Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 278
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:40
Nghĩ đến việc Triệu Nguyên có thể đã nghi ngờ cô không phải nguyên chủ, giờ Ôn Tĩnh đã sinh con rồi, thời gian dài như vậy mà anh chẳng hề biểu hiện ra chút bất thường nào, người cô run rẩy dữ dội hơn.
Ánh mắt cô rơi xuống bức thư trên bàn, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, đúng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện của Tôn Vĩ, dường như có cả giọng của Triệu Nguyên.
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay nhét tờ giấy trên bàn vào túi áo, thu dọn lại biểu cảm trên mặt, đi tới chiếc ghế băng bên cạnh ngồi đợi Triệu Nguyên đi vào.
"Đoàn trưởng ơi, tài liệu này Tư lệnh đang chờ lấy ạ, anh làm xong thì gọi em, để em đưa..." Tôn Vĩ đi tới trước mặt Đoàn trưởng Triệu đẩy cửa ra, cửa vừa mở liền thấy chị dâu đang ngồi trên ghế băng, vẻ mặt kinh ngạc, những lời còn lại trực tiếp nuốt vào bụng.
Thẩm Mỹ Khiết thấy vẻ mặt sửng sốt của Tôn Vĩ, trên mặt nặn ra nụ cười, mỉm cười với anh ta.
"Đoàn trưởng ơi, chị dâu tới rồi ạ." Tôn Vĩ vội vàng nói với Triệu Nguyên phía sau.
Triệu Nguyên lúc Tôn Vĩ đẩy cửa ra đã nhìn thấy Thẩm Mỹ Khiết, anh cầm tài liệu đi vào phòng.
"Sao em lại tới đây?" Sáng nay anh đã nói với cô tối nay sẽ về muộn mà.
"Trưa nay nấu cơm hơi nhiều, nghĩ bụng mang qua cho anh một ít, anh cứ bận việc đi ạ, bận xong rồi hẵng nói." Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên định đi về phía mình bèn bảo anh viết xong đã, cô vừa nghe Tôn Vĩ nói tài liệu này đang chờ lấy, chắc là rất gấp.
Triệu Nguyên ừ một tiếng rồi ngồi xuống viết tiếp, bản báo cáo này phía trên đang cần gấp, bảo anh viết xong là phải nộp ngay, nhất thời căn phòng chìm vào yên tĩnh.
Tôn Vĩ thấy Đoàn trưởng Triệu đang viết báo cáo, nhẹ chân nhẹ tay đi tới một bên đứng đợi, bình thường những việc như thế này vẫn thường xảy ra, nhưng hôm nay chị dâu tới, Tôn Vĩ có chút đứng ngồi không yên, không biết sao anh ta cứ thấy chị dâu có vẻ không vui, như đang có tâm sự gì đó.
Thẩm Mỹ Khiết vuốt lại đầu óc đã rối thành một nùi, ngồi trên ghế băng, cho đến khi cô thở ra không biết bao nhiêu hơi dài vô thanh thì dư quang thấy Triệu Nguyên.
Anh chắc là đang viết tài liệu quan trọng gì đó, thỉnh thoảng lại nhíu c.h.ặ.t mày, cây b.út dưới tay di chuyển nhanh ch.óng, cứ thế không biết bao lâu trôi qua mà anh vẫn chưa viết xong.
Cô đưa tay sờ thử hộp cơm trên tay, đã không còn nóng mấy nữa, định mở miệng gọi anh ăn cơm lại sợ làm phiền anh, đợi một lát thấy anh vẫn chưa xong nên không lên tiếng, lặng lẽ chờ đợi.
Tranh thủ lúc này cô cũng có thể bình tĩnh lại một chút.
Tôn Vĩ thấy tay chị dâu sờ hộp cơm, nghĩ ngợi một lát, thấp giọng nói với người ngồi trước bàn: "Đoàn trưởng ơi, thức ăn sắp nguội rồi ạ, hay là anh ăn xong rồi hãy viết tiếp."
Triệu Nguyên ừ một tiếng nhưng không dừng cây b.út trong tay lại, bản báo cáo còn vài câu cuối cùng là viết xong rồi.
Tôn Vĩ thấy đoàn trưởng như vậy là biết không thể nào dừng lại được, bèn đứng một bên không nói gì, đợi đoàn trưởng viết xong bản báo cáo trong tay.
Bản báo cáo này Tư lệnh đòi gấp, đoàn trưởng vừa viết xong là anh ta phải mang đi nộp ngay.
"Viết xong rồi ạ?" Thẩm Mỹ Khiết thấy anh dừng b.út, đóng tờ giấy vừa viết xong để sang một bên, như đã xong việc.
Triệu Nguyên gật đầu, đứng dậy lấy bản báo cáo đã viết xong để lại một bản vào kệ sách phía sau, một bản giao cho Tôn Vĩ.
