Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 235
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:32
Vừa ra khỏi cửa, tiếng khóc của Đại Sinh càng rõ ràng hơn, tiếng khóc phát ra từ trong sân.
Hai người thuận theo tiếng khóc nhìn sang thì thấy Đại Sinh đang đứng trong sân, tay quệt nước mắt, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Thẩm Mỹ Khiết vừa đi vào sân được vài bước đã thấy trên quần Đại Sinh từ đầu gối trở xuống dính đầy phân. Chân cô khựng lại, bộ dạng này của Đại Sinh giống như vừa rơi xuống hố phân vậy.
Đại Sinh thấy cha và cô đi đến gần thì càng khóc t.h.ả.m hơn, không cho họ lại gần.
Triệu Nguyên thấy Đại Sinh khóc dữ dội, lông mày khẽ nhíu lại, nói với Thẩm Mỹ Khiết bên cạnh: "Em đi lấy chậu nước nóng ra đây."
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, quay người chạy vào phòng. Giày và chân Đại Sinh đều dính phân, phải dùng nước nóng dội sạch mới bế vào nhà được.
Thời tiết bên ngoài lạnh, sợ Đại Sinh bị đông cứng, cô nhanh ch.óng pha nước, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người ngoài sân.
"Rơi xuống hố phân à?" Triệu Nguyên đi đến bên cạnh Đại Sinh, cởi quần nó ra, bảo nó giẫm chân lên chỗ sạch của ống quần.
Đại Sinh vừa khóc vừa gật đầu, làm theo lời cha bảo: "Tấm ván ở nhà xí bị gãy rồi ạ." Nói xong còn nấc lên một cái.
Buổi tối nó muốn đi vệ sinh, vừa ngồi xổm dậy kéo quần thì tấm ván bên phải bị gãy, nửa thân trên của nó lao về phía trước, nửa thân dưới rơi tõm xuống bể phân.
Đứng trong sân không dám vào nhà vì không muốn cha nhìn thấy mình bộ dạng này, sợ cha mắng, cuối cùng không nhịn được mà bật khóc.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tấm ván nhà xí bị gãy thì thở dài, chuyện cô lo lắng cuối cùng cũng xảy ra.
Lần nào đi vệ sinh cô cũng lo nơm nớp, chỉ sợ tấm ván đó gãy. Hai miếng ván mỏng manh đó sao mà chịu nổi sức nặng của bao nhiêu người giẫm lên chứ.
Triệu Nguyên đón lấy nước nóng cô đưa, dội rửa chân cho Đại Sinh.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh vẫn còn khóc, đây là lần đầu tiên cô thấy Đại Sinh khóc đau lòng đến thế, liền lên tiếng: "Đừng khóc nữa, ngày mai cô sẽ bảo cha thay tấm ván nhà xí đi."
Trước đây Triệu Nguyên đã hứa khi nào xi măng ở căn cứ về sẽ thay ván nhà xí, vậy mà đã mấy tháng rồi vẫn chưa thấy động tĩnh gì, giờ thì Đại Sinh đã bị rơi xuống rồi.
Hố phân trong nhà xí khá sâu, nhìn bộ dạng này của Đại Sinh chắc là chưa rơi hẳn xuống dưới.
"Em vào phòng trước đi, anh đưa Đại Sinh đi tắm." Triệu Nguyên thấy cô chỉ mặc chiếc áo đơn thì bảo cô vào phòng ngủ trước.
"Anh đưa Đại Sinh đi tắm đi, em ngâm quần áo xong rồi vào." Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau họ vào nhà, lấy chiếc chậu chuyên dùng để giặt quần áo ra.
Triệu Nguyên: "Tắm cho Đại Sinh xong anh sẽ làm, em mau về phòng đi." Hôm qua cô đã hơi bị nhiễm lạnh rồi, hôm nay mới khá lên một chút, lát nữa lại bị lạnh thêm thì khổ.
"Em vào phòng khoác thêm cái áo, anh cứ đưa Đại Sinh đi tắm đi, trời lạnh thế này." Thẩm Mỹ Khiết nói xong, đưa tay đẩy đẩy anh. Đại Sinh đã cởi quần rồi, nửa người dưới đang để trần, lát nữa lại bị lạnh mất.
Cô nói xong liền cầm chậu về phòng khoác thêm áo. Cô cũng thấy hơi lạnh, mặc thêm áo xong cô đem chiếc quần bẩn dùng gậy đập vải giặt sơ qua, làm sạch phân trên quần rồi ngâm vào chậu, sau đó quay về phòng.
Cô ngồi trên giường một hồi lâu vẫn không thấy Triệu Nguyên quay lại. Bình thường Triệu Nguyên tắm cho con rất nhanh, lần này lâu như vậy chắc là đang dỗ dành Đại Bảo rồi.
