Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 53
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:09
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh nhận lấy cơm mà không nói lời nào, chỉ ngước mắt nhìn mình.
"Không cần bón, vậy thì em bón cho Thiết Đầu đây." Thẩm Mỹ Khiết vội vàng nhịn cười ngồi xuống ghế đẩu bón cho Thiết Đầu.
Thiết Đầu ngồi trên ghế, đôi tay nhỏ có chút vội vàng và cơm vào miệng, quanh miệng dính không ít hạt cơm. Thấy cô đến liền há miệng kêu mấy tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết cầm lấy bát trong tay Thiết Đầu để đút cho nó.
Tôn Vĩ đẩy cửa vào thì thấy đoàn trưởng đang vất vả dùng thìa ăn cơm, chị dâu đứng một bên đang bón cho đứa nhỏ.
"Đoàn trưởng, để tôi bón cho anh." Tôn Vĩ vội vàng đặt phích nước nóng xuống. Đều tại anh đi lấy nước lâu quá, để đoàn trưởng bị thương thế này mà không có ai bón cơm.
Thẩm Mỹ Khiết đang bón cho Thiết Đầu, nghe thấy lời của Tôn Vĩ, lần này thật sự không nhịn được mà cười thành tiếng.
Khuôn mặt Triệu Nguyên một lần nữa đen như nhọ nồi.
"Tiểu Tôn, qua đây ăn cơm đi, đoàn trưởng Triệu không cần bón đâu." Thẩm Mỹ Khiết liếc thấy khuôn mặt đen sì của Triệu Nguyên, liền bảo Tôn Vĩ qua ngồi xuống ghế đẩu cùng ăn, đừng có đứng ngây ra đó mà rước họa vào thân.
Sau bữa cơm, Thẩm Mỹ Khiết dọn dẹp bát đũa trên bàn, Tôn Vĩ mang cặp l.ồ.ng cơm trả lại nhà ăn.
Trong phòng chỉ còn lại ba người Thiết Đầu, cô và Triệu Nguyên. Triệu Nguyên nhắm mắt nằm trên giường không biết có phải đã ngủ rồi không, Thiết Đầu trong phòng vịn vào ghế đẩu đi về phía giường bệnh.
Cái bàn cách giường bệnh cũng không xa, Thẩm Mỹ Khiết không đỡ Thiết Đầu, để thằng bé tự đi.
Thiết Đầu đi vài bước đến bên giường bệnh, đưa tay bám vào thành giường, đôi tay nhỏ vỗ bôm bốp lên giường, miệng "u u u" gọi.
Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng gọi "u u u" của Thiết Đầu, mỉm cười tiến lên bế thằng bé lại, đưa tay vỗ vỗ vào m.ô.n.g nó: "Cha đang ngủ mà."
Cô khẽ dỗ dành Thiết Đầu trong lòng để nó ngủ một lát. Đợi lát nữa y tá đến đo nhiệt độ cho Triệu Nguyên, nếu không phát sốt thì cô cũng có thể yên tâm dẫn con về.
Triệu Nguyên đang nhắm mắt nằm trên giường, nghe tiếng cô dịu dàng dỗ dành con ngủ, chợt nhớ tới một hình ảnh từ rất lâu về trước, liền rơi vào trầm tư.
"Thiết Đầu ngủ rồi à?" Triệu Nguyên mở mắt hỏi Thẩm Mỹ Khiết đang ngồi trên ghế đẩu như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
"Ngủ rồi." Mấy ngày nay buổi trưa mấy đứa nhỏ đều ngủ trưa, cứ đến giờ là cơ bản không cần bảo cũng tự đi ngủ.
"Bế con lên giường đi." Triệu Nguyên đưa tay lật tấm ga trải giường trên người ra, bảo cô đặt đứa nhỏ lên đây, cô bế như vậy một lát nữa tay sẽ bị tê.
"Thiết Đầu ngủ không ngoan đâu, lát nữa đạp trúng vết thương của anh đấy." Mấy buổi tối nay ngủ cùng Thiết Đầu, nửa đêm thằng bé toàn đạp tung chăn màn ra.
"Vết thương ở lưng, nó không đạp tới đâu." Triệu Nguyên nói.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh kiên trì, đành phải bế Thiết Đầu đặt bên cạnh anh, cúi người đắp chăn cho con. Vừa ngẩng đầu lên thì ánh mắt hai người chạm nhau.
Ánh mắt Triệu Nguyên nhìn thẳng vào cô, không biết đang nghĩ gì. Thẩm Mỹ Khiết thấy anh như vậy thì trong lòng hơi hoảng, lập tức dời mắt đi chỗ khác.
"Anh có muốn lau người một chút không?" Thẩm Mỹ Khiết vừa ghé lại gần ngửi thấy trên người anh có mùi mồ hôi nhàn nhạt, liền có chút hoảng loạn nói.
Lời vừa thốt ra cô mới nhận ra mình đã nói gì.
Triệu Nguyên thấy thần sắc cô có chút không tự nhiên, "ừ" một tiếng rồi nói: "Nước lạnh ở phòng lấy nước dưới lầu."
