Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 238

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:33

Anh nghĩ đến lời bác Diệp nói lúc sáng, không di chuyển sang chỗ khác mà vẫn dán sát vào người cô.

"Em thật sự vẫn chưa khỏi mà, anh lùi lại đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nhúc nhích liền lên tiếng khuyên nhủ. Triệu Nguyên cứ sáp lại gần khiến cô nghĩ đến Thiết Đầu hay bám người hôm nay.

Hôm nay Thiết Đầu thấy cô không cho lại gần, sốt ruột đến mức nhảy dựng cả lên.

Triệu Nguyên: "Ra mồ hôi là khỏi thôi."

Thẩm Mỹ Khiết ra mồ hôi? Giữa mùa đông muốn ra mồ hôi thì hơi khó đấy.

"Ngủ là ra mồ hôi ngay mà, mau ngủ đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nhích ra, đành phải quay người lưng đối diện với anh.

Triệu Nguyên thấy cô quay người, liền áp sát vào sau lưng cô, xoay mặt cô lại, mặt áp sát vào mặt cô.

Thẩm Mỹ Khiết bị hành động của anh làm cho đỏ mặt, người này hôm nay bị làm sao vậy, cứ sáp vào người cô mãi, cô khẽ cử động mặt.

Lườm anh một cái, cô nói: "Anh..."

Lời chưa dứt đã thấy tay anh vòng qua eo cô, xoay người cô lại, cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn của anh rơi trên mặt cô, hôn từng chút một, rồi từ từ di chuyển xuống môi cô. Cô bị anh hôn đến mức hơi ngứa, đưa tay ôm lấy mặt anh muốn đẩy ra, nhưng chưa kịp dùng sức anh đã kéo tay cô ra ấn lên đỉnh đầu, cúi đầu hôn sâu hơn, lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, phát ra những âm thanh mờ ám.

Một lúc lâu sau hai người mới tách ra, cô thở hồng hộc, chưa kịp thở lấy hơi thứ hai đã thấy ánh mắt anh thâm quầng nhìn mình, rồi lại cúi đầu hôn xuống.

Người này thật là... hóa ra "ra mồ hôi" mà anh nói là ý này, anh bây giờ càng lúc càng không đoan chính rồi.

Ngay lúc cô bị anh hôn đến mức đầu óc bắt đầu choáng váng, anh dừng lại, ghé sát tai cô khẽ nói vài từ.

Thẩm Mỹ Khiết sững sờ, không tin nổi nhìn anh.

Triệu Nguyên thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, mỉm cười hôn lên khóe mắt cô.

"Em không muốn đâu." Thẩm Mỹ Khiết trực tiếp lắc đầu. Cô không muốn dùng miệng, vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, người cô như bốc hỏa vậy.

Triệu Nguyên thấy cô không đồng ý cũng không nói gì, cứ thế lặng lẽ nhìn cô.

"Dùng tay nhé." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nói gì mà cứ dùng ánh mắt nóng bỏng đó nhìn chằm chằm mình, chống đỡ được một lát thì thấy không chịu nổi, liền lên tiếng thương lượng.

Triệu Nguyên không động đậy.

"Không chịu thì tắt đèn đi ngủ." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh kiên trì, liền quay người trong lòng anh, lưng đối diện với anh không thèm để ý nữa.

Muốn làm thì làm không làm thì thôi, cô mới không thèm làm như vậy. Chỉ vài giây sau, anh đã vén áo cô lên.

Cô đưa tay định kéo xuống, kéo mấy lần cũng không được, cô đỏ mặt quay đầu nhìn Triệu Nguyên, cô xem ra rồi, hôm nay anh nhất định phải đạt được mục đích mới thôi.

"Làm vậy cũng được, nhưng anh phải hứa với em một việc." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay chống lên vai anh.

Giọng Triệu Nguyên khàn khàn hỏi: "Việc gì?"

"Em chưa nghĩ ra, để lúc nào nghĩ ra rồi nói sau." Thẩm Mỹ Khiết muốn anh sau này mỗi tuần xin nghỉ một ngày đi cùng cô lên thành phố mua lương thực, nhưng trong hoàn cảnh này mà nói chuyện đó thì hơi mất hứng, để sau khi xong chuyện rồi nói cũng không muộn.

Triệu Nguyên ừ một tiếng, không nói thêm gì nữa, chờ đợi hành động của cô. Thẩm Mỹ Khiết thấy anh bóp bóp tay mình ra hiệu bảo nhanh lên, cô bực bội lườm anh một cái.

Triệu Nguyên thấy cô lườm, ý cười trên mặt càng đậm hơn.

Thẩm Mỹ Khiết đỏ mặt hít một hơi thật sâu, quỳ xuống dưới thân anh...

