Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 236
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:32
Bây giờ đã hơn tám giờ rồi, ngày mai anh còn phải dậy sớm lót thêm ván trong nhà xí nữa.
Triệu Nguyên đưa tay tắt đèn, ôm người vào lòng, cả hai cùng nhắm mắt ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết ngủ dậy, vừa mở mắt đã thấy mình đang nằm gọn trong lòng Triệu Nguyên. Giây tiếp theo, cô nhận thấy đầu mình hơi choáng váng và nặng nề. Chẳng lẽ tối qua gặp gió lại bị cảm rồi sao?
Cô nằm trên giường nhắm mắt lại, đợi cơn ch.óng mặt qua đi. Vừa mở mắt ra đã thấy Triệu Nguyên cũng mở mắt, anh nói: "Chào buổi sáng." Nói xong anh đưa tay sờ lên đầu cô để xác định xem có bị sốt không.
Thẩm Mỹ Khiết hỏi: "Sao vậy anh?" Vừa thốt ra lời, giọng cô đã khàn đặc.
Thẩm Mỹ Khiết nghe giọng khàn khàn của mình thì sững sờ. Hôm qua rõ ràng đã khỏi rồi, sao hôm nay lại khàn thế này? Xem ra cô lại bị cảm thật rồi.
"Nửa đêm qua em hơi sốt." Triệu Nguyên lên tiếng giải thích.
Nửa đêm qua, người trong lòng thỉnh thoảng lại cựa quậy, người cũng nóng hầm hập. Anh đưa tay thử nhiệt độ thấy hơi sốt, nghĩ chắc do trận mưa ở thành phố hôm trước cộng với cơn gió ngoài sân tối qua nên cô lại bị nhiễm lạnh, mãi đến tận lúc trời sáng cơn sốt nhẹ mới lui.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh nhắc chuyện tối qua. Đêm qua cô cũng thấy trong người khô nóng, ngủ không yên giấc, chắc do sốt nhẹ nên bồn chồn.
"Bây giờ hết rồi." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay lên trán mình, cảm thấy nhiệt độ không còn nóng nữa, liền nói tiếp: "Dậy thôi anh, lát nữa bọn trẻ tỉnh dậy bây giờ."
Đặc biệt là Đại Sinh, tối qua vừa gặp sự cố ở hố phân, hôm nay tâm trạng chắc chắn không tốt, lát nữa chắc sẽ bám lấy Triệu Nguyên thôi.
"Hôm nay đừng đến trường nữa, ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi, lát nữa anh đến trường xin nghỉ cho em." Triệu Nguyên thấy cô định đứng dậy liền bảo cô nằm yên trên giường.
"Vâng." Thẩm Mỹ Khiết không từ chối, trực tiếp gật đầu đồng ý.
Vốn cô định đến trường, nhưng lời Triệu Nguyên vừa dứt, một cơn ch.óng mặt lại ập đến, đầu óc quay cuồng, thôi thì cứ ở nhà nghỉ ngơi một ngày vậy.
Triệu Nguyên thấy cô đồng ý thì ôm cô nằm thêm một lát.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường, đầu đau họng cũng đau. Nghĩ đến chuyện dầm mưa hôm trước, sáng nay lại gặp gió, chắc chắn là bị cảm rồi.
Cô nằm một lúc, cổ họng ngứa ngáy muốn ho. Thấy Triệu Nguyên bên cạnh ánh mắt chưa từng rời khỏi mình, sợ anh lo lắng nên cô cố nhịn không ho.
Cô định đi vệ sinh, vừa tung chăn ra đã thấy ánh mắt Triệu Nguyên đang dán lên người mình.
"Em đi nhà xí." Thẩm Mỹ Khiết nói. Cô cơ bản sáng nào dậy cũng phải đi vệ sinh một chuyến.
Triệu Nguyên khoác chiếc áo khoác vào rồi đứng dậy theo cô.
"Không cần đỡ đâu, em đi được mà." Thẩm Mỹ Khiết bảo Triệu Nguyên không cần qua đây, cô chỉ là đi vệ sinh thôi.
"Anh mau đi lót ván gỗ đi." Cô vừa ngồi xuống mép giường, ván trong nhà xí vẫn chưa xử lý, cô có dậy cũng vô ích.
Triệu Nguyên nhìn dáng vẻ nôn nóng của cô, trong mắt hiện lên tia cười, rồi đi ra ngoài cửa.
Hôm nay cô không đến trường, ăn sáng tại nhà. Đại Sinh từ lúc bước ra khỏi phòng là không nói một lời, lặng lẽ ăn cơm.
Cô nhìn Đại Sinh vài cái, vốn định an ủi nhưng suy nghĩ một lát lại thôi. Đại Sinh chắc hẳn không muốn nhắc lại chuyện đó, thằng bé là một đứa trẻ có lòng tự trọng cao.
