Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 47

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:08

"Tối qua cháu hơi mất ngủ một chút ạ." Thẩm Mỹ Khiết gượng cười đáp lại.

"Mau về nghỉ ngơi đi, cháu chạy vạy cả buổi rồi." Ngô Quyên nghĩ đến hai ngày nay Đại Sinh bị bệnh làm Mỹ Khiết vất vả không ít, cứ chạy đôn chạy đáo suốt.

Thẩm Mỹ Khiết dắt bọn trẻ về nhà, bảo chúng ở nhà ngoan ngoãn nghe lời, cô đi gọi điện một lát rồi về ngay.

Hít một hơi thật sâu, gạt chuyện nữ chính sang sau đầu rồi vội vã chạy tới hợp tác xã cung tiêu. Triệu Nguyên tìm cô có chuyện gì nhỉ? Gấp đến mức không đợi được tối về nói, còn phải thông báo qua loa.

Tác giả có lời muốn nói: Chương này viết khổ quá, vừa viết vừa gật gù, để các tiên nữ phải đợi lâu rồi. Chiều nay sáu giờ gặp nhé, chương kép, yêu mọi người, moa moa. T.P: Ban ngày buổi sáng tôi phải qua mấy chương trước soát lỗi, có chương sửa đổi các tiên nữ không cần để ý nhé.

Hợp tác xã cung tiêu của căn cứ không lớn lắm, khoảng năm sáu chục mét vuông, đồ đạc bên trong bày biện hơi chật chội. Cô vừa đi tới cửa đã thấy mấy người phụ nữ từ bên trong đi ra, trong đó người đi đầu tiên chính là Hàn Hoa hôm trước thím Quyên dắt cô đi nhận đường đã gặp.

Nếu cô nhớ không nhầm thì người này hình như là vợ của một chính ủy nào đó.

"Chào chị ạ." Thẩm Mỹ Khiết chủ động chào hỏi, người ta lớn tuổi hơn mình, không thể để người ta chào trước được.

"Mỹ Khiết, tới mua đồ à." Hàn Hoa tay xách chai giấm, mấy đứa nhỏ nhà chị ta ăn sủi cảo cứ nhất định phải chấm giấm, đòi mãi chị ta chẳng còn cách nào đành phải đi mua.

"Em tới gọi lại điện thoại ạ, nhà em có việc tìm." Mặt trời bên ngoài gay gắt làm cô mồ hôi nhễ nhại, Thẩm Mỹ Khiết đi tới chỗ bóng râm trước cửa hợp tác xã đứng nói chuyện.

"Thế em mau vào gọi đi." Hàn Hoa nghe cô nói gọi lại điện thoại liền nhớ tới cái loa thông báo sáng nay, ước chừng Đoàn trưởng Triệu tìm cô có việc, giục cô vào trong gọi điện.

"Chị ơi, thế em vào trước nhé." Thẩm Mỹ Khiết không nói chuyện nhiều với Hàn Hoa, trong lòng cô cứ mãi nghĩ xem Triệu Nguyên rốt cuộc có chuyện gì cần nói với mình.

"Đi đi." Hàn Hoa nói xong đợi cô vào trong, xách chai giấm đi được hai bước thì dừng lại.

Tối hôm kia chồng chị ta về, chị ta đặc biệt hỏi chuyện vợ Đoàn trưởng Triệu, chồng chị ta dặn chị ta nhất định phải tạo quan hệ tốt với người ta.

Hôm nay gặp chẳng phải là bước đầu tiên để tạo quan hệ tốt sao?

Nghĩ tới đây lại xách chai giấm quay lại hợp tác xã, chỉ thấy Thẩm Mỹ Khiết đứng trong buồng điện thoại chuyên dụng của hợp tác xã đang nói gì đó, chị ta nghe không rõ.

Thẩm Mỹ Khiết bên này đang đợi tổng đài chuyển máy, một lúc lâu sau bên kia mới vang lên giọng của Triệu Nguyên.

"Em đây ạ, em vừa dắt bọn trẻ về, thím Quyên bảo anh có việc tìm em." Tay Thẩm Mỹ Khiết vô thức vẽ tới vẽ lui trên bàn.

"Anh đột xuất nhận nhiệm vụ, bao giờ về vẫn chưa chắc chắn được. Trong nhà có việc gì tự giải quyết được thì tự giải quyết, không giải quyết được thì nhờ thím Quyên giúp đỡ, bên Chính ủy Diệp anh cũng đã dặn rồi." Giọng Triệu Nguyên truyền tới từ đầu dây bên kia. Cô mới tới căn cứ được vài ngày, một mình trông mấy đứa trẻ anh có chút không yên tâm.

"Vâng ạ, anh ở bên ngoài cũng phải cẩn thận nhé, Đại Sinh và mọi người đều đang ở nhà đợi anh đấy." Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy bên kia có người đang giục anh, chắc là việc khá khẩn cấp nên không dám làm mất thời gian liền nói nhanh.

"Bọn trẻ thì em cứ yên tâm anh sẽ chăm sóc tốt, không nói nhiều nữa, bọn trẻ trưa nay vẫn chưa ăn gì, đang đợi anh về nấu cơm đây."

