Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 321
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:46
"Anh mà không ra là em giận đấy." Thẩm Mỹ Khiết đẩy hai cái nhưng không nhúc nhích, thấy bộ dạng như không có việc gì của anh, cô tức giận đ.ấ.m anh hai cái.
Hôm nay anh làm sao vậy, lúc về vẫn còn bình thường, tắm xong một cái cứ như phát điên lên.
Triệu Nguyên nhìn khuôn mặt phụng phịu của cô, ánh mắt đầy ý cười, đầu ngón tay lướt qua khóe mắt cô, ngay sau đó bắt đầu vận động, động tác có chút mãnh liệt.
Trong bếp vang lên những âm thanh khiến người ta đỏ mặt.
Thẩm Mỹ Khiết không nhớ rõ họ về phòng từ lúc nào, chỉ nhớ cuối cùng cô mệt đến mức không mở nổi mắt.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết tỉnh dậy, Triệu Nguyên bên cạnh đã biến mất từ lâu, vừa cử động eo đã đau nhức dữ dội, cô hít hà mấy hơi khí lạnh rồi mới đứng dậy mặc quần áo.
Đẩy cửa ra đã thấy Triệu Nguyên đang bế con gái trong lòng, cúi đầu trêu chọc con bé cười.
Cái tên nhỏ xíu trong lòng anh được cha trêu đến mức há miệng để lộ nướu hồng phấn, cười đến mức nước dãi chảy dài.
"Dậy rồi à." Triệu Nguyên thấy Thẩm Mỹ Khiết đứng ở cửa, bảo cô qua xem nụ cười của con gái.
Thẩm Mỹ Khiết không thèm để ý đến anh, đi đến bồn nước đ.á.n.h răng rửa mặt, Đại Sinh và Cẩu Đản đang ở bên trong đ.á.n.h răng rửa mặt, cô vắt khô khăn lông đưa cho hai đứa.
Mấy người làm xong xuôi đi ra, mẹ Thẩm đã làm xong bữa sáng bưng lên bàn, cả nhà quây quần bên bàn ăn cơm.
"Triệu Nguyên, nước gừng trên bếp sao con không uống?" Mẹ Thẩm hỏi con rể ngồi bên cạnh, đêm qua anh về bị dính chút mưa, đây chắc là Mỹ Khiết nấu cho anh.
"Khụ." Thẩm Mỹ Khiết đang húp cháo, nghe mẹ Thẩm hỏi thì cháo bị sặc vào khí quản, ho sặc sụa.
Đêm qua Triệu Nguyên cứ mải làm chuyện đó, làm gì còn tâm trí đâu mà uống nước gừng.
Triệu Nguyên nhìn Thẩm Mỹ Khiết vẫn đang ho, vươn tay vỗ nhẹ lưng cô mấy cái, rồi nói với mẹ Thẩm: "Đêm qua nấu hơi nhiều, phần còn lại con chưa uống hết."
Thẩm Mỹ Khiết ở bên cạnh nhìn Triệu Nguyên mặt không đổi sắc nói dối, nếu không phải cô cũng là người trong cuộc đêm qua, thật sự đã tin lời nói dối của anh rồi.
"Mẹ hâm nóng rồi, con ăn xong thì uống đi." Mẹ Thẩm không truy hỏi thêm, nói xong gắp thức ăn cho mấy đứa Đại Sinh.
Triệu Nguyên uống xong bát nước gừng để qua đêm, đội mũ quân đội vội vàng đến đơn vị.
Thẩm Mỹ Khiết tiễn anh ra cửa, nhìn Triệu Nguyên đi càng lúc càng xa, cho đến khi không thấy bóng dáng mới quay vào nhà.
Về đến phòng, cô bắt đầu bày biện những thứ đã mua để cho con chọn đồ vật đoán tương lai (bốc thôi).
"Đang yên đang lành cho con bốc cái gì, 'quên thôi' mới tốt cho bọn trẻ." Mẹ Thẩm bế đứa trẻ vào b.ú sữa, vừa vào cửa đã thấy đống đồ bày trên giường.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy hai chữ "quên thôi" thì không tiếp lời, phong tục ở đây là ngày tròn tuổi của trẻ không bốc đồ, bảo là quên đi thì tốt cho trẻ, nên đa số các nhà đều không tổ chức bốc đồ, ngày tròn tuổi này còn được gọi là "ngày quên".
Mẹ Thẩm thấy con gái không tiếp lời thì thở dài, mặc kệ cô, chỉ cần con rể không nói gì thì mọi chuyện đều tùy cô.
Đứa lớn trong lòng mẹ Thẩm là một đứa tính nóng nảy, bụng đói là phải được b.ú ngay nếu không sẽ khóc, đợi một lát chưa thấy được ăn nên đã bắt đầu gào lên trước.
Thẩm Mỹ Khiết đón lấy đứa lớn bắt đầu cho b.ú.
