Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 46
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:08
Nghĩ đến việc chiều nay vào bếp thấy rau cỏ không còn mấy, Thiết Đầu lại cứ bám lấy cô không rời, Triệu Nguyên liền nói: "Tối nay anh ra nhà ăn lấy món gì đó về."
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy anh định đi nhà ăn thì mắt sáng lên. Cô tới đây mấy ngày rồi mới nấu có một bữa cơm, sau này nếu ngày nào cũng được ăn cơm nhà ăn thì tốt quá, cô chẳng cần phải xuống bếp nữa.
Buổi tối Triệu Nguyên thật sự mang cơm tối từ nhà ăn về.
Nhìn món thịt kho dưa cải trên bàn, Thẩm Mỹ Khiết không tiền đồ mà nuốt nước miếng ực một cái. Cô tới đây bao lâu rồi mà mới được ăn một bữa thịt, chính là lần dắt bọn trẻ lên huyện đấy, từ đó về sau chưa được miếng thịt nào vào bụng.
Đại Sinh nhìn đĩa thịt, định đưa tay gắp nhưng nhớ tới lời cha dặn trước bữa cơm, bây giờ nó chưa được ăn thịt, phải đợi khỏi bệnh mới được ăn.
"Ăn đi!" Triệu Nguyên thấy mấy mẹ con đều không động đũa, liền giục họ ăn cơm.
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay gắp một miếng thịt kho dưa cải bỏ vào bát, bế Thiết Đầu đang bám lấy mình lên đùi đút thịt cho nó ăn.
Thiết Đầu há cái miệng nhỏ ăn hết miếng này đến miếng khác ngon lành cành đào, làm Đại Sinh bên cạnh thèm muốn c.h.ế.t.
"Ăn chút dưa đi con." Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh thèm đến mức cứ nuốt nước miếng, liền gắp cho nó một miếng dưa cải cho đỡ thèm.
Đại Sinh liếc nhìn cô một cái rồi nhìn bát dưa, cúi đầu ăn từng miếng một.
Sau bữa cơm, Thẩm Mỹ Khiết định đặt Thiết Đầu xuống, thử hai lần đều không thành công. Hôm nay đứa nhỏ này bám người dữ quá, cô sắp chịu không nổi rồi.
Triệu Nguyên cứ hễ định lại gần bế con là Thiết Đầu lại oa oa kêu lên.
"Hay là tối nay Thiết Đầu ngủ với em đi, mai mới đưa cho anh." Thẩm Mỹ Khiết đề nghị, hôm nay chắc là không tiễn Thiết Đầu đi được rồi.
"Buổi tối nhớ đắp bụng cho nó nhé." Triệu Nguyên thấy Thiết Đầu ôm c.h.ặ.t Thẩm Mỹ Khiết không buông cũng không phản đối, dặn dò vài điều cần lưu ý.
Thẩm Mỹ Khiết "vâng" một tiếng gật đầu, bế Thiết Đầu đi tắm thật nhanh rồi bế lên giường. Thiết Đầu vừa lên giường là bò tới bò lui rất phấn khích, quậy mãi cho đến khi tắt đèn mới chịu ngủ.
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay lấy tấm chăn mỏng đắp lên bụng cho nó, nghe tiếng ngáy nhè nhẹ của nó, cô cũng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau tiếng kèn hiệu vẫn chưa vang lên, Thẩm Mỹ Khiết đã bị tiếng vỗ tay của Thiết Đầu làm cho thức giấc, cô ngồi dậy cười đùa với nó.
Triệu Nguyên đưa tay gõ cửa, cánh cửa thuận theo động tác tay đẩy ra, dưới ánh nắng sớm Thiết Đầu và cô đang cười rạng rỡ.
"Chào anh." Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên xuất hiện ở cửa, tối qua hình như cô quên chốt cửa thì phải.
"Lần sau nhớ chốt cửa vào nhé." Anh thường xuyên không có nhà, không chốt cửa thì không an toàn.
"Vâng ạ." Mấy ngày nay mỗi khi đi ngủ là việc đầu tiên cô làm là chốt cửa, tối qua mải bế con nên quên khuấy mất.
"Sáng nay anh ăn ở đơn vị, cơm đã mua về rồi. Đại Sinh hôm nay vẫn phải đi truyền nước, nếu em bận quá thì nhờ thím Quyên đi cùng." Đợi đợt này bận xong, anh sẽ hậu tạ gia đình Chính ủy Diệp thật tốt.
"Ăn xong em sẽ đưa nó đi." Nghĩ tới đây cô lại có chút lo lắng, theo cái đà của Thiết Đầu ngày hôm qua, hôm nay chắc phải mang theo cả nó đi cùng rồi.
Triệu Nguyên nhắc lại vị trí để tiền một lần nữa, nhìn đồng hồ trên tay, còn một lúc nữa là phải tập trung, anh dặn dò kỹ những việc cần lưu ý.
