Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 320

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:46

"Lại tè rồi à?" Mẹ Thẩm buông cây chổi trong tay xuống kinh ngạc nhìn con gái.

Hôm nay hai đứa nhỏ này một ngày tè năm sáu lần, mà lần nào cũng tè cùng lúc, mười mấy miếng tã trong nhà dùng sạch bách.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, hôm nay không biết làm sao, tã vừa thay không bao lâu là hai đứa lại tè, mấy lần liền đều như vậy.

"Tã giặt hết rồi chưa khô, con đặt con vào trong chăn, bên dưới lót tạm mấy bộ quần áo đã, mẹ đi hơ tã cho khô." Mẹ Thẩm nói xong loáng cái đã quét xong nền nhà, đi hơ tã.

Thẩm Mỹ Khiết quay lại phòng dỗ dành hai đứa nhỏ.

"Mẹ ơi, tại sao em trai lại cởi truồng thế ạ?" Thiết Đầu đẩy cửa đi đến bên giường, hai tay bám vào thành giường nghiêng đầu hỏi mẹ.

Thiết Đầu vừa dứt lời, thằng Lớn vốn đã không khóc nữa lại há mồm gào lên, làm Thiết Đầu bên giường giật mình.

Thẩm Mỹ Khiết không kịp giải thích nguyên nhân với Thiết Đầu, vội vàng bế thằng Lớn trên giường lên dỗ dành.

Có lẽ vì là sinh đôi, nên hễ một đứa khóc là đứa kia cũng phải khóc theo.

Thiết Đầu nhìn em trai cởi truồng trong lòng mẹ, em không mặc quần lại còn hay khóc, chẳng vui chút nào: "Mẹ ơi, con không thích em trai nữa đâu." Nói xong nó chạy biến ra ngoài.

Thẩm Mỹ Khiết dở khóc dở cười nhìn thằng Lớn bị ghét bỏ trong lòng, bảo Thiết Đầu chạy chậm thôi, chú ý nhìn dưới chân.

Cô dỗ dành hai đứa nhỏ ngủ say, rồi dọn dẹp lại căn phòng, căn phòng bị cô lục tìm tã làm cho có chút lộn xộn.

"Con ngủ rồi à?" Mẹ Thẩm đẩy cửa khẽ hỏi.

"Vừa mới ngủ xong ạ."

"Triệu Nguyên chắc một lát nữa là về rồi, mẹ bế con sang phòng mẹ nhé." Mẹ Thẩm tiến lên giúp con gái cùng dọn dẹp.

"Thời gian này con dắt con ngủ, đợi mẹ khỏe hẳn rồi hãy tính ạ." Thẩm Mỹ Khiết bảo mẹ Thẩm về phòng ngủ đi không cần quản bọn trẻ.

Mấy ngày nay mẹ Thẩm người không khỏe, thỉnh thoảng lại đau đầu, đi bệnh viện kiểm tra cũng không ra bệnh gì.

"Mẹ không sao, buổi tối con quấy, ngủ cùng con thì Triệu Nguyên ngủ không yên giấc, ban ngày nó còn phải đi làm." Mẹ Thẩm gấp quần áo xong cầm lấy quần áo trong tay con gái cùng bỏ vào tủ.

"Mẹ..." Thẩm Mỹ Khiết vừa định mở miệng khuyên nhủ thì thấy mẹ Thẩm cau mày nhìn cô không cho cô nói chuyện, một lát nữa sẽ làm con thức giấc.

Cô thấy mẹ Thẩm thái độ kiên quyết bèn không nói thêm nữa.

Mẹ Thẩm ngồi bên giường đợi một lát, thấy bọn trẻ đã ngủ say liền ra hiệu cho con gái bế con sang phòng bà.

Hai người vừa thu xếp xong, Triệu Nguyên từ ngoài bước vào, bộ quân phục trên người bị mưa làm ướt.

"Sao lại bị ướt thế này?" Thẩm Mỹ Khiết bảo anh mau cởi áo khoác ra, thời tiết bây giờ lạnh nhỡ bị cảm thì khổ.

"Đi được nửa đường thì bên ngoài đổ mưa." Triệu Nguyên tháo mũ quân giải phóng treo lên giá.

"Mau vào trong thay quần áo đi." Mẹ Thẩm bảo con gái dẫn con rể vào phòng ngay.

Triệu Nguyên vừa vào phòng ánh mắt đã nhìn về phía chiếc giường nhỏ trong phòng, trên đó trống không không có gì cả.

"Đêm nay mẹ dắt con ngủ à?" Triệu Nguyên cởi chiếc áo khoác ướt ra hỏi.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, bảo Triệu Nguyên ngồi xuống rồi đứng sau lưng anh dùng khăn lau đầu cho anh.

