Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 214

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:28

Bác sĩ nhấc bắp chân cô lên, bảo cô thử xem có cử động được không.

Thẩm Mỹ Khiết làm theo chỉ dẫn của bác sĩ, thử cử động chân, vừa mới động một chút đầu gối đã truyền đến cơn đau nhói.

Sau khi bác sĩ để cô tự cử động hai cái liền bảo cô dừng lại, tay đặt quanh đầu gối cô nhẹ nhàng ấn xuống: “Có đau không?”

Thẩm Mỹ Khiết: “Hơi đau một chút ạ.”

“Không có vấn đề gì lớn, chỉ là đầu gối bị va chạm làm trầy xước da thôi, sẽ đau mất mấy ngày đấy.” Nữ bác sĩ nói xong, đi đến tủ lấy khay t.h.u.ố.c ra sát trùng cho cô.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn thấy lọ cồn to đùng kia liền nhớ đến lần Lưu Tĩnh lau cho cô, da đầu tê dại.

Nữ bác sĩ thấy người ngồi trên ghế có vẻ căng thẳng bèn nói: “Lau cồn sẽ hơi đau một chút, lau vài cái là xong thôi.”

Bác sĩ nói xong liền bảo người bên cạnh giữ lấy cô, đề phòng cô cử động.

Sát trùng cả hai đầu gối, quấn băng gạc, cả quá trình diễn ra rất nhanh.

Triệu Nguyên nói một tiếng cảm ơn với bác sĩ rồi định bế Thẩm Mỹ Khiết ra ngoài.

“Em tự đi được, anh đi nộp tiền trước đi.” Thẩm Mỹ Khiết đẩy tay Triệu Nguyên ra, họ vừa vào bệnh viện chưa có đăng ký nộp tiền.

Thời đại này mọi người còn rất bảo thủ, Triệu Nguyên bế cô như vậy quá thu hút sự chú ý, đầu gối cô cũng không còn đau như lúc đầu nữa, giờ đã đỡ hơn một chút.

“Hôm nay đầu gối cháu đừng dùng lực, cứ để cậu ấy bế về đi.” Nữ bác sĩ nghe cô nói vậy bèn lên tiếng.

Giờ đầu gối bớt dùng lực thì mấy ngày tới sẽ không đau lắm.

“Đợi anh quay lại.” Triệu Nguyên bảo cô ngồi yên trên ghế, nói xong liền đẩy cửa đi nộp tiền.

“Đấy là chồng cháu à?” Nữ bác sĩ cất khay t.h.u.ố.c vào khay hỏi.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy thì "vâng" một tiếng.

Nữ bác sĩ nghe vậy thì nhìn cô một cái, vậy cô chính là Thẩm Mỹ Khiết, người vợ trong lời đồn của Đoàn trưởng Triệu đây mà.

Lúc nãy Đoàn trưởng Triệu bế người vào cô chưa nhận ra, nhìn thấy quân hàm trên vai mới biết người trước mắt chính là Đoàn trưởng Triệu mới điều đến không lâu.

Nữ bác sĩ: “Chồng cháu đúng là xót vợ thật đấy.”

Lúc nãy khi cô sát trùng vết thương cho người ta, ánh mắt Đoàn trưởng Triệu cứ dán c.h.ặ.t vào tay cô, nếu cô không đoán nhầm thì chắc là anh lo cô xử lý không tốt, ra tay nặng.

Thẩm Mỹ Khiết nghe lời bác sĩ nói, nghĩ đến việc Triệu Nguyên lúc nãy thỉnh thoảng lại nhìn mình, có chút ngại ngùng mỉm cười.

Triệu Nguyên nộp tiền xong đi vào phòng, hai người trong phòng đang trò chuyện, thấy anh vào thì dừng lại.

“Hai ngày tới đầu gối hạn chế dùng lực nhé.” Bác sĩ thấy Đoàn trưởng Triệu vào liền nói với Thẩm Mỹ Khiết.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu đồng ý.

Triệu Nguyên cúi người chuẩn bị bế người trên ghế lên thì thấy cô lắc đầu với mình, nói: “Anh cõng em đi.”

Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền bảo anh quay lưng lại ngồi xổm xuống.

Anh cõng cô ra ngoài sẽ không gây sự chú ý nhiều.

“Cõng em đầu gối sẽ không chịu được đâu.” Triệu Nguyên thấy cô muốn cõng, nhìn vào đầu gối cô, anh cõng cô, tay sẽ đặt vào khoeo chân, đầu gối cô sẽ bị chịu lực.

“Chịu được mà.” Cô nghỉ ngơi một lát, đầu gối đã không còn đau như thế nữa.

