Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 71

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:12

"Mẹ, mẹ đợi con với." Thẩm Đông Lợi thấy mẹ mình đi thoăn thoắt, vội vã chạy theo sau bà một cách khá chật vật.

"Đại Nguyên." Thẩm mẫu đi đến bên cạnh con rể, nắm lấy tay anh vỗ vỗ, gọi lên một tiếng đầy xúc động.

Thẩm Mỹ Khiết: "......"

Lời tác giả: Hẹn gặp lúc mười giờ tối.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thẩm mẫu đang nhiệt tình nắm c.h.ặ.t t.a.y Triệu Nguyên không buông, miệng liên tục gọi "Đại Nguyên", khiến những người xung quanh thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn sang.

Thẩm Đông Lợi xách hành lý tiến lên chào hỏi anh rể trước. Thấy mẹ mình cứ nắm lấy anh rể nói chuyện mãi không dứt, cậu cũng không chen lời vào được, chỉ đành đứng một bên với khuôn mặt trắng bệch.

"Chị." Thẩm Đông Lợi vừa gọi xong một tiếng chị, trong dạ dày bỗng cuộn trào một trận, không nhịn được mà nôn thốc nôn tháo ra ngoài.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của cậu, liếc nhìn Thẩm mẫu vẫn còn đang thao thao bất tuyệt bên cạnh, cô tiến lên đón lấy hành lý trong tay cậu, vươn tay vỗ nhẹ vào lưng giúp cậu thuận khí.

Em trai nguyên chủ chắc là đã nôn suốt dọc đường, trong bụng chẳng còn gì để nôn nữa, thứ nôn ra toàn là nước.

"Mẹ, có gì về nhà rồi nói, trời này nhìn một lát nữa là mưa đấy." Thẩm Mỹ Khiết đợi em trai nguyên chủ nôn xong đợt cuối cùng mới cắt ngang lời Thẩm mẫu.

"Đúng đúng, về nhà nói, mẹ là vì lâu quá không gặp Đại Nguyên với con nên mừng quá thôi." Thẩm mẫu nắm cánh tay con rể, nhìn con gái cười nói.

Thẩm Mỹ Khiết: "......"

Thẩm mẫu rõ ràng là thấy con rể thì vui mừng, chứ không phải thấy cô thì vui mừng.

"Thằng Đông Lợi này từ nhỏ đã không đi thuyền được, cứ ngồi lên là nôn, chuyến này đi cũng khổ sở đủ đường." Thẩm mẫu nhìn đứa con trai đang ủ rũ thành một đống, xót xa nói.

"Mẹ và Đông Lợi dọc đường này vất vả rồi." Triệu Nguyên đi đến bên cạnh Thẩm Mỹ Khiết, vươn tay nhận lấy hành lý trong tay cô, để cô dìu mẹ đi về phía trước.

"Thấy các con thì vất vả mấy cũng đáng." Thẩm mẫu nghe con rể nói vậy thì cười không khép miệng lại được, liếc nhìn cô con gái đang đứng yên lặng một bên.

Cái đứa con gái này của bà từ lúc bà đến đây tới giờ chẳng nói được mấy câu, còn không nhiệt tình bằng con rể.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thẩm mẫu lại có ý định dừng chân để nói tiếp, vội vàng tiến lên khoác tay bà kéo đi. Cô nhìn ra được, nếu không ngăn Thẩm mẫu lại thì e là nửa ngày cũng chưa về đến nơi.

"Mẹ, đứa bé trong bụng em dâu thế nào rồi ạ?" Thẩm Mỹ Khiết thấy Thẩm mẫu vẫn muốn bắt chuyện với Triệu Nguyên, liền lảng sang chuyện khác.

"Dạo này nó cứ ăn gì vào là nôn nấy." Thẩm mẫu nói đến đây thì cảm thấy tiếc nuối. Bà vốn định đưa con dâu đi cùng, nhưng vì cô ấy nôn nghén dữ dội quá nên đành bỏ ý định đó.

"Mấy quả ô mai trước con mua nó thích ăn lắm, ăn vào thì bớt nôn hẳn." Sau khi ô mai ở nhà hết sạch, con dâu cứ đòi ăn, bà đi một vòng quanh hợp tác xã mua bán, một hũ nhỏ thế mà tận một hào.

Thẩm Mỹ Khiết nghe Thẩm mẫu nói, tìm kiếm lại trong ký ức của nguyên chủ. Đó là món đồ ăn vặt mà nguyên chủ mua cho Thẩm mẫu trước khi cô xuyên không đến đây. Một hũ ô mai khô to bằng lòng bàn tay giá một hào, nguyên chủ biết mẹ mình thích ăn nên đã mua liền mười hũ để bà ăn dần.

Gạt bỏ những chuyện khác sang một bên, nguyên chủ đối với cha mẹ mình thực sự rất hiếu thảo.

Thẩm Mỹ Khiết ừ một tiếng chứ không tiếp lời, kéo Thẩm mẫu đi về.