"Đợi con thôi nôi xong, em dắt mẹ đi thành phố may hai bộ quần áo nhé." Triệu Nguyên nắm lấy tay cô kéo người vào lòng.

Từ khi mẹ Thẩm đến đây, hơn một năm nay hết chăm sóc Mỹ Khiết lại đến chăm sóc hai đứa nhỏ, chưa từng kêu một tiếng mệt.

"Mấy hôm trước đi mua đồ thôi nôi cho bọn trẻ em đã định may quần áo cho mẹ rồi, mẹ chê lãng phí tiền, đòi tự may." Cô nói mãi mà mẹ Thẩm không chịu may quần áo, sau đó cô đành mua vải, nói mãi mẹ Thẩm mới nhận vải.

Triệu Nguyên "ừ" một tiếng, sau đó nói: "Đồ thôi nôi đã mua hết chưa?"

"Mua hết rồi ạ." Từ tháng trước cô đã bắt đầu chuẩn bị đồ thôi nôi cho hai đứa trẻ, mấy hôm trước đã mua đủ hết.

"Anh đi tắm nước nóng đi rồi nói chuyện tiếp." Cô thấy Triệu Nguyên định hỏi tiếp, bèn đứng dậy khỏi người anh, đẩy anh đi tắm để xua bớt hơi lạnh.

Nhân lúc Triệu Nguyên tắm, cô vào bếp thái một miếng gừng nấu một bát nước gừng, múc bát nước gừng còn bốc khói nghi ngút đặt trên bếp lò, vừa định bưng lên thì bị người ta ôm từ phía sau.

"Hết hồn hà, đi đứng chẳng nghe tiếng gì cả." Thẩm Mỹ Khiết quay đầu lại thấy là Triệu Nguyên, hậm hực đưa tay vỗ một cái vào bàn tay lớn ở eo.

Ánh mắt Triệu Nguyên rơi vào bát nước gừng vẫn còn bốc khói, thu hồi tầm mắt, đầu hơi nghiêng môi dán lên tóc cô khẽ hôn một cái.

"Đến thật đúng lúc, uống bát nước gừng này cho nóng đi." Thẩm Mỹ Khiết từ trong lòng anh đứng dậy đưa bát nước gừng đến trước mặt anh.

"Thổi đi, kẻo bỏng đấy." Cô không yên tâm dặn dò, chỉ sợ người này đón lấy bát là dốc hết vào bụng.

Triệu Nguyên thấy vẻ mặt không yên tâm của cô, đón lấy bát nước gừng để sang một bên, rồi ôm người vào lòng cúi đầu hôn lên môi cô.

Thẩm Mỹ Khiết không ngờ anh đột nhiên hôn mình, ngẩn người một lát, đưa tay đẩy mấy cái không được, đầu hơi né tránh.

"Mẹ và mọi người đang ở đây, lát nữa thấy..." Thấy được ba chữ này cô còn chưa kịp nói xong, Triệu Nguyên đã một lần nữa hôn tới.

Thẩm Mỹ Khiết bị anh hôn đến mức người nhũn ra, cho đến khi tay anh thọc vào trong áo, cô lập tức tỉnh táo.

"Về... về phòng đi." Thẩm Mỹ Khiết nắm lấy tay anh, thở hổn hển nói.

Mẹ Thẩm có thể ra bất cứ lúc nào, nếu bị mẹ Thẩm nhìn thấy, cô không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.

Triệu Nguyên nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô trong lòng, khẽ cười một tiếng, bế cô đi đến cửa phòng bếp rồi chặn người lên cánh cửa đã đóng, tay kia tháo thắt lưng da.

"Triệu Nguyên, ở đây không được đâu..."

Cô còn chưa kịp nói trọn câu thì cả người đã bị anh bế bổng lên, ép lên cửa, tim cô đập thình thịch, vội vàng lắc đầu, hai tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh, đôi chân đang quấn quanh eo anh cựa quậy muốn xuống.

Triệu Nguyên không ngừng hôn lên mặt và cổ cô, giọng nói khàn đặc, không lâu sau cô đã bại trận, hai tay vòng qua vai anh, răng c.ắ.n c.h.ặ.t vào vai anh không phát ra tiếng.

Triệu Nguyên cởi quần áo cô, thâm nhập thẳng vào trong, cho đến khi mọi chuyện kết thúc, Thẩm Mỹ Khiết cả người không còn chút sức lực nào, nhắm mắt thở dốc.

Hai người dịu lại, anh vẫn ở bên trong cô chẳng hề có ý định đi ra.

"Cho em xuống đi, lát nữa mẹ ra thấy bây giờ." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không động đậy, hối thúc.

Triệu Nguyên hôn lên khuôn mặt đầy mồ hôi của cô, vẫn không chịu rời khỏi bên trong cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.