Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 48
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:08
"Thím ơi, cái này cũng có đáng giá gì đâu ạ, mau cho cháu vào đi, thím nhìn cháu nóng thế này này." Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên chặn cửa nhất quyết không cho vào, dở khóc dở cười.
"Cháu mang đồ về đi rồi hãy sang." Ngô Quyên nhất định không cho cô mang đồ vào, ngộ nhỡ bị người khác biết được thì chẳng biết sẽ nói ra nói vào thế nào, hàng xóm láng giềng sang ăn bữa cơm mà còn mang đồ theo.
Thẩm Mỹ Khiết nói vài câu thím Quyên vẫn không cho vào, đành phải quay về để đồ lại trong phòng rồi mới vào nhà thím Quyên.
Vừa vào sân đã thấy mấy đứa nhỏ đang ngồi trên ghế băng ăn uống hăng say trong nhà, Cẩu Đản và Đại Sinh thấy cô đến liền buông đũa nhìn cô chẳng nói lời nào.
"Cái thằng Thiết Đầu cứ khóc suốt, mãi mới dỗ ngủ được, đang ở trong phòng kia kìa." Ngô Quyên chủ động nói về cái "tổ tông nhỏ" Thiết Đầu kia, thím chưa từng thấy đứa trẻ nào hay khóc đến thế, khóc không ngừng nghỉ, thím phải tốn bao nhiêu công sức mới dỗ ngủ được.
"Cháu ngồi xuống đi, để thím đi lấy bát đũa." Ngô Quyên bảo cô ngồi xuống, rồi vào bếp lấy một bộ bát đũa.
"Chào dì ạ." Hai đứa con trai nhà Chính ủy Diệp thấy cô đến, chủ động chào hỏi.
"Các cháu cứ ăn đi, không phải quản dì đâu." Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười bảo hai đứa nhỏ ăn tiếp.
"Mỹ Khiết, hôm nay Đoàn trưởng Triệu tìm cháu có phải là nói mấy ngày tới không về không, nhà thím ông ấy sáng nay cũng gọi điện nói chuyện này đấy." Ngô Quyên xới một bát cơm đầy đặt trước mặt cô.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, mở lời: "Cháu cứ tưởng có việc gì gấp, hú hồn một phen."
"Sau này cháu quen là được thôi." Ngô Quyên thấy phản ứng bây giờ của cô giống hệt mình hồi đó, thím vẫn còn nhớ lần đầu tiên nhận được điện thoại của chồng, nhất là khi loa thông báo réo tên, cứ tưởng là có chuyện gì xảy ra mà sợ đến toát mồ hôi hột.
"Hai đứa các con ăn nhanh lên, ăn xong đi ngủ một lát, chiều còn phải đi học." Ngô Quyên thấy hai đứa con trai ăn chậm chạp, liền đưa tay gắp thức ăn cho chúng.
Thẩm Mỹ Khiết đang ăn cơm, nghe thấy hai chữ "đi học" đột nhiên nhớ ra, Đại Sinh và Cẩu Đản bây giờ tuổi tác cũng đã đến lúc đi học rồi, trước đây ở dưới quê chẳng bao giờ thấy chúng được đi học cả.
"Thím ơi, ở đây có trường học không ạ?" Thẩm Mỹ Khiết nuốt miếng cơm trong miệng xuống rồi hỏi.
"Cũng chẳng hẳn là trường học, trường của căn cứ vẫn chưa xây xong, mà lại không thể để bọn trẻ không đi học được, mọi người bàn bạc với nhau một chút, trong đơn vị có vợ của một đồng chí là tốt nghiệp cấp ba, đúng lúc để cô ấy dạy bọn trẻ, mỗi tháng nộp ít tiền."
Ngô Quyên nói tới đây liền thở dài, nhà đó thu tiền cũng chẳng rẻ đâu, thím bây giờ chỉ mong trường học trong căn cứ mau xây xong.
"Thế Đại Sinh và mấy đứa có đi được không ạ?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
"Ở đó không nhận trẻ nhỏ như Đại Sinh đâu, bảo là không ngồi yên được." Trước đây cũng có người gửi những đứa trẻ tầm tuổi Đại Sinh tới.
Bọn nhỏ không ngồi yên, cứ chạy tới chạy lui trong sân nhà người ta, cuối cùng họ không nhận nữa.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Đại Sinh và Thiết Đầu đang mải mê xúc cơm vào miệng, không phải cô không cho chúng đi học, mà là người ta không nhận.
"Cháu cũng đừng gấp, trường của căn cứ muộn nhất là cuối năm chắc chắn sẽ xong, lúc đó Đại Sinh và bọn trẻ là có thể đi học được rồi." Ngô Quyên thấy Thẩm Mỹ Khiết không nói lời nào, liền bảo cô đừng lo, căn cứ vì những gia đình quân nhân như họ, tất cả những gì cần có đều đang được xây dựng cả rồi.