Ngồi thêm một lúc, cô cảm thấy đầu hơi nặng, cảm giác này rất giống hôm qua, chẳng lẽ vừa rồi ra ngoài lại bị nhiễm lạnh rồi sao? Nghĩ đến đây, cô lập tức buông cuốn sách trong tay xuống nằm lên giường, kéo chăn đắp tận cằm, bọc mình kín mít.
Triệu Nguyên đẩy cửa vào thấy Thẩm Mỹ Khiết nằm im lìm trên giường, trong mắt hiện lên một tia ngạc nhiên. Bình thường giờ này cô vẫn đang ngồi trên giường đọc sách cơ mà.
"Dỗ được Đại Sinh chưa anh?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
Triệu Nguyên thản nhiên ừ một tiếng. Nghĩ đến việc tắm xong bế Đại Sinh về phòng, thằng bé cứ quấn lấy anh không cho đi, dỗ mãi mới xong.
Bình thường Đại Sinh rất ít khi bám lấy anh, chuyện rơi xuống hố phân hôm nay đối với Đại Sinh mà nói quả thật là nghiêm trọng.
"Chuyện nhà xí anh định xử lý thế nào?" Thẩm Mỹ Khiết đề cập đến chuyện cô muốn nói nhất tối nay. Lương thực thì cứ từ từ, có vội cũng chẳng ích gì, nhưng nhà xí thì ngày mai phải dùng rồi.
Triệu Nguyên đi đến bên giường tung chăn nằm vào, nói: "Ngày mai về anh sẽ thay tấm ván khác."
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh vẫn định dùng ván gỗ thì thấy da đầu tê dại, anh có phải đã quên mất mình từng hứa với cô cái gì không.
Dùng ván gỗ cô thật sự lo nơm nớp, lần nào đi vệ sinh cũng sợ tấm ván dưới chân gãy rồi rơi xuống bể phân.
Cái hố trong nhà xí đặt một cái vại nước lớn, vại nước rất sâu, nếu người lớn rơi xuống còn không c.h.ế.t đuối được, nhưng nếu là lũ trẻ rơi xuống... ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu, cô đã rùng mình một cái, không thể dùng ván gỗ trong nhà xí được nữa.
Triệu Nguyên thấy cô không nói gì thì bảo: "Nằm cho hẳn hoi đi, tắt đèn đi ngủ." Nói xong tay anh với về phía bên cạnh chuẩn bị tắt đèn.
"Triệu Nguyên, anh đợi một lát hẵng tắt, em vẫn chưa nói xong." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh định tắt đèn, trong lúc tình thế cấp bách liền ngẩng đầu gọi anh.
Triệu Nguyên quay đầu lại nhìn người phía sau, ra hiệu cho cô nói tiếp.
"Chẳng phải trước đây đã nói thay ván gỗ bằng xi măng sao? Chuyện đó anh hỏi thế nào rồi." Thẩm Mỹ Khiết giọng điệu có chút oán trách.
Triệu Nguyên thấy cô nhíu mày, hai mắt nhìn chằm chằm vào mình không buông, liền nói: "Thời gian qua anh quên mất việc này, ngày mai anh đến đội xem có xi măng không, nếu không có thì vẫn phải dùng ván gỗ đợi xi măng về rồi thay sau."
"Anh đừng có quên đấy." Thẩm Mỹ Khiết không yên tâm dặn dò. Chuyện này phải khẩn trương, không thể trì hoãn thêm được nữa.
Triệu Nguyên gật đầu.
Thẩm Mỹ Khiết suy nghĩ một chút rồi nói: "Sáng mai anh phải thay tấm ván bị gãy ở nhà xí trước đã, nhớ lót thêm vài tấm nữa vào." Cuối cùng cô còn nhấn mạnh cụm từ "lót thêm vài tấm".
Đừng để sáng mai cô lại rơi xuống đó. Bọn trẻ sáng dậy đều phải đi vệ sinh, cô cũng vậy.
Triệu Nguyên nhìn bộ dạng lo lắng của cô, thấy cô dặn đi dặn lại, chân mày anh mang theo ý cười: "Không rơi xuống được đâu."
Ván gỗ lót thêm hai tấm là được rồi.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn anh một cái, hiện tại cô không tin lời anh, nói: "Lúc trước em đã nói sợ có ngày tấm ván bị gãy rồi rơi xuống, không ngờ Đại Sinh lại rơi xuống trước."
Triệu Nguyên: "..."
"Ngủ thôi, mai còn phải dậy sớm." Thẩm Mỹ Khiết khẽ hất cằm về phía Triệu Nguyên, ra hiệu cho anh có thể tắt đèn rồi.
