Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 54
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:09
"Nếu để người ta biết thì hỏng bét." Người phụ nữ nghe vậy thì giật mình kinh hãi, bà ấy đâu dám đi mua, nếu bị bắt được thì chẳng có kết quả tốt đẹp gì đâu.
"Chị cứ lén lút buổi tối ấy, ai mà biết được." Người phụ nữ kia thấy bà ta sợ hãi như vậy thì gắt lên một câu. Nhà lão Lý nuôi gà chẳng phải là để bán cho người nhà bệnh nhân ở bệnh viện sao, canh gà là bổ nhất, người bình thường làm gì có ai nỡ đi mua thịt gà ăn.
"Tôi vẫn nên đợi hợp tác xã bán thịt rồi mới đi mua một ít." Người phụ nữ kia không dám làm vậy, bà ấy vẫn nên thành thành thật thật đừng có bày trò, nếu không chồng bà ấy mà biết được thì trong nhà sẽ loạn cào cào lên cho xem.
Người phụ nữ kia thấy bà ta như vậy cũng không nói thêm nữa, đến nhà lão Lý mua gà nếu bị người xấu báo cáo thì phiền phức to.
Thẩm Mỹ Khiết đứng phía sau nghe được cuộc đối thoại của họ, nghĩ đến Triệu Nguyên đang bị thương, cô có nên mua chút thịt bồi bổ cho anh không, tiền cô và mấy đứa nhỏ tiêu ở đây đều là do anh kiếm được.
Bây giờ cô và mấy đứa nhỏ đều phải dựa vào anh. Theo lời những người phía trước nói thì thịt chắc là rất khó mua, trong không gian của cô thì có thể đổi được, nhưng bây giờ hợp tác xã không bán thịt, cô không thể lấy ra được, nếu không hỏi đến là sẽ bị lộ tẩy ngay.
Còn về thịt gà thì không cần xem xét nữa, cô mới đến mà mạo muội đi mua thịt gà bị người ta thấy được, không ngoài dự đoán là sẽ bị báo cáo. Vì mấy bát canh gà mà gây phiền phức cho Triệu Nguyên lúc này thì không đáng.
Thịt thì cứ đợi thêm hai ngày xem sao, vết thương của Triệu Nguyên một chốc một lát cũng không khỏi ngay được, không vội.
Cô hứng hơn nửa chậu nước lạnh rồi đi về, gõ cửa đẩy vào phòng bệnh.
"Đợi chai nước này truyền xong, ba tiếng sau nếu vẫn còn nóng thì lại gọi tôi." Lưu Tĩnh cầm b.út viết vài dòng vào bệnh án.
Tôn Vĩ đứng một bên gật đầu đồng ý.
"Đây là?" Lưu Tĩnh khép bệnh án lại, nhìn Thẩm Mỹ Khiết bưng nước đi vào hỏi.
"Lau người cho anh ấy, anh ấy ra nhiều mồ hôi quá." Thẩm Mỹ Khiết bưng chậu vào, thấy nữ chính Lưu Tĩnh đang khám bệnh cho nam chính, cô đứng một bên đóng vai phông nền, không nói một câu nào.
"Lau kỹ vài lần, đừng chạm vào vết thương." Lưu Tĩnh nghe vậy, liền chỉ cho cô vài vị trí cần trọng điểm lau, như vậy mới có thể hạ nhiệt tốt hơn.
Thẩm Mỹ Khiết không nói gì, gật đầu ra hiệu đã biết.
Lưu Tĩnh dặn dò xong, vừa bước ra khỏi cửa phòng bệnh, chợt nhớ tới một số người nhà bệnh nhân trước đây, cô quay lại phòng bệnh nói: "Bên trong đừng cho nước nóng, cứ dùng trực tiếp nước lạnh mà lau." Nói xong mới đi sang phòng bệnh tiếp theo.
Thẩm Mỹ Khiết vốn dĩ còn định cho thêm ít nước nóng vào, theo ý này của nữ chính thì xem ra không được cho nước nóng rồi.
Cô bỏ khăn vào chậu ngâm một lát rồi vắt khô, nhìn Tôn Vĩ đứng một bên, lau người cho Triệu Nguyên trước mặt người khác thế này cô có chút ngại ngùng.
Nhìn thấy Triệu Nguyên mặt không cảm xúc, không có động tĩnh gì, cô nghiến răng, anh ta còn chẳng sợ cởi áo trước mặt người khác, mình lau người thì sợ cái gì. Cô cầm khăn đi về phía giường.
Triệu Nguyên thấy cô đi tới bên giường, ngước mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Tôn Vĩ thấy chị dâu định lau người cho đoàn trưởng, anh ta ở đây có chút không tiện, vừa định mở miệng thì thấy Thiết Đầu đang ngủ trên giường trở mình như sắp tỉnh.
