Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 45

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:08

"Em trông Thiết Đầu đi, để anh làm cho." Triệu Nguyên thấy cô đứng dậy định dọn bát đũa, Thiết Đầu bên cạnh đã há miệng định gào lên.

Thẩm Mỹ Khiết định nói gì đó nhưng thấy anh đã gom bát đũa mang vào bếp, nhìn bóng lưng anh cô không khỏi cảm thán, người đâu mà đẹp trai, biết nấu ăn, không ngại làm việc nhà lại còn kiếm được tiền, nguyên chủ đúng là đã bỏ lỡ một người đàn ông tốt.

Sau bữa cơm, Cẩu Đản cứ trêu đùa Thiết Đầu, Thiết Đầu không còn bám lấy Thẩm Mỹ Khiết không buông nữa, cô được giải thoát liền vung vẩy hai bàn tay đã mỏi nhừ.

Nửa đêm bế Đại Sinh đi cả một quãng đường, trên người đổ không ít mồ hôi, người vừa dính dính lại vừa có mùi mồ hôi, cô muốn đi tắm.

Liếc nhìn hai đứa Thiết Đầu và Cẩu Đản đang chơi đùa, cô đuổi hai đứa vào phòng tìm nam chính, rồi vào phòng lấy quần áo sạch, xách phích nước nóng trên bàn vào nhà tắm, pha một xô nước ấm, cô chỉ cần dội qua một chút là được, đợi đến tối sẽ tắm kỹ sau.

Chốt cửa nhà tắm lại, vừa mới cởi áo ra đã nghe thấy nam chính gọi cô bên ngoài.

Thẩm Mỹ Khiết vội vàng mặc lại chiếc áo đầy mùi mồ hôi vào, mở cửa nhà tắm ra hỏi: "Có chuyện gì thế anh?"

Ánh mắt Triệu Nguyên quét qua chiếc cúc áo chưa cài kỹ nơi cổ áo cô rồi dời đi chỗ khác, nói: "Cái gáo múc nước trong lu em để đâu rồi?"

Cẩu Đản và Thiết Đầu chơi đùa mồ hôi nhễ nhại, anh muốn múc chậu nước lau qua cho hai đứa, mở lu nước ra thì không thấy gáo đâu.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy anh tìm gáo, không nói chuyện mình định tắm, quay người vào nhà tắm đưa cái gáo trong xô cho anh.

"Em dùng đi!" Triệu Nguyên nhìn thấy quần áo đặt trên giá chỗ bồn rửa, nhớ lại chiếc cổ áo chưa cài cúc của cô, cùng cái gáo trong xô nước, anh để lại mấy chữ này rồi quay người rảo bước về phòng.

Thẩm Mỹ Khiết: "..."

Cầm cái gáo quay người lại, mắt thấy bộ quần áo để trong chậu, cô quay lại nhìn vị trí anh vừa đứng, bước ba bước tới đó nhìn về phía nhà tắm. Rất tốt, quần áo nhìn thấy rất rõ ràng, lúc này mới hiểu ba chữ "em dùng đi" của anh, hóa ra là đã biết cô định đi tắm.

Nghĩ đến bước chân nhanh hơn bình thường của nam chính lúc nãy, hèn gì. Cô mỉm cười đóng cửa lại nhanh ch.óng tắm một cái.

Tác giả có lời muốn nói: Hai mươi hai chương bao lì xì đã phát rồi, các tiên nữ kiểm tra nhé. Chương ba sẽ muộn một chút khoảng hai giờ sáng, các tiên nữ sáng dậy xem nhé.

Thẩm Mỹ Khiết tắm xong cố tình đặt cái gáo lên nắp lu nước, như vậy Triệu Nguyên vừa vào bếp là có thể nhìn thấy ngay.

Cẩu Đản dắt Thiết Đầu trong phòng Đại Sinh không biết đang chơi trò gì mà hai đứa cười rất khoái chí.

Thẩm Mỹ Khiết cầm cái quạt lá chuối trên bàn vào phòng nằm lên giường quạt mát, thoải mái thở dài. Nếu có điều hòa thì tốt biết mấy, nếu cô thật sự không về được, chắc phải đợi mấy chục năm nữa mới được dùng điều hòa.

Nghĩ đến mấy chục năm tới đều phải dùng cái quạt lá chuối trong tay, không khỏi có chút bi thương.

Quạt quạt một hồi cơn buồn ngủ ập tới, từ nửa đêm hôm qua đã thức trắng cho đến giờ, cô nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Cẩu Đản dắt em trai quay tới quay lui trước mặt cha, Thiết Đầu đi vài vòng hừ hừ gọi hai tiếng, thấy anh trai vẫn cứ dắt mình đi, liền bám c.h.ặ.t lấy cạnh giường không chịu nhúc nhích.

"Cha ơi, cha nhìn xem em lười chưa kìa." Cẩu Đản cứ kéo em đi là nó lại há miệng gọi.

