ dồn ánh mắt về phía cô, trong đó còn có cả tiếng cười.
Cô muốn bò dậy từ mặt đất, nhưng cơn đau ở đầu gối khiến cô không dám cử động, ngay lúc cô muốn tìm một cái lỗ để chui xuống thì cả người đã được đỡ dậy.
Đầu gối vừa rời khỏi mặt đất, cô đã đau đến mức hít một hơi khí lạnh, ngước nhìn Triệu Nguyên nói: “Đau.”
Triệu Nguyên thấy cô đau đến mức không đứng vững, đưa tay luồn dưới khoeo chân cô, bế thốc cô lên đi vào trong bệnh viện.
“Đáng đời, đã bảo đi chậm thôi mà vẫn còn chạy.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe lời anh nói thì tức không chịu được, anh còn mặt mũi mà nói nữa, cô đưa tay đ.ấ.m anh một cái, nói: “Nếu không phải anh đột nhiên gọi em, em có bị ngã không?”
Nói xong cô cựa quậy trong lòng anh, không cho anh bế, cô tự đi.
Triệu Nguyên liếc nhìn cô một cái, không thèm tranh cãi với cô, nói: “Còn muốn ngã lần nữa không?” Anh vừa dứt lời, người trong lòng liền ngoan ngoãn trở lại.
Buổi tối bệnh viện không có nhiều người, nhưng việc Triệu Nguyên bế cô như vậy cũng thu hút không ít sự chú ý, cô vùi mặt vào n.g.ự.c anh, tránh ánh mắt của mọi người trong bệnh viện.
Giờ cô đi lại không tiện, Triệu Nguyên cũng không đăng ký khám mà bế thẳng cô vào văn phòng bác sĩ.
“Bị thương ở đâu.” Nữ bác sĩ trực ca nghe tiếng đẩy cửa, thấy một người đàn ông bế một người phụ nữ đi vào.
Ánh mắt nữ bác sĩ rơi xuống quân hàm trên vai quân phục của người đàn ông, sắc mặt nghiêm lại, vội vàng đứng dậy.
“Đầu gối.” Triệu Nguyên nói.
“Xắn quần lên.” Nữ bác sĩ nhẹ giọng nói, bảo anh đặt người xuống ghế.
Thẩm Mỹ Khiết vừa định tự tay kéo ống quần lên thì Triệu Nguyên đã nhanh hơn cô một bước, anh xắn ống quần cô lên, động tác dịu dàng không nói nên lời.
Quần vừa kéo lên, đôi chân cô lộ ra, phần đầu gối bị trầy xước da, đang rớm m.á.u.
Da Thẩm Mỹ Khiết trắng, vết trầy xước và m.á.u nổi bật trên nền da trắng, trông có vẻ rất nghiêm trọng.