Thẩm Mỹ Khiết: "......"
Cô chỉ là buột miệng nói vậy thôi, không ngờ anh lại đồng ý. Ăn cơm còn không cần cô bón, vậy mà lại để cô lau người cho sao?
"Không xuống à?" Triệu Nguyên thấy cô đứng im không động đậy, ánh mắt đặt trên người cô hỏi.
"Chậu ở đâu?" Thẩm Mỹ Khiết khô khốc nói một câu, cô không nhìn thấy chậu.
"Dưới gầm giường."
Thẩm Mỹ Khiết ngồi xổm xuống, cái đập vào mắt đầu tiên chính là cái bô dưới gầm giường. Ánh mắt cô khựng lại, nhìn sang bên cạnh mới thấy cái chậu đặt ở tận bên trong, có hai cái.
"Cái nào dùng làm chậu rửa được ạ?" Có hai cái nên cô không phân biệt được.
"Cái nào cũng được." Hai cái chậu này đều là Tiểu Tôn mới đi lĩnh về.
Nghe thấy cái nào cũng dùng được, cô tùy ý cầm một cái đứng dậy đi lấy nước.
Vừa ra khỏi cửa đã gặp Tôn Vĩ đi tới từ hành lang: "Chị dâu, chị định làm gì thế?"
"Tôi đi lấy chậu nước." Thẩm Mỹ Khiết đáp.
"Chị dâu, chị cứ về đi để tôi làm cho." Tôn Vĩ nghe chị dâu định đi lấy nước, liền bảo việc này cứ để anh ta làm là được.
"Tôi sẵn tiện đi ra ngoài hít thở không khí chút, trong phòng ngột ngạt quá." Thẩm Mỹ Khiết bảo anh ta vào trong trông chừng Triệu Nguyên.
Tôn Vĩ thấy chị dâu không cần giúp đỡ, đành phải vào phòng trông đoàn trưởng.
Phòng lấy nước ở tầng một, Thẩm Mỹ Khiết xuống lầu đi một vòng mà không thấy, không phải nói phòng lấy nước ở tầng một sao?
"Đồng chí, phòng lấy nước ở đâu vậy?" Thẩm Mỹ Khiết lại đi quanh tầng một hai vòng nữa vẫn không tìm thấy, liền hỏi một y tá ở hành lang.
Y tá đang vội đi truyền dịch cho bệnh nhân, đưa tay chỉ về phía sau bệnh viện: "Đi về phía sau." Nói xong liền vội vàng chạy vào phòng bệnh.
Thẩm Mỹ Khiết đi về phía sau theo lời cô ấy nói, đi thẳng đến cửa sau của bệnh viện mới tìm thấy phòng lấy nước ở tầng một mà Triệu Nguyên nói.
Phòng lấy nước không nằm chung với bệnh viện, mà là một căn phòng nhỏ xây riêng biệt ở cửa sau bệnh viện.
Trong phòng lấy nước rất đông người, có không ít người đang xếp hàng, Thẩm Mỹ Khiết bưng chậu đứng bên ngoài chờ.
"Cũng không biết bao giờ thịt của hợp tác xã đợt tới mới về, mấy đứa nhỏ ở nhà cứ đòi ăn thịt mấy lần rồi." Người phụ nữ đang xếp hàng thở dài nói.
"Chị có sốt ruột cũng vô dụng, nhà ai mà chẳng muốn mua chút thịt, chị xem mỗi lần thịt về có bao giờ đủ chia đâu." Một người phụ nữ khác nói đến đây cũng thở dài.
Bây giờ thời tiết nóng nực, chỗ này của bọn họ lại hẻo lánh, mỗi lần thịt về chỉ có bấy nhiêu, đi muộn là ngay cả xương cũng chẳng tranh nổi.
"Mấy đứa nhỏ ở nhà cứ quấy suốt, tôi vừa thương vừa giận." Người phụ nữ nghĩ đến mấy đứa con ở nhà quấy đòi ăn thịt, lòng xót xa không chịu nổi.
"Đợi thêm chút nữa, có lẽ thịt một hai ngày tới là về thôi." Người phụ nữ kia an ủi. Mấy đứa nhỏ nhà bà ấy cũng muốn ăn thịt, tháng trước bà ấy phải dậy thật sớm đi xếp hàng mới mua được một khúc xương ống, mang về nấu cho tụi nhỏ ít canh uống.
Người phụ nữ kia thở dài, không nói gì thêm.
"Tôi nghe nói nhà lão Lý có nuôi mấy con gà đấy, chị có thể qua hỏi mua một con." Người phụ nữ kia bỗng nhiên nhỏ giọng nói.
Nhà lão Lý ở căn cứ nhiều năm rồi, cách đối nhân xử thế cũng tốt. Mấy con gà nuôi trộm này bình thường đều lùa lên núi, người đến kiểm tra cũng không tìm thấy, mọi người cũng nhắm mắt làm ngơ không truy cứu.
