Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 239
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:33
Cô nói xong, tay Triệu Nguyên quấn lấy tóc cô, hết vòng này đến vòng khác, cô biết anh hiện tại đang đấu tranh tư tưởng.
Thẩm Mỹ Khiết nói xong, tay chống giường lật người lại, hai tay ôm lấy eo anh, cả người rúc vào lòng anh, ngẩng đầu hôn lên môi anh một cái, rồi nói: "Đợi Thiết Đầu lớn thêm chút nữa chúng ta sẽ sinh, nhanh lắm mà."
Một lúc lâu sau mới nghe thấy Triệu Nguyên ừ một tiếng, giọng điệu có chút không cam tâm.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn khuôn mặt không rõ cảm xúc của anh, liền lật người đè lên người anh, ghé sát tai anh nhỏ giọng nói: "Nếu bây giờ có con, hơn một năm sau anh sẽ không thể..." Cô chưa nói hết câu đã cúi đầu ngậm lấy thùy tai anh, khẽ c.ắ.n một cái, trực tiếp dùng hành động để biểu đạt.
Cô còn chưa kịp c.ắ.n cái thứ hai, cả người đã bị anh ôm eo đẩy lùi lại, ngồi lên người anh.
Thẩm Mỹ Khiết sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì anh đã đi vào...
Mãi đến khi trời gần sáng hai người mới dừng lại.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng còi báo thức, cô định cử động để dậy nhưng không thành công, mãi đến khi tiếng còi tắt hẳn cô mới gượng mở mắt ra.
Triệu Nguyên mặc quần áo xong, quay người lại thấy cô đang mắt nhắm mắt mở, vẻ mặt đầy vẻ buồn ngủ, anh đi đến trước mặt cô nói: "Ngủ thêm lát nữa đi, chuyện ở trường để anh qua nói một tiếng."
"Về rồi hãy ngủ." Thẩm Mỹ Khiết gượng dậy, hôm qua đã xin nghỉ rồi, hôm nay lại xin nữa thì không hay lắm.
Ôn Tĩnh đang mang thai, hôm qua đã dạy cả ngày rồi, hôm nay nếu dạy thêm ngày nữa sợ cô ấy không chịu nổi.
"Đợi khỏi hẳn rồi hãy đi." Triệu Nguyên thấy cô...
"Ra bao nhiêu mồ hôi thế này là khỏi lâu rồi." Thẩm Mỹ Khiết cố ý dùng lời anh nói tối qua để chặn họng anh.
Nhưng trận cảm của cô đúng là đã khỏi thật rồi, có lẽ đúng là vì đêm qua cô đã vã hết lớp mồ hôi này đến lớp mồ hôi khác.
Triệu Nguyên định nói thêm gì đó nhưng thấy cô đã mặc xong áo, liền đi đến bên cạnh giúp cô cài cúc áo.
Hai người dọn dẹp xong rồi ra khỏi phòng, bọn Đại Sinh đã ngồi sẵn trên ghế đợi họ.
Thiết Đầu đi đến bên cạnh mẹ, thử đưa tay ra dắt tay mẹ. Sau khi nắm được tay mẹ mà thấy mẹ không phản ứng gì, nó há miệng cười lộ cả răng.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu cười vui vẻ liền bóp bóp bàn tay nhỏ của nó, mỉm cười hỏi: "Vui thế sao?"
Thiết Đầu nghe thấy tiếng mẹ nói thì gật đầu lia lịa, tay kia cũng nắm c.h.ặ.t lấy tay mẹ.
Triệu Nguyên nghe thấy tiếng cười của một lớn một nhỏ bên cạnh, liếc nhìn họ một cái rồi bưng chậu rửa mặt đến trước mặt hai người: "Nhanh lên đi, không còn sớm nữa đâu."
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, buông tay Thiết Đầu ra để rửa mặt. Sau khi rửa sạch sẽ, mấy người cùng ra khỏi cửa.
Triệu Nguyên bế Thiết Đầu trong lòng, Cẩu Đản và Đại Sinh đi theo sau cô.
Ôn Tĩnh vừa đẩy cửa ra đã thấy cả nhà chị Mỹ Khiết đi phía trước, liền vội vàng ôm sách trong lòng gọi lớn: "Chị Mỹ Khiết?"
"Ôn Tĩnh à?" Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng Ôn Tĩnh, quay đầu lại thấy Ôn Tĩnh đi ra từ nhà mẹ đẻ của cô ấy, cô hơi ngạc nhiên hỏi: "Em về nhà ngoại à?"
Chẳng phải cô ấy đã cùng Viễn Quốc về nhà rồi sao? Tuy hai người chưa hoàn toàn làm hòa nhưng hiện tại đã không còn ở riêng nữa rồi mà.