Nói xong nghe thấy bên kia khựng lại một chút, "ừm" một tiếng, hai người không nói thêm gì nữa rồi cúp máy.

Thẩm Mỹ Khiết gác máy, nhìn cái phòng đặt điện thoại chuyên dụng này, cái phòng này làm thật sự có chút nhỏ, cô cảm thấy hễ cúi người là muốn đụng đầu vào cửa rồi.

"Một hào sáu." Thẩm Mỹ Khiết vừa bước ra, một cô gái trẻ đứng ở cửa bảo cô nộp tiền.

Cô mới nói có mấy câu mà đã mất một hào sáu, đắt thế cơ à? Triệu Nguyên cũng thật là người không biết tính toán, buổi tối nhờ Chính ủy Diệp nhắn một câu là được rồi, còn huy động cả loa thông báo gọi điện thoại lãng phí mất một hào sáu.

Thẩm Mỹ Khiết xót tiền móc một hào sáu đưa cho cô gái trẻ.

"Mỹ Khiết, bên này." Hàn Hoa thấy Thẩm Mỹ Khiết trả tiền điện thoại xong định đi thẳng ra ngoài, vội vàng lên tiếng gọi lại.

"Chị ơi, chẳng phải chị đi rồi sao?" Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy có người gọi mình, quay người lại nhìn thì thấy là Hàn Hoa vừa nói chuyện lúc nãy.

"Đi được nửa đường nhớ ra nhà hết muối rồi nên quay lại mua gói muối." Hàn Hoa xách chai giấm và gói muối đi tới trước mặt Thẩm Mỹ Khiết.

"Gọi điện xong rồi à, Đoàn trưởng Triệu tìm em có việc gì thế?" Hàn Hoa liếc nhìn cô một cái trước, thấy sắc mặt cô không có gì bất thường, chắc không phải chuyện gì to tát.

"Chẳng có việc gì đâu ạ, chỉ là dặn dò chăm sóc bọn trẻ thôi." Thẩm Mỹ Khiết đẩy cửa hợp tác xã đi ra ngoài.

"Mỹ Khiết, em và mấy đứa nhỏ trưa nay đã ăn gì chưa?" Hàn Hoa thấy cô kín miệng quá, Đoàn trưởng Triệu nếu tìm cô thật sự chỉ để nói chuyện chăm sóc con cái thì đâu cần phải gọi điện thoại làm gì.

"Vẫn chưa ăn ạ, ở nhà đã nấu xong rồi, chị ơi bọn trẻ vẫn đang ở nhà đói bụng đợi em về, hôm nào có thời gian em lại nói chuyện với chị sau nhé." Thẩm Mỹ Khiết nghe chị ta nói vậy, đoán chừng là muốn mời cô và mấy đứa trẻ qua nhà chị ta ăn cơm.

Nghĩ đến Đại Sinh và Cẩu Đản vẫn đang ở nhà đói bụng đợi mình về, cô muốn nhanh ch.óng đuổi khéo người tên Hàn Hoa này đi.

"Được, thế chị đợi em qua nhé." Hàn Hoa cười bảo cô mau về đi, trong lòng lại đang tính xem lúc nào qua nhà cô thì thích hợp.

"Chị ơi em đi đây ạ." Thẩm Mỹ Khiết cười nói một câu rồi vội vã chạy về nhà.

Vừa đi ngang qua nhà thím Quyên, đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, nghe kỹ thì hình như là của Đại Sinh và Cẩu Đản, chẳng lẽ cô nghe nhầm sao.

Sải bước nhanh hơn về nhà đẩy cửa ra, phát hiện trong nhà chẳng có một bóng người, tiếng cô vừa nghe thấy trước cửa nhà thím Quyên thật sự là của mấy đứa Đại Sinh sao?

Nghĩ tới đây, cô đứng giữa sân gọi vọng sang bên kia: "Thím Quyên ơi, Đại Sinh và bọn trẻ có ở chỗ thím không ạ?"

"Có đây, mau qua đây đi." Giọng Ngô Quyên từ bên kia sân truyền tới.

Mấy đứa nhỏ thật sự đang ở nhà thím Quyên, giờ này chắc là Đại Sinh và bọn trẻ đang ăn cơm bên đó.

"Cháu sang ngay đây ạ, cháu khóa cái cửa đã." Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy bên kia thím Quyên cứ giục mãi, liền vào phòng lấy từ trong không gian ra một cân đường đỏ, nén cơn đau đầu dùng giấy dầu bọc thật kỹ, khóa cửa lại rồi sang nhà thím Quyên.

"Cháu mang về đi, thím không lấy đâu." Ngô Quyên vừa mở cửa thấy tay cô cầm một bọc giấy dầu, liền chặn cửa không cho cô vào.

Lần trước cô sang ăn một bữa cơm đã mang một bọc lớn bánh xốp và kẹo hạt dẻ, tốn bao nhiêu là tiền, lần này lại mang đồ sang nữa, nói gì thím cũng không nhận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.