Thẩm Mỹ Khiết nói xong, Triệu Nguyên cứ nhìn cô không động đậy, hai người giằng co một lúc, Triệu Nguyên thấy cô không nhúc nhích, bộ dạng như thể không cõng thì không đứng dậy, đành phải quay lưng lại ngồi xổm xuống.

Cô thấy Triệu Nguyên ngồi xuống, trên mặt hiện rõ nụ cười, nửa thân trên bò lên lưng anh, vừa mới áp vào, n.g.ự.c cô đã đau nhói vì bị cấn, cô quên mất người anh cứng như đá vậy.

Nữ bác sĩ đứng một bên mỉm cười nhìn bóng lưng hai người đi xa, ngồi trong văn phòng đợi đến khi kim đồng hồ chỉ số tám mới đứng dậy về nhà.

Triệu Nguyên cõng cô ra khỏi cổng bệnh viện, một tay đỡ m.ô.n.g cô, lấy đèn pin đưa cho người đang nằm trên lưng, bảo cô soi đường.

“Anh mang theo đèn pin à?” Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái đèn pin anh đột ngột lấy ra với vẻ mặt kinh ngạc, anh lấy nó từ đâu ra vậy.

Lúc cô ra khỏi bệnh viện không thấy anh cầm đèn pin trên tay.

Triệu Nguyên nghe thấy giọng nói đầy ngạc nhiên của cô thì khẽ gật đầu.

“Anh để nó ở đâu thế?” Thẩm Mỹ Khiết tò mò hỏi, miệng ghé sát tai anh hỏi, tay nhấn nút đèn pin soi đường phía trước.

Hơi thở ấm nóng của cô phả vào bên tai khiến anh có chút ngứa ngáy, anh vươn đầu về phía trước, nói: “Túi áo.”

Túi áo? Cái đèn pin to thế này mà để trong túi áo, anh cũng không thấy vướng à.

Thẩm Mỹ Khiết nằm trên vai anh, có chút không thoải mái cựa quậy nửa thân trên, cô mới nằm một lát mà n.g.ự.c đã không còn là của mình nữa rồi, cứ chạm vào là đau.

Cô lùi người về phía sau một chút, tìm một tư thế thoải mái, hai tay vòng qua cổ anh, đèn pin cẩn thận soi đường phía trước.

“Triệu Nguyên.” Thẩm Mỹ Khiết cất tiếng gọi.

Triệu Nguyên "ừ" một tiếng, đợi câu tiếp theo của cô.

“Anh đến bệnh viện đón em, thế bọn trẻ đâu?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi, cô vừa mới nghĩ đến việc anh đến đây, vậy bọn trẻ thì sao?

Triệu Nguyên: “Đại Sinh ở nhà trông các em.”

“Lần sau nếu em về muộn, anh cứ ở nhà đừng đến đón em.” Đại Sinh và các em còn nhỏ, để chúng ở nhà một mình cô không yên tâm.

“Hôm nay nếu anh không đến đón, em cũng sẽ không bị ngã.” Thẩm Mỹ Khiết nói đến đây thì dừng lại một chút.

Hôm nay thấy anh đến đón, cô mừng quá chạy về phía anh mà không để ý đường dưới chân, kết quả là ngã sấp mặt, cả hai đầu gối chạm đất, nghĩ đến lúc đó Triệu Nguyên đứng ngay trước mặt cô, hình như là đối diện.

Vậy tư thế của cô lúc đó chẳng khác nào đang dập đầu lạy anh sao, vừa nghĩ đến cảnh đó, cô trả thù bằng cách ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.

Triệu Nguyên nghe cô nhắc chuyện bị ngã, nghĩ đến cảnh tượng lúc đó liền bật cười khẽ.

“Anh còn cười à?” Thẩm Mỹ Khiết có chút thẹn quá hóa giận, anh cười chắc chắn cũng là vì nghĩ đến tư thế của hai người lúc đó.

Cô vừa dứt lời thì tiếng cười của anh liền tắt hẳn, nhưng cô cảm nhận rõ l.ồ.ng n.g.ự.c anh vẫn đang rung lên.

Cái người này thật là......

Thẩm Mỹ Khiết suốt dọc đường không thèm nói chuyện với Triệu Nguyên nữa.

Lúc hai người về đến nhà, Đại Sinh và Cẩu Đản đang nằm bò trên bàn làm bài tập, Thiết Đầu đang ôm chân bàn gọi Hoàng Trảo.

Ba đứa trẻ thấy cha mẹ về đều chạy ùa tới.

Triệu Nguyên đặt cô ngồi xuống ghế, đứng dậy vào bếp bưng thức ăn.

Đại Sinh thấy cô ngồi trên ghế không cử động, nhìn cô mấy cái, hỏi: “Mẹ bị sao thế ạ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 214: Chương 214 | MonkeyD