Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 279

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:40

Cô vừa tới trước mặt anh, anh định vươn tay kéo cô vào lòng, tay vừa đưa ra liền thấy cô nghiêng người tránh khỏi tay mình.

Tay anh dừng lại giữa không trung, hơi ngẩn người mất vài giây, nghĩ đến việc từ lúc vào phòng đến giờ cô dường như chưa hề mỉm cười, lời nói cũng ít, lại thấy cô có chuyện muốn nói, chẳng lẽ trong nhà xảy ra chuyện gì rồi sao?

Thẩm Mỹ Khiết không thèm nhìn thần sắc của anh, đưa tờ giấy ố vàng ra trước mặt anh không nói gì, để anh tự xem.

Ánh mắt Triệu Nguyên rơi xuống tờ giấy cô đưa tới, ánh mắt sững lại, ngước lên nhìn cô.

"Em ở đây đợi một lát mãi không thấy anh về, nghĩ bụng để lại vài chữ cho anh nên tìm b.út trong ngăn kéo, rồi nhìn thấy thứ này trong một cuốn vở." Thẩm Mỹ Khiết kể lại diễn biến sự việc.

Cô nói xong, tay Triệu Nguyên không nhận lấy bức thư cô đưa tới.

"Đoàn trưởng ơi, Tư lệnh bảo anh mau nộp bản báo cáo còn lại cho ông ấy ạ." Tôn Vĩ đứng ngoài cửa gõ cửa, anh ta sợ đi vào lúc này ngộ nhỡ bắt gặp cảnh tượng không hay.

"Thời gian không còn sớm nữa, Đại Sinh và mấy đứa nhỏ vẫn còn ở nhà, em về trước đây ạ." Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng Tôn Vĩ bèn lên tiếng.

Anh bây giờ bận rộn như vậy, đang chờ nộp đồ, cũng chẳng có thời gian mà nói với cô những chuyện đó.

"Anh để Tôn Vĩ tiễn em." Triệu Nguyên nói xong bảo Tôn Vĩ ngoài cửa vào.

"Không cần Tiểu Tôn tiễn đâu ạ, em tự về một mình là được rồi." Cô nói xong liền đi lấy hộp cơm đã rửa sạch trên bàn.

"Chị dâu ơi, để em tiễn chị về." Tôn Vĩ thấy chị dâu đi ra ngoài vội vàng đứng dậy đi theo.

"Không cần Tiểu Tôn tiễn đâu, lát nữa Triệu Nguyên có việc gọi cậu đấy." Thẩm Mỹ Khiết thấy Tôn Vĩ đi tới trước mặt mình bèn bảo anh ta đừng theo, cô tự về một mình cũng có thể bình tĩnh lại một chút.

"Chị dâu ơi, chị đi một mình..." Tôn Vĩ lời còn chưa dứt đã thấy chị dâu xách hộp cơm đi xuống lầu.

Cơn gió đêm nhè nhẹ thổi vào mặt vẫn còn mang theo hơi nóng, lòng cô cũng dần dần bình lặng lại.

Bình tĩnh lại rồi cô hồi tưởng lại hành động lúc nãy của mình, cô không nên đưa tờ giấy đó cho Triệu Nguyên, đáng lẽ nên để lại chỗ cũ.

Triệu Nguyên tìm người giám sát cô chẳng qua chỉ vì hai lý do, một là sợ cô ngược đãi bọn trẻ, hai là nghi ngờ cô không phải nguyên chủ.

Nếu là lý do thứ hai thì đó là do bình thường cô để lộ quá nhiều sơ hở nên bị Triệu Nguyên phát hiện ra, nhưng anh không có bằng chứng nên mới tìm người giám sát cô.

Nghĩ đến việc cô vừa rồi hấp tấp đưa tờ giấy ra trước mặt Triệu Nguyên, nếu anh hỏi cô về những chuyện cô từng để lộ sơ hở trước đây, lòng cô chùng xuống.

Cô không nên đưa tờ giấy đó cho Triệu Nguyên, nếu anh hỏi về những điểm bất thường của cô thì cô phải giải thích thế nào, càng nghĩ càng thấy có chút hối hận.

Ngô Quyên đang thu dọn quần áo trong sân, vừa thu xong liền thấy Mỹ Khiết xách hộp cơm như mới về, gọi: "Mỹ Khiết ơi, về rồi à?"

Thẩm Mỹ Khiết nói với dì Quyên: "Về rồi ạ."

"Sao về muộn thế, có phải lưu luyến không muốn về không?" Bà nói xong liền cười ha ha.

Thẩm Mỹ Khiết nặn ra nụ cười, hiện tại lòng cô toàn nghĩ đến tờ giấy đó, không có tâm trí nói chuyện nhiều với dì Quyên, bèn nói: "Dì ơi cháu về đây ạ, Đại Sinh và Cẩu Đản vẫn đang đợi cháu về."