"Anh đi đi, em sẽ chăm sóc bọn trẻ thật tốt." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh có vẻ không yên tâm, liền bế Thiết Đầu lên bảo anh cứ yên tâm đi làm việc.
Sau khi Triệu Nguyên đi, Thẩm Mỹ Khiết dắt bọn trẻ ăn sáng xong, bế Thiết Đầu, bảo Cẩu Đản và Đại Sinh đi bên cạnh cùng nhau tới bệnh viện.
Sáng nay cô vừa định đưa Thiết Đầu cho thím Quyên là nó đã như bị chạm nọc kêu la không ngừng, đành phải mang theo hết thảy tới bệnh viện.
Đợi Đại Sinh truyền nước xong, bảo Cẩu Đản trông chừng Thiết Đầu rồi đứng dậy đi tìm y tá, vừa đi tới gần đã nghe thấy họ đang bàn tán.
"Các chị nghe nói gì chưa, con gái Viện trưởng là Lưu Tĩnh tuần sau sẽ tới bệnh viện mình làm việc đấy." Một y tá dùng vai hích hích người bên cạnh.
"Nghe rồi, tôi còn nghe nói tuần này đã tới rồi cơ." Một y tá khác hơi gầy nói.
Lưu Tĩnh? Thẩm Mỹ Khiết nghe cái tên này thấy rất quen, hình như đã nghe ở đâu rồi, nhất thời không nhớ ra. Nghĩ đến Đại Sinh còn đang đợi, cô liền cắt ngang cuộc trò chuyện của hai cô y tá bảo họ tới rút kim.
"Đến đây." Y tá theo sau Thẩm Mỹ Khiết vào phòng bệnh rút kim ra.
Ngay khoảnh khắc y tá rút kim, cô chợt nhớ ra Lưu Tĩnh là ai! Người vợ sau này Triệu Nguyên cưới chính là Lưu Tĩnh, một bác sĩ, hình như gia thế cũng khá hiển hách.
Nghĩ tới lời hai cô y tá vừa nói, không lẽ Lưu Tĩnh trong miệng họ chính là người vợ tương lai của Triệu Nguyên.
Cô ấy tới rồi, có phải đại biểu cho việc cô sắp được giải thoát rồi không.
Nhưng cô không chắc Lưu Tĩnh trong miệng họ có thật sự là vợ của Triệu Nguyên hay không.
Trong cuốn sách đó, phải sau khi mấy đứa nhỏ c.h.ế.t thì nữ chính mới xuất hiện, nếu theo trình tự thời gian thì lại không khớp, cuốn sách đó chương mới nhất cô đọc là nam chính và nữ chính kết hôn, đang định xem chương tiếp theo vừa mới cập nhật thì bị một tia sét đ.á.n.h trúng khiến miếng sụn gà mắc kẹt trong cổ họng mà xuyên không tới đây.
Nghĩ tới đây, cô có chút thôi thúc muốn xông lên hỏi mấy cô y tá cho ra lẽ, nhưng lý trí mách bảo cô rằng người ta cũng chẳng rõ đâu.
"Xong rồi, ngày mai đưa cháu tới truyền một ngày nữa là không cần tới nữa đâu." Y tá thu dọn kim tiêm và bình nước muối nói với người đang đứng thừ người ra bên cạnh.
Thẩm Mỹ Khiết bừng tỉnh gật đầu, bảo Đại Sinh nằm thêm một lát trên giường đợi vết kim không còn chảy m.á.u nữa mới dắt bọn trẻ ra về.
Trên đường đi cứ mãi nghĩ về chuyện người vợ tương lai của Triệu Nguyên. Nếu theo đúng trong sách viết thì phải bốn năm năm nữa cô ấy mới xuất hiện, bây giờ xuất hiện có chút không phù hợp với tình tiết trong sách, chẳng lẽ là trùng tên trùng họ thôi.
"Mỹ Khiết, cháu về rồi à." Ngô Quyên ở trong sân nhà mình thấy Thẩm Mỹ Khiết dắt con về, liền gọi với theo.
"Thím ơi, có chuyện gì thế ạ?" Thẩm Mỹ Khiết bị cắt đứt dòng suy nghĩ, nhìn thím Quyên hình như có lời muốn nói.
"Lúc nãy loa thông báo đấy, Đoàn trưởng Triệu tìm cháu, bảo cháu về thì gọi điện lại cho anh ấy." Ngô Quyên thấy cô hình như đang có tâm sự.
"Cháu cảm ơn thím Quyên, lát nữa cháu sẽ gọi lại cho anh ấy ạ." Lúc cô mới tới nam chính đã đưa số điện thoại đơn vị cho cô rồi, bảo có việc gấp thì gọi số đó tìm anh.
"Mỹ Khiết, cháu sao thế, thím thấy cháu như đang có tâm sự gì ấy." Ngô Quyên hỏi.