Triệu Nguyên nhìn đứa con út tay bám c.h.ặ.t lấy cạnh giường không rời, mỉm cười đưa tay chọc chọc vào nách Thiết Đầu.

Hôm qua anh tắm cho đứa trẻ, cứ mỗi lần chạm vào nách Thiết Đầu là nó lại cười đến chảy cả nước miếng.

Triệu Nguyên vừa đặt tay lên, Thiết Đầu liền há cái miệng nhỏ cười nắc nẻ, đôi bàn tay nhỏ không bám nổi cạnh giường nữa ngả người ra sau.

Vừa mới đỡ được Thiết Đầu đã thấy Đại Sinh trên giường khẽ động đậy đôi mắt như sắp tỉnh dậy.

"Cẩu Đản, dắt em ra phòng khách chơi đi con, anh trai đang ngủ." Triệu Nguyên đưa tay xoa đầu Cẩu Đản, bảo nó dắt Thiết Đầu ra ngoài chơi, lát nữa anh sẽ ra tìm.

Cẩu Đản ngoan ngoãn gật đầu dắt Thiết Đầu ra ngoài chơi, đi tới phòng khách không thấy Thẩm Mỹ Khiết đâu, liền dắt em trai nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng ngủ của cô ra.

Nhìn thấy người đang nằm im trên giường, cô đang ngủ, Cẩu Đản định dắt em trai đóng cửa lại.

Thiết Đầu thấy người nằm trên giường không nhúc nhích, liền bước những bước chân nhỏ xíu tới bên giường, tay bám vào cạnh giường gọi vài tiếng.

Thẩm Mỹ Khiết mơ màng như nghe thấy tiếng của Thiết Đầu, muốn mở mắt ra nhưng mí mắt nặng trĩu thử vài lần không thành công, lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Cẩu Đản thấy Thiết Đầu định gọi nữa, liền vội vàng bịt miệng em trai định bế đi, chúng là lén lút lẻn vào đây mà.

Thiết Đầu nắm c.h.ặ.t cạnh giường không buông, cứ định bế là nó lại muốn kêu.

Cẩu Đản sợ Thiết Đầu kêu mãi sẽ làm người trên giường thức giấc, liền bế em trai lên giường luôn.

Thiết Đầu vừa lên giường như lạc vào thế giới mới, bò qua bò lại trên giường, từ đầu giường đến cuối giường, rồi từ cuối giường lên đầu giường bò tới bò lui, Cẩu Đản đứng bên cạnh trông chừng em trai không cho nó phát ra tiếng động.

Thẩm Mỹ Khiết bị tiếng động trên giường làm cho tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy Thiết Đầu đang chảy nước miếng, đôi mắt nhìn chừng chừng vào mình, khiến cô giật cả mình.

Cô bực mình đưa tay b.úng nhẹ vào đầu Thiết Đầu, may mà cô không bị bệnh tim đấy.

Cẩu Đản thấy người trên giường tỉnh rồi, có chút chột dạ nhìn cô: "Con không tìm thấy mẹ, đẩy cửa ra thì em cứ đòi vào bằng được bế cũng không đi."

"Tìm mẹ làm gì thế?" Thẩm Mỹ Khiết đưa tay dụi mắt hỏi Cẩu Đản đang đứng bên cạnh, nếu nó không lên tiếng cô thật sự không nhìn thấy nó.

"Con đói rồi ạ." Cẩu Đản thực ra chẳng đói chút nào, nhưng nó không muốn để cô biết là vì không tìm thấy cô mới vào phòng cô đâu.

"Đói rồi ư?" Bây giờ mới hơn bốn giờ một chút, trưa nay họ ăn hơi muộn, mới trôi qua chưa đầy ba tiếng đồng hồ.

"Trong ngăn kéo có bánh quy đấy, con tự lấy đi." Trong phòng vẫn còn ít bánh xốp và bánh kẹo hạt dẻ, không nhiều, chắc vừa đủ cho Cẩu Đản ăn.

Cô đùa giỡn với Thiết Đầu trên giường, hai người cười nắc nẻ, chơi một lúc mới dắt hai đứa nhỏ ra ngoài.

Triệu Nguyên vừa rót ly nước định mang vào phòng cho Đại Sinh uống, liền thấy Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu trong lòng, phía sau là Cẩu Đản đi theo, hai đứa nó đi tìm cô à?

Thẩm Mỹ Khiết định đặt Thiết Đầu xuống đất, vừa định đặt xuống đã thấy hai tay nó ôm c.h.ặ.t cổ cô không buông.

"Anh đón lấy Thiết Đầu đi, em phải vào bếp chuẩn bị bữa tối rồi." Thẩm Mỹ Khiết nói với Triệu Nguyên, bảo anh đón lấy Thiết Đầu, nó cứ bám lấy cô thế này thì cô chẳng làm bữa tối được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.