"Em về nhà rồi à?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
"Hôm qua Viễn Quốc bận ở đội, em không có việc gì nên về nhà mẹ đẻ một chuyến." Vương Ôn Tĩnh giải thích.
Hóa ra là vậy, cô còn tưởng hai người lại cãi nhau nữa chứ.
"Đi thôi, sắp đến giờ lên lớp rồi." Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền vẫy tay gọi Ôn Tĩnh mau lại đây.
Đợi Ôn Tĩnh đi đến bên cạnh, hai người cùng đi về phía trường học. Cô vừa bước chân đi thì động đến phần thân dưới, có chút đau nhói, cả người khựng lại, Ôn Tĩnh bên cạnh vội vàng đỡ lấy cô.
Ôn Tĩnh thấy chân chị Mỹ Khiết run lên một cái liền vội vàng đỡ: "Chị Mỹ Khiết, chị sao vậy?"
"Không sao, chị vừa đứng không vững thôi, không cần đỡ đâu." Thẩm Mỹ Khiết xua tay với Ôn Tĩnh tỏ ý không sao.
Thẩm Mỹ Khiết bảo Ôn Tĩnh tự đi đi, cô ấy hiện tại đang mang thai, với lại một phần là cô sợ Ôn Tĩnh phát hiện ra chuyện gì đó.
Vương Ôn Tĩnh thấy chị Mỹ Khiết không cho đỡ đành phải buông tay.
Cô vừa buông tay ra đã thấy anh Triệu đặt Thiết Đầu xuống rồi bước lên đỡ chị Mỹ Khiết.
"Anh bế Thiết Đầu cho cẩn thận vào." Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên định qua đỡ thì thấy đau đầu, cô lườm anh một cái ra hiệu đừng có qua đây, nói xong liền bước nhanh sang bên cạnh vài bước.
Anh làm thế này là sợ người khác không biết tối qua giữa họ đã xảy ra chuyện gì sao?
Ôn Tĩnh nhìn vẻ mặt không tự nhiên của chị Mỹ Khiết, lại nhìn anh Triệu ở không xa, cứ cảm thấy cặp vợ chồng trẻ này có gì đó không diễn tả được bằng lời, cô hơi thắc mắc, suy nghĩ mãi cũng không ra chỗ nào không đúng.
Đang lúc cô định bỏ cuộc, ánh mắt cô vô tình quét qua cổ chị Mỹ Khiết, trên đó có mấy vết đỏ mờ mờ, những vết đỏ đó trông rất nổi bật trên nền da trắng xung quanh.
Là người có kinh nghiệm, Vương Ôn Tĩnh liếc mắt một cái là nhận ra đó là cái gì. Nghĩ đến đôi chân run rẩy lúc nãy của chị Mỹ Khiết, cô còn gì mà không hiểu nữa chứ, mặt cô đỏ bừng lên ngay lập tức, hóa ra đêm qua chị Mỹ Khiết đã làm chuyện đó.
"Chị Mỹ Khiết, không còn sớm nữa, chúng ta mau đi thôi." Vương Ôn Tĩnh đỏ mặt, có chút không tự nhiên lên tiếng.
Mấy người cùng đi về phía trường học.
Triệu Nguyên đợi họ vào hết lớp học mới đi về phía đội.
Ôn Tĩnh ngồi ở chỗ mình, nhìn chị Mỹ Khiết đang dọn dẹp sách vở trên bàn, ánh mắt cô không tự chủ được mà dán vào vết đỏ sau cổ chị ấy.
Cô có nên nói với chị Mỹ Khiết một tiếng không? Nếu để người khác nhìn thấy thì không hay lắm, nhưng nói thẳng ra thì cô sợ chị Mỹ Khiết sẽ ngại.
Vương Ôn Tĩnh suy nghĩ một chút rồi gọi: "Chị Mỹ Khiết?"
Thẩm Mỹ Khiết thấy mặt Ôn Tĩnh hơi đỏ, giống như đang muốn nói gì đó với mình, liền hỏi: "Sao vậy em? Có chuyện gì muốn nói với chị à?"
"Trời lạnh thế này mà chị cũng không quàng khăn, em hơi nóng nên không muốn quàng, để không cũng phí, hay là chị quàng vào đi."
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy chuyện này liền mỉm cười nói: "Chị không nóng đâu, trời lạnh, em cứ quàng khăn cho kỹ vào kẻo bị lạnh."
Hôm nay cô mặc nhiều rồi, không thấy lạnh. Bình thường cô cũng ít khi quàng khăn, viết bảng bụi phấn hay bám vào lắm, lần nào quàng khăn xong cũng dính đầy bụi, lâu dần cô cũng không thích quàng nữa.
Vương Ôn Tĩnh thấy chị Mỹ Khiết không nhận, định nói tiếp thì thấy chị ấy định đi ra ngoài, vội vàng gọi: "Chị Mỹ Khiết, chị đợi một lát, đừng đi vội."