Sau bữa sáng, Triệu Nguyên đưa bọn Đại Sinh đến trường, cô dắt Thiết Đầu vào phòng, đứng cách nó một mét, nói chuyện với nó một lúc rồi chơi với nó thêm một lát nữa.
Triệu Nguyên vừa đến văn phòng thì gặp Tôn Vĩ.
Tôn Vĩ thấy Đoàn trưởng liền chào theo đúng điều lệnh, sau đó nói: "Triệu Đoàn trưởng, Diệp Chính ủy đang đợi anh trong văn phòng ạ."
Triệu Nguyên khẽ gật đầu. Anh đẩy cửa vào đã thấy Diệp Chính ủy ngồi đối diện bàn làm việc, trên bàn đặt một bản tài liệu.
Diệp Chính ủy thấy Triệu Nguyên đến liền nói: "Đến rồi à? Cậu dạo này toàn canh đúng giờ mới đến nhé."
Trước đây Triệu Nguyên thường đến sớm, nhưng từ sau khi tay Mỹ Khiết khỏi hẳn, anh ta ngày nào cũng canh đúng giờ đi làm và tan làm.
"Bác đến gửi báo cáo ạ?" Triệu Nguyên đi đến chỗ ngồi xuống, đón lấy bản báo cáo Diệp Chính ủy đưa qua.
"Bản báo cáo này đang cần gấp, cậu tranh thủ xem đi." Diệp Chính ủy thấy anh không trả lời câu đùa của mình thì cười lắc đầu. Thằng bé Viễn Quốc nhà ông bây giờ cũng thế, ngày nào cũng tan làm sớm ở đội để đi đón Ôn Tĩnh.
Triệu Nguyên lật bản báo cáo trong tay xem, rồi cầm lấy cây b.út bên cạnh.
"Cậu và Mỹ Khiết định khi nào thì có con?" Diệp Chính ủy nhìn tấm ảnh trên bàn Triệu Nguyên, suy nghĩ một lát rồi hỏi thẳng luôn.
Triệu Nguyên mới đọc được hai dòng báo cáo thì nghe thấy lời bác Diệp, ánh mắt anh khựng lại, ngước lên nhìn bác Diệp.
Diệp Chính ủy thấy Triệu Nguyên nhìn mình liền trêu: "Cậu nhìn tôi thì cũng có sinh ra con được đâu."
Triệu Nguyên: "..."
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng thở của hai người.
Hiện tại anh chưa nghĩ đến chuyện có con, Thiết Đầu còn nhỏ, nếu sinh bây giờ một mình Mỹ Khiết chăm không xuể.
Diệp Chính ủy thấy Triệu Nguyên không nói lời nào liền biết anh chắc hiện tại chưa có ý định sinh con, ông không nhịn được mà lắc đầu: "Chưa định sinh à?"
Triệu Nguyên: "Cứ đợi Thiết Đầu lớn chút nữa rồi tính ạ."
"Cứ đợi đi, đến lúc cậu muốn thì lại muộn đấy." Diệp Chính ủy ân cần khuyên nhủ.
Năm xưa ông cũng nghĩ như vậy, cứ đợi xem sao, vậy mà đợi một cái là không sinh được nữa.
Ông và mẹ bọn trẻ sinh đứa thứ ba khi đã bốn mươi tuổi, sinh xong thấy con cái trong nhà cũng nhiều rồi, định bụng đợi các con lớn thêm chút nữa thì sinh thêm một cô con gái.
Đến lúc đứa thứ ba lớn, rảnh tay hơn rồi, chuẩn bị sinh con gái thì thử mấy năm trời đều không đậu thai. Mấy năm trước ông mới từ bỏ hẳn ý định có con gái. Năm ngoái ông nghe người ta nói con cái sinh càng sớm càng tốt.
Nói là tuổi cao thì chất lượng "tinh túy" không tốt, nếu biết sớm thì ông đã sinh con gái từ sớm rồi.
"Không muộn đâu ạ." Triệu Nguyên nói xong, ánh mắt lại quay về tập tài liệu.
"Đến lúc cậu hối hận thì đã muộn rồi, con cái sinh sớm là tốt nhất, bác đây là một ví dụ này. Nếu năm xưa sinh sớm thì bây giờ con gái đã được đi học rồi." Diệp Chính ủy nói đến đây thì thở dài, giấc mơ con gái của ông đời này coi như vô vọng rồi.
Bây giờ ông chỉ mong Ôn Tĩnh sinh cho mình một đứa cháu gái. Nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa sẽ được thấy cháu gái, ông bật cười, những nếp nhăn trên mặt cũng mờ đi hẳn.
Triệu Nguyên nghe thấy hai chữ "con gái", bàn tay đang ký tên khựng lại. Nghĩ đến việc sau này có một cô con gái mềm mại đuổi theo gọi mình là cha, trong lòng anh trào dâng một luồng khí nóng, khóe miệng khẽ nhếch lên.