"Con với Triệu Nguyên định bao giờ thì đặt tên cho con, để đến lúc nào nữa." Mẹ Thẩm đột nhiên nhớ ra hai đứa nhỏ vẫn chưa có tên, cả năm nay cứ gọi là đứa lớn, đứa thứ hai mãi.
"Tối anh ấy về con hỏi xem." Thẩm Mỹ Khiết nói xong thì nhíu mày, cúi đầu nhìn đứa lớn trong lòng, nhẹ nhàng xoa khóe miệng con để con không c.ắ.n.
Từ khi hai đứa nhỏ mọc răng, cô thường xuyên bị c.ắ.n, có khi nghiêm trọng còn bị rách da chảy m.á.u.
Mẹ Thẩm ở bên cạnh nhìn con gái bị c.ắ.n đến rách da, xót xa nhưng không có cách nào.
Cho hai đứa b.ú xong, hai bên của cô đều bị c.ắ.n rách da, không thể mặc áo, cứ chạm vào là đau.
Buổi tối Triệu Nguyên đẩy cửa vào đã thấy Thẩm Mỹ Khiết quay lưng về phía anh để lộ nửa bờ vai, cúi đầu bôi thứ gì đó ở phía trước, vừa nghe thấy tiếng động lập tức mặc áo vào.
"Anh về rồi à." Thẩm Mỹ Khiết kéo lại quần áo, vừa quay đầu lại đã thấy Triệu Nguyên đứng sau lưng.
Triệu Nguyên: "Sao thế?"
"Cái gì sao thế?" Thẩm Mỹ Khiết bị anh hỏi thì hơi chưa phản ứng kịp.
"Lúc nãy em bôi cái gì vậy?"
"Không có gì." Thẩm Mỹ Khiết ngại không muốn nói là bị con c.ắ.n rách.
Triệu Nguyên thấy cô khép nép trước n.g.ự.c, nói xong liền nằm vật xuống giường.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường đợi một lát thấy anh cầm quần áo đi ra, hồi lâu sau anh mới làm xong xuôi rồi lên giường tắt đèn.
Triệu Nguyên theo thói quen vươn tay định ôm cô vào lòng, tay vừa định kéo người về phía sau thì nghe thấy cô rên lên một tiếng đau đớn.
Anh với tay bật đèn, nhìn người bên cạnh: "Chỗ nào không khỏe?"
Thấy cô ấp úng không nói, anh nhíu mày kéo cô dậy.
Thẩm Mỹ Khiết thấy mặt Triệu Nguyên nghiêm lại, mày nhíu c.h.ặ.t, đỏ mặt cởi cúc áo cho anh xem.
Triệu Nguyên thấy hai điểm đó không chỉ đỏ sưng mà còn bị rách da, khựng lại vài giây: "Con c.ắ.n à?"
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, cài cúc áo lại: "Giờ không đau mấy nữa."
"Từ mai bắt đầu cho bọn trẻ ăn kèm sữa bột, từ từ cai sữa đi." Triệu Nguyên vươn tay cài nốt cúc áo cho cô.
"Không cần đâu, bọn trẻ mới mọc răng nên tò mò thôi, qua một thời gian hết hứng thú là sẽ không c.ắ.n nữa." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh muốn cho con ăn sữa bột thì lắc đầu từ chối.
Sữa bột bây giờ không giống như đời sau, càng không bằng sữa mẹ có dinh dưỡng, bây giờ cai sữa quá sớm.
"Ngủ đi." Triệu Nguyên đỡ cô nằm xuống, tắt đèn, bảo cô nhắm mắt ngủ, không nói về chủ đề này nữa.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nói gì tưởng anh đã đồng ý nên không nói tiếp, nhắm mắt đi ngủ, mấy ngày nay bọn trẻ quấy khóc dữ dội, cô hơi mệt.
Triệu Nguyên nhìn Mỹ Khiết đã ngủ say, đặt một nụ hôn lên trán cô, sáng mai trời vừa sáng anh sẽ đi cửa hàng bách hóa mua sữa bột.
Sáng sớm hôm sau mẹ Thẩm đã dậy sớm chuẩn bị đồ cho trẻ bốc, nhân lúc Triệu Nguyên chưa đi đơn vị, bế hai đứa trẻ cho chúng bốc đồ.
Trước mặt hai đứa nhỏ bày một đống thứ, sách, b.út, đồ ăn, rồi cả tiền vân vân.
Hai đứa thấy trước mặt nhiều đồ như vậy, cứ thế bò lên phía trước, nhìn đông nhìn tây, đứa lớn đưa tay chộp lấy một tờ mười tệ (Đại Đoàn Kết).
Mọi người xung quanh ngẩn ra một lúc, rồi bật cười thành tiếng.
Đứa thứ hai thấy anh lấy tiền cũng đưa tay lấy một tờ, ánh mắt nhìn thấy cái b.út trước mặt, nhìn một lúc rồi chộp lấy một cây b.út.