Tôn Vĩ cầm bản báo cáo chào Đoàn trưởng Triệu và chị dâu rồi đi thẳng ra ngoài, dành không gian cho đoàn trưởng và chị dâu, không làm mất thời gian riêng tư của hai người.
Anh ta đi rồi, trong phòng chỉ còn lại Triệu Nguyên và Thẩm Mỹ Khiết.
Triệu Nguyên đóng b.út để lên bàn, đứng dậy đi về phía Thẩm Mỹ Khiết.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên với nụ cười trên môi đi về phía mình, nghĩ đến bức thư vừa xem được lúc nãy, lòng thắt lại.
Cô nhìn gương mặt cười của Triệu Nguyên, nhất thời có chút thẩn thờ, suy nghĩ kỹ lại, hình như cô chưa bao giờ nhìn thấu được anh cả.
Anh còn bao nhiêu chuyện nữa mà cô không biết đây.
Triệu Nguyên thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình như đang suy nghĩ chuyện gì đó, bèn hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
"Chẳng nghĩ gì cả, anh mau ăn cơm đi cho nóng, cơm để lâu nữa là nguội ngắt đấy ạ." Nói xong cô đưa tay cầm hộp cơm bên cạnh đưa đến trước mặt anh, ăn xong rồi hãy nói, nếu không lát nữa nói chuyện đó ra e là anh cũng chẳng còn tâm trạng nào mà ăn nữa.
Triệu Nguyên đi tới trước mặt cô thì thấy Mỹ Khiết đã bày sẵn cơm canh ra, đứng một bên chờ anh.
Triệu Nguyên dời cơm canh lên bàn, kéo chiếc ghế băng bên cạnh bảo cô cùng ngồi xuống, mùi thơm của cơm canh lan tỏa vào mũi hai người.
Triệu Nguyên nhìn thức ăn trong hộp cơm, tổng cộng có hai món, một món khoai tây sợi, một món rau xanh xào với giá đỗ, đây là lần đầu tiên anh thấy giá đỗ xào chung với rau xanh như thế này.
"Dưới cơm có thịt đấy ạ." Thẩm Mỹ Khiết lên tiếng nhắc nhở.
Cô mà không nói chắc anh phải ăn đến miếng cuối cùng mới phát hiện ra dưới cơm có thịt.
Triệu Nguyên nghe thấy dưới cơm có thịt, đũa lật một cái, hai miếng thịt vùi dưới cơm hiện ra, anh gắp một miếng đưa đến bên miệng cô.
"Em ăn rồi, không đói ạ." Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên gắp một miếng thịt đưa cho mình, cô lắc đầu với anh, hiện tại cô không ăn nổi.
Triệu Nguyên thấy cô không ăn, khuyên thêm vài câu cô vẫn không ăn bèn cầm đũa lên ăn.
"Em hấp thịt vào cơm luôn à?" Triệu Nguyên ăn một miếng cơm, phát hiện cơm có mùi thịt thơm phức.
Thẩm Mỹ Khiết ừ một tiếng, tâm trạng không mấy phấn chấn nói: "Sợ xào lên mùi lớn nên em hấp luôn ạ."
Triệu Nguyên nghe cô giải thích thì không nói gì nữa, cúi đầu ăn cơm canh trong bát.
Cô vừa hít thở là khoang mũi đầy mùi cơm canh, nhìn Triệu Nguyên đang ăn cơm canh bên cạnh, nhìn nghiêng mặt anh, suy nghĩ vô thức bay bổng, trái tim vừa bình tĩnh lại của cô lại rối bời, cứ luôn nghĩ đến bức thư đã xem được.
Triệu Nguyên nhanh ch.óng ăn hết cơm trong hộp cơm, tối nay anh còn rất nhiều việc phải bận, ăn sạch sành sanh thức ăn trong hộp cơm xong, anh đứng dậy xuống lầu rửa sạch hộp cơm rồi đưa cho Thẩm Mỹ Khiết.
Cô nhận lấy hộp cơm được Triệu Nguyên rửa sạch sẽ, lên tiếng: "Anh ăn no chưa ạ?" nói xong nhìn người trước mặt.
Ăn no rồi thì cô phải nói chuyện đây.
Triệu Nguyên: "No rồi."
Triệu Nguyên thấy cô tiện tay đặt hộp cơm sang một bên, bộ dạng như có chuyện muốn nói.
"Em có chuyện này muốn hỏi anh." Thẩm Mỹ Khiết nói xong nhìn cửa phòng một cái, đứng dậy khóa cửa lại, những lời họ sắp nói ra đây người ngoài nghe thấy không tốt.
"Chuyện gì thế?" Triệu Nguyên thấy cô khóa cửa, bộ dạng thần thần bí bí, không hề ngăn cản, chờ cô bước tới.