Triệu Nguyên nhận thấy Thiết Đầu trong lòng trở mình, vừa cúi đầu xuống đã thấy Thiết Đầu mở mắt, hai cha con nhìn nhau.
Giây tiếp theo, Thiết Đầu há miệng "oa" một tiếng khóc rống lên.
Triệu Nguyên: "......"
Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu khóc, liền bỏ khăn trong tay vào chậu, đưa tay bế thằng bé lên: "Khóc cái gì, người không phải ở đây sao?"
Thiết Đầu nhìn thấy người quen, đôi tay nhỏ ôm lấy cổ cô, miệng mếu máo thút thít, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ ủy khuất.
"Thời gian không còn sớm nữa, em dẫn con về trước đi, Đại Sinh bọn nhỏ vẫn đang đợi ở nhà đấy." Triệu Nguyên nhìn sắc trời bên ngoài, còn vài tiếng nữa là mặt trời lặn rồi, cô một mình dẫn con đi đường ban đêm không an toàn.
"Vậy cái đó tính sao?" Trong lòng Thẩm Mỹ Khiết vui mừng, nhưng trên mặt lại hiện vẻ sầu lo, liếc nhìn chậu nước trên bàn.
"Chị dâu, chị cứ yên tâm về đi, để tôi lau cho đoàn trưởng." Tôn Vĩ thấy chị dâu lo lắng chuyện này, lập tức đứng thẳng người bảo cô cứ yên tâm, anh ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ lau người cho đoàn trưởng.
"Vậy tôi về trước đây, anh thấy chỗ nào không khỏe nhớ gọi bác sĩ nhé." Tốt nhất là gọi nữ chính, mấy chữ cuối cô chỉ thầm nói trong lòng.
Triệu Nguyên "ừ" một tiếng.
"Chị dâu, để tôi tiễn chị xuống lầu." Tôn Vĩ nhận được ánh mắt ra hiệu của đoàn trưởng, liền tiễn chị dâu xuống lầu.
"Mấy ngày tới vất vả cho cậu rồi." Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu đứng bên ngoài bệnh viện bảo anh ta đi vào, tiễn đến đây là được rồi.
"Không vất vả đâu ạ." Đoàn trưởng là vì bọn họ mới bị thương, chăm sóc đoàn trưởng một chút không có gì vất vả cả.
Hai người lại nói thêm vài câu, Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu đi về nhà.
Vừa đi đến đầu thôn đã thấy Đại Sinh và Cẩu Đản đang đứng trước cửa nhà dì Quyên đi tới đi lui. Thấy cô về, hai đứa đứng sững lại nhìn cô.
Ngô Quyên đang giặt quần áo trong sân, vừa vắt khô nước đã thấy Thẩm Mỹ Khiết bế con xuất hiện ở cửa.
"Cháu về rồi đấy à, còn không về nữa là ngưỡng cửa nhà dì sắp bị hai đứa nhỏ này mài phẳng rồi đấy, từ trưa đến giờ cứ lượn lờ trước cửa đợi cháu về suốt." Ngô Quyên bảo cô bế con vào trong nghỉ ngơi.
Đại Sinh nghe lời bà Quyên nói liền túm lấy vạt áo, cúi đầu không nhìn bọn họ.
(Lời tác giả: Ta đến đây, run rẩy quá, hồng bao chương 27 đã phát rồi, mọi người kiểm tra nhé. Nợ một nghìn ba trăm chữ trưa mười hai giờ nếu không thực hiện được thì ta... ta sẽ đăng bốn chương. Ba chương phân phối thời gian thường là mười hai giờ trưa, sáu giờ chiều, mười giờ tối.)
Thẩm Mỹ Khiết thấy vẻ mặt bướng bỉnh của Đại Sinh, khóe môi nhếch lên định đưa tay xoa đầu thằng bé, tay vừa mới đưa ra thì Thiết Đầu trong lòng hừ hừ mấy tiếng đòi xuống chơi cùng các anh.
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay đặt Thiết Đầu xuống đất để ba đứa nhỏ chơi cùng nhau.
"Mau vào đi, ngoài trời nóng lắm." Ngô Quyên bảo Thẩm Mỹ Khiết dẫn mấy đứa nhỏ vào trong.
"Dì ơi, cháu không vào nữa đâu, dì cứ làm việc của mình đi ạ." Thẩm Mỹ Khiết nhìn thấy đống quần áo dì Quyên đang giặt trong sân, không muốn làm phiền dì làm việc.
"Cũng xong cả rồi, quần áo ngâm trong chậu một lát sẽ dễ giặt hơn." Ngô Quyên đưa tay kéo cô vào.
"Đoàn trưởng Triệu thương thế thế nào rồi?" Ngô Quyên ngồi trên ghế đẩu lo lắng hỏi.
"Bác sĩ nói hạ sốt là không có vấn đề gì lớn ạ." Thẩm Mỹ Khiết không nói chuyện Triệu Nguyên bị trúng s.ú.n.g.