Mấy người vừa đến cổng viện, chưa kịp vào cửa thì cửa đã từ bên trong mở ra, bóng dáng nhỏ bé của Đại Sinh đang đứng sau cánh cửa.

Đại Sinh nhìn thấy những người xuất hiện ở cửa thì có chút ngạc nhiên, nhìn về phía cha mình đang đứng bên cạnh: "Cha."

Triệu Nguyên đi tới trước mặt Đại Sinh che khuất tầm mắt của những người phía sau, vươn tay xoa đầu Đại Sinh, dùng giọng chỉ đủ hai người nghe thấy mà hỏi: "Tối qua dặn thế nào?"

Bàn tay nhỏ của Đại Sinh nắm lấy áo cha, đi ra sau lưng cha rồi nhìn bọn họ cất tiếng gọi một tiếng. Tiếng gọi rất khẽ, nhưng Thẩm Mỹ Khiết đứng cuối cùng vẫn nghe rõ cậu bé gọi là bà nội và cậu.

Thẩm mẫu nghe thấy tiếng gọi của Đại Sinh, mặt cười tươi như hoa: "Đại Sinh à, mới không gặp có một thời gian mà đã cao thế này rồi."

Thẩm Mỹ Khiết đứng phía sau nghe Thẩm mẫu nói mà thở dài trong lòng. Cô đưa bọn trẻ đến căn cứ này mới chưa đầy nửa tháng, đứa trẻ có thể cao thêm bao nhiêu chứ.

Để không cho Thẩm mẫu có cơ hội nói tiếp, cô lách qua Thẩm Đông Lợi đi tới trước mặt Thẩm mẫu nói: "Mẹ, vào trong rồi nói, Đông Lợi đang mệt lắm, cứ để em ấy nằm nghỉ một lát đã."

Thẩm mẫu nghe con gái nhắc đến con trai mới sực nhớ ra, vội vàng đỡ con trai vào nhà. Đi qua cái sân lớn, bà nén sự kinh ngạc trong lòng.

Cho đến khi nhìn thấy dãy phòng trong nhà, sắc mặt bà bắt đầu không giữ được vẻ bình thản nữa. Con rể rốt cuộc đã lên chức lớn cỡ nào mà được phân cho nhiều phòng thế này.

Liếc nhìn Đông Lợi bên cạnh, nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, trái tim vốn đang treo lơ lửng của bà cuối cùng cũng được buông xuống.

Thẩm Mỹ Khiết trước tiên sắp xếp cho em trai nguyên chủ vào căn phòng mà Diệp Trụ đã ngủ tối qua để cậu nằm nghỉ một lát.

"Mẹ, mẹ để đồ đạc ở đây." Thẩm Mỹ Khiết bảo Thẩm mẫu để đồ vào phòng của mình.

Trong nhà tổng cộng chỉ có bốn phòng, bọn trẻ một phòng, Triệu Nguyên một phòng, em trai nguyên chủ một phòng, thời gian Thẩm mẫu ở đây thì hai mẹ con phải ngủ chung một phòng.

Thẩm mẫu không biết sau đây phải ngủ chung phòng với con gái, còn tưởng căn phòng này là chuẩn bị riêng cho mình, liền không ngừng quan sát căn phòng.

Căn phòng này hướng nắng, rất hợp cho bà ở, đồ đạc và cách bài trí trong phòng bà đều thích. Đợi lát nữa nghỉ ngơi xong bà sẽ treo quần áo lên. Thẩm mẫu vừa nghĩ tới đó nụ cười trên mặt đã không nén nổi, bà cười xoay người nhìn con gái, vẫn là con gái bà tốt với bà nhất.

"Mẹ, mẹ có muốn ngủ một lát không?" Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thẩm mẫu tuy mặt mày hớn hở nhưng thần sắc lại có chút mệt mỏi, nghĩ đến mấy ngày nay bà phải bôn ba bên ngoài nên mở lời hỏi.

"Mẹ không mệt, con không cần quản mẹ, cứ đi làm việc của con đi." Thẩm mẫu bây giờ đang rất phấn chấn, chẳng buồn ngủ chút nào, bà muốn lấy quần áo ra treo vào tủ.

Thẩm Mỹ Khiết ừ một tiếng rồi không nói gì nữa mà chuẩn bị đi ra ngoài. Tối nay nhiều người tắm như vậy, cô phải đun nước tắm trước, tránh để đến lúc đó mọi người phải vội vàng chờ nước.

"Mỹ Khiết, con mang quần áo của con đi đi, tủ không để hết được đâu." Thẩm mẫu kéo tủ quần áo ra thấy bên trong toàn là quần áo của con gái, liền gọi với theo con gái vừa đi ra đến cửa.

"Mẹ cứ đẩy chúng vào bên trong là được." Vì trong tủ chỉ để quần áo của một mình cô nên cô để có hơi bừa bãi.

"Con để ở đây thì mỗi ngày phải qua lấy chẳng phải phiền phức sao, mang thẳng sang phòng con với Đại Nguyên mà để." Thẩm mẫu biết con gái lười không muốn thu dọn, liền bực mình dỡ quần áo của cô xuống để sang một bên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.