Đại Sinh và Cẩu Đản hai đứa chuyên tâm ăn cơm trong bát, chúng chẳng muốn đi học chút nào, trước đây mấy đứa bạn trong làng đi học toàn bị đ.á.n.h thôi, chúng không muốn bị đ.á.n.h đâu.
"Thím ơi, thím có biết con gái của Viện trưởng bệnh viện không ạ?" Thẩm Mỹ Khiết vẫn muốn xác nhận xem Lưu Tĩnh mà cô nghe thấy ở bệnh viện sáng nay có phải là nữ chính hay không.
"Có nghe ông nhà thím nói qua, con gái ông ấy tốt nghiệp đại học y quân đội sắp tới căn cứ làm việc." Nhưng nói là sắp xếp vào đơn vị, mà đơn vị lại không còn chỗ trống, đành phải sắp xếp tạm vào bệnh viện.
Cô vừa định hỏi tiếp thì nghe thím Quyên hỏi: "Cháu hỏi chuyện này làm gì?"
"Hôm nay cháu dắt Đại Sinh đi bệnh viện nghe thấy các cô y tá nói chuyện này nên có chút tò mò ạ." Thẩm Mỹ Khiết nói.
"Mấy cô y tá đó tin tức là nhanh nhạy nhất đấy." Bác sĩ trong bệnh viện phần lớn là người nhà quân nhân, chuyện gì họ cũng biết kha khá.
"Cái tên cô gái đó nghe cũng hay thật đấy, Lưu Tĩnh, nghe thôi đã thấy là một cô gái dịu dàng rồi." Thẩm Mỹ Khiết nhớ tới miêu tả về nữ chính trong sách là một người phụ nữ ôn hòa, đối nhân xử thế rất chu toàn không bao giờ làm mất lòng ai.
"Tên dịu dàng cũng đâu có nghĩa là người dịu dàng, cha cô ta trước đây còn tên là Lưu Tráng (mạnh khỏe), mà người gầy nhom ra, sau này chê tên không hay mới đổi thành Lưu Kiến Quốc." Nói tới đây Ngô Quyên lại buồn cười, thím trước đây từng gặp vị Viện trưởng đó rồi, người vừa lùn vừa gầy, nếu không phải ông nhà thím bảo đó là Viện trưởng thì thím thật sự không nhận ra được đâu.
Có điều y thuật trong tay người ta lợi hại thật, người ở căn cứ nhắc tới ông ấy đều giơ ngón tay cái thán phục.
Lưu Kiến Quốc, Thẩm Mỹ Khiết nhớ mang máng trong cuốn sách đó cha của nữ chính hình như cũng tên là cái này.
Nữ chính thật sự đã xuất hiện rồi, lại còn sớm như vậy sao? Sao lại xuất hiện sớm thế nhỉ, chẳng lẽ sự xuất hiện của cô đã l.à.m t.ì.n.h tiết câu chuyện bị lệch hướng rồi.
"Mỹ Khiết, cháu đang nghĩ gì thế?" Ngô Quyên thấy Thẩm Mỹ Khiết cau mày như đang suy nghĩ chuyện gì đó, cơm cũng chẳng ăn.
"Dạ không có gì ạ." Thẩm Mỹ Khiết bừng tỉnh, mỉm cười nói.
"Ăn cơm đi, đừng quản mấy chuyện đó làm gì, bất kể ai tới, chúng ta cứ thành thành thật thật sống ngày tháng của mình là được." Ngô Quyên đưa tay gắp cho cô một miếng rau xanh bảo cô mau ăn đi, kẻo thức ăn nguội mất.
"Các con cũng ăn đi." Ngô Quyên thấy Đại Sinh và bọn trẻ không gắp thức ăn, hai đứa nhỏ này được Mỹ Khiết dạy bảo rất tốt, mỗi lần sang đây ăn cơm chẳng bao giờ thấy chúng tranh giành, đâu như hai thằng nhóc nhà thím cứ như lũ sói ấy.
Thẩm Mỹ Khiết quẳng nữ chính ra sau đầu, nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, tới đâu hay tới đó vậy.
Tác giả có lời muốn nói: Chương hai sẽ vào mười giờ tối nhé, chương sau để lại bình luận sẽ có bao lì xì, yêu mọi người, moa moa.
Vừa mới ăn cơm xong đang định dọn dẹp bát đũa, trong phòng bỗng truyền tới tiếng khóc của Thiết Đầu.
"Cái tiếng khóc của thằng Thiết Đầu nhà cháu đúng là to nhất mà thím từng thấy đấy." Ngô Quyên đang dọn bát đũa trên bàn.
Thẩm Mỹ Khiết có chút dở khóc dở cười, tiếng khóc của Thiết Đầu đúng là lợi hại thật.
"Thím ơi, cháu vào bế Thiết Đầu trước đã ạ." Thẩm Mỹ Khiết đưa đống bát đũa đã gom gọn cho thím Quyên rồi vào phòng bế Thiết Đầu, không vào ngay chắc thằng bé khóc lật cả nóc nhà mất.