Ngô Quyên cười bảo cô mau về đi, bà vừa nghe thấy tiếng cười của Đại Sinh và Cẩu Đản trong sân.

Mấy đứa nhỏ không biết đang chơi trò gì mà vui vẻ vô cùng.

Triệu Nguyên bận xong công việc về đến nhà liền thấy Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường, anh đi tới bên giường ngồi một lát, biết cô chưa ngủ.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không có động tĩnh gì, lòng cũng rối bời lắm, quay người lại nói với anh: "Thời gian không còn sớm nữa, ngủ đi anh."

Nói xong cô kéo chăn đắp kỹ không thèm để ý đến người bên cạnh, một lúc lâu sau mới nghe Triệu Nguyên đứng dậy đi ra ngoài.

Không lâu sau anh trở lại, tắt đèn lật chăn nằm vào, đưa tay ôm cô vào lòng, cả hai đều không ai lên tiếng.

Mãi đến nửa đêm cô mới ngủ thiếp đi, sáng sớm hôm sau cả hai đều không nhắc lại chuyện đó nữa, như thể chưa từng xảy ra.

Thời gian từng ngày trôi qua, đến ngày khai giảng, sáng sớm cô cùng Triệu Nguyên dắt bọn trẻ đến trường, dọc đường chẳng nói chuyện mấy.

Triệu Nguyên đưa Thẩm Mỹ Khiết vào văn phòng rồi mới đi về phía đơn vị, cô vừa vào văn phòng liền thấy Ôn Tĩnh đang ngồi trên ghế băng, thấy cô tới liền nắm tay cô trò chuyện.

Thẩm Mỹ Khiết vừa nghe lời Ôn Tĩnh vừa dọn dẹp sách vở trên bàn, lấy sổ soạn giáo án ra chuẩn bị lát nữa lên lớp giảng cho bọn trẻ.

Ngưu Tiên đứng ở cửa nhìn mấy người trong văn phòng một cái rồi đi vào phòng, nói với Ôn Tĩnh và Thẩm Mỹ Khiết: "Hai cô đi theo tôi một lát."

Ông ta nói xong liền đi đầu về văn phòng.

Ôn Tĩnh và Mỹ Khiết trong văn phòng nhìn nhau, đều không biết tại sao Chủ nhiệm Ngưu lại đột nhiên gọi họ qua, hai người đi theo sau ông ta.

Thẩm Mỹ Khiết và Ôn Tĩnh đi vào phòng, căn phòng vẫn là căn phòng nhỏ đó, vốn dĩ bên trong có không ít đồ đạc, giờ bên trong chỉ trống không đặt một chiếc bàn, một chiếc tủ và mấy chiếc ghế băng.

Văn phòng của Chủ nhiệm Ngưu sao đột nhiên trống vắng thế này?

Ngưu Tiên Phong đi tới trước tủ kéo ngăn kéo lấy ra hai chiếc tách trà.

Tầm mắt ông ta lại nhìn về phía Thẩm Mỹ Khiết vẫn còn đang đứng nói: "Mau ngồi xuống cho mát, tôi rót cho các cô chén nước."

Thẩm Mỹ Khiết và Ôn Tĩnh thấy Chủ nhiệm Ngưu đột nhiên trở nên nhiệt tình thì không biết ông ta đang định giở trò gì, bình thường ông ta rất ít khi nói chuyện với họ, cô định mở miệng nói không uống thì thấy ông ta đã lấy tách ra, rót hai chén nước bưng tới trước mặt bảo họ uống nước.

Vương Ôn Tĩnh có chút mờ mịt, nhìn Mỹ Khiết bên cạnh, muốn xem từ cô có biết được chuyện gì không, vừa nhìn qua liền thấy chị Mỹ Khiết khẽ lắc đầu với mình.

"Gần đây lên lớp bọn trẻ có ngoan không?" Ngưu Tiên Phong ngồi trên ghế băng hỏi han.

"Đều rất ngoan ạ." Thẩm Mỹ Khiết lên tiếng.

Cô nói xong Chủ nhiệm Ngưu gật đầu: "Các cô uống nước đi, vừa uống vừa nói."

Ngưu Tiên Phong thấy họ không đụng tới chén nước bèn bảo họ cầm lên uống.

Ôn Tĩnh nhìn nước trà trong chén, lát nữa cô còn phải cho con b.ú, không tiện uống những thứ nước trà này nên không bưng chén nước trà lên.

"Cô Vương ơi, uống ngụm nước đi." Ngưu Tiên Phong thấy Vương Ôn Tĩnh chỉ nhìn nước mà không uống bèn nói.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Ôn Tĩnh không bưng nước trà mới sực nhớ ra cô ấy hiện tại vẫn đang trong thời kỳ cho con b.ú, Chủ nhiệm Ngưu chắc là không biết, lời này cũng không tiện mở miệng nói với Chủ nhiệm Ngưu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 279: Chương 279 | MonkeyD