Sau khi xong chuyện, anh đè nửa người lên người cô, Thẩm Mỹ Khiết bị anh đè đến mức hừ nhẹ một tiếng. Một lúc sau anh vẫn đè lên người cô không nhúc nhích, cô đưa tay đẩy đẩy anh, ra hiệu cho anh nằm hẳn hoi, anh nặng quá.

Bình thường xong chuyện anh sẽ không đè lên cô như vậy, hôm nay anh có chút bất thường.

Thẩm Mỹ Khiết nghiêng mặt nói với người đang vùi đầu bên cạnh mình: "Em không thở nổi rồi."

"Cái đó" của anh vẫn còn trong người cô mãi không chịu rút ra, lại còn có xu hướng to dần lên, anh không phải là lại muốn nữa đấy chứ?

Cô vừa dứt lời được vài giây, người đàn ông đang đè trên người cô liền ngồi dậy, lật người cô lại, anh áp sát tới, loay hoay rất lâu.

Đợi đến khi căn phòng yên tĩnh trở lại, Thẩm Mỹ Khiết mệt đến mức chỉ muốn đi ngủ, nằm sấp trên giường không động đậy nổi.

Triệu Nguyên nhìn người dưới thân đang lầm bầm bảo mình đi xuống, anh giơ tay vén mớ tóc sau lưng cô sang một bên, tóc dán vào người đã ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào người thật khó chịu.

Người cô vẫn còn ửng hồng, anh nhìn cô, nghĩ đến sau này có một cô con gái giống hệt cô, mềm mại non nớt, quấn quýt lấy anh gọi cha, anh cúi đầu hôn lên mặt cô, khẽ nói bên tai: "Chúng ta sinh một cô con gái nhé."

Thẩm Mỹ Khiết đang mơ màng sắp ngủ, nghe thấy câu nói này liền giật mình tỉnh giấc, quay đầu lại nhìn Triệu Nguyên vẫn đang đè nhẹ lên người mình.

Chẳng trách tối qua anh mãi không chịu dừng lại, ngay cả khi hai người dừng lại anh cũng không chịu rút ra, cứ để mãi bên trong.

Hóa ra anh đang muốn có con sao?

Triệu Nguyên thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, lông mày khẽ nhíu lại, chờ đợi câu trả lời của cô.

Thẩm Mỹ Khiết thấy ý cười trên mặt anh nhạt đi, vội vàng thu hồi biểu cảm trên mặt, nói: "Sao đột nhiên anh lại nhắc đến chuyện này?"

Triệu Nguyên đưa tay vuốt ve tóc cô: "Muốn có rồi."

Thẩm Mỹ Khiết bị một câu "muốn có rồi" làm cho không biết phải tiếp lời thế nào.

Cô cũng muốn có một cô con gái đáng yêu, nhưng hiện tại không thể sinh con, không phải là thời điểm thích hợp, ba năm tới sẽ càng lúc càng khó khăn.

Triệu Nguyên thấy cô không nói lời nào, liền hỏi: "Không muốn sinh à?"

Thẩm Mỹ Khiết định lật người lại để nói chuyện hẳn hoi với anh, nhưng thân hình anh vẫn đè lên người cô, cô nói: "Anh đi xuống trước đi."

Triệu Nguyên không nói gì, bước xuống khỏi người cô, tay anh thỉnh thoảng lại vuốt ve lưng cô, chờ đợi câu trả lời của cô.

Tay anh vuốt ve lưng khiến cô hơi xao nhãng, cô khẽ ho một tiếng rồi nói: "Em muốn sinh, nhưng Thiết Đầu còn nhỏ quá, nếu bây giờ sinh nữa thì một mình em chăm không xuể."

Cô vừa dứt lời, tay Triệu Nguyên dừng lại, anh nhìn Thẩm Mỹ Khiết khuôn mặt vẫn còn hơi đỏ. Điều cô nói cũng là điều anh từng lo lắng trước đây.

"Vợ của Đông Lợi cũng sắp sinh rồi, mẹ cũng không có thời gian qua đây giúp em trông con, cũng không thể đón cả nhà Đông Lợi qua đây được, họ mà đến hết thì nhà cũng không đủ chỗ ngủ." Thẩm Mỹ Khiết sợ lát nữa anh lại đưa ra đề nghị bảo mẹ nguyên chủ qua trông con nên đã chủ động nhắc đến chuyện này.

Ngay cả khi cô muốn sinh và muốn mẹ nguyên chủ qua giúp cũng không thực tế, trừ phi Triệu Nguyên giúp em trai nguyên chủ tìm một công việc trong căn cứ, thu xếp chỗ ở cho cả nhà họ, nếu không mẹ nguyên chủ sẽ không qua đây giúp họ trông con đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.