Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 72
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:12
Thẩm Mỹ Khiết: "......"
"Mẹ, cha bọn trẻ mấy hôm trước bị thương, con và anh ấy hiện tại mỗi người ngủ một phòng. Căn phòng này hiện tại con đang ngủ, mẹ đến rồi thì hai mẹ con mình ngủ cùng nhau." Thẩm Mỹ Khiết trực tiếp giải thích rõ ràng với Thẩm mẫu. Hóa ra Thẩm mẫu cứ tưởng căn phòng này dành riêng cho bà ở một mình.
Lúc nãy vừa vào cô nên nói trước một tiếng.
"Hai đứa ngủ riêng phòng?" Thẩm mẫu nghe con gái nói vậy, quần áo trên tay cũng không buồn dọn dẹp, vội vàng hỏi.
"Vết thương của anh ấy ở trên lưng, ngủ chung dễ đụng trúng vết thương." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thẩm mẫu tự động bỏ qua vế trước của mình, đành phải nói lại một lần nữa.
Lúc cô mới đến, bọn trẻ đòi ngủ cùng Triệu Nguyên, vừa hay tránh được cảnh cô và anh ngủ chung. Sau đó anh lại bị thương, thế là cứ chia phòng ra ngủ mãi cho đến nay, cũng không ai nhắc lại chuyện đó.
"Cái giường to như thế sao mà đụng trúng được, con nói thật cho mẹ biết, có phải hai đứa cãi nhau rồi không." Thẩm mẫu mới không tin lời con gái nói, vợ chồng với nhau làm gì có chuyện chỉ vì bị thương mà không ngủ chung, hai đứa chắc chắn là cãi nhau rồi.
Thẩm mẫu vừa nghĩ đến khả năng này liền truy hỏi tới tấp.
"Bọn con không cãi nhau, thật mà." Thẩm Mỹ Khiết thấy vẻ mặt lo lắng của Thẩm mẫu thì trấn an bà đừng nghĩ lung tung.
"Không cãi nhau sao con không mang đồ sang phòng Đại Nguyên." Thẩm mẫu nhìn chằm chằm vào con gái, xem cô có nói dối không.
Thẩm Mỹ Khiết: "......"
"Mẹ, mẹ nghỉ ngơi đi, con đi rót cho mẹ ly nước." Thẩm Mỹ Khiết lảng tránh câu hỏi của Thẩm mẫu, không muốn dây dưa thêm vào chủ đề này nữa.
"Con không đi thì mẹ đi hỏi Đại Nguyên." Thẩm mẫu thấy con gái không nói mà muốn đi ra ngoài, con gái không nói thì bà đi tìm con rể mà hỏi.
"Mẹ, mẹ quay lại đây." Thẩm Mỹ Khiết kéo Thẩm mẫu đang định đi ra ngoài lại. Theo tính cách của Thẩm mẫu, nếu bà thật sự đi hỏi, cô có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó sẽ thế nào.
"Con có nói hay không." Thẩm mẫu ép hỏi con gái.
"Nói gì ạ, con với anh ấy vẫn bình thường mà." Thẩm Mỹ Khiết nhìn bộ dạng gây rối vô lý của Thẩm mẫu mà hít sâu một hơi.
"Bình thường mà hai đứa lại chia phòng." Thẩm mẫu nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của con gái mà bực mình nói.
Ngay lúc bà không nhịn được định nổi hỏa thì bên ngoài vang lên tiếng khóc của Cẩu Đản.
"Con mau đi xem đứa nhỏ làm sao vậy." Thẩm mẫu nghe thấy tiếng khóc của trẻ con bên ngoài, nghĩ đến con rể đang ở nhà, liền đẩy đẩy con gái bảo cô mau đi xem thử.
Thẩm Mỹ Khiết đẩy cửa phòng ra, tiếng khóc của Cẩu Đản phát ra từ nhà vệ sinh. Cô đi ba bước thành hai đến trước cửa nhà vệ sinh, Cẩu Đản đang đứng ngay bồn rửa mặt khóc lóc nhìn chằm chằm vào chiếc khăn mặt trong tay Thẩm Đông Lợi.
"Có chuyện gì thế?" Thẩm Mỹ Khiết thấy Cẩu Đản khóc t.h.ả.m thiết như vậy, đi đến trước mặt hai người hỏi.
"Khăn mặt của con." Cẩu Đản vừa khóc vừa dùng ngón tay nhỏ chỉ vào khăn mặt của Thẩm Đông Lợi.
Thẩm Mỹ Khiết thuận theo ánh mắt của Cẩu Đản nhìn sang, phát hiện em trai nguyên chủ đang cầm chiếc khăn mặt của Cẩu Đản, bên trong khăn có một đống chất nôn.
"......"
"Chị, em không cố ý đâu, em chỉ định rửa cái mặt, nhất thời không nhịn được." Thẩm Đông Lợi nhìn Cẩu Đản đang khóc, lại nhìn sắc mặt có chút không ổn của chị mình, lắp bắp nói.
Cậu thật sự chỉ muốn rửa cái mặt, không ngờ khăn mặt vừa chạm vào mặt, cảm giác buồn nôn kia lại trào lên, chưa kịp phản ứng đã nôn hết vào khăn rồi.
Thẩm Mỹ Khiết không biết phải nói gì với em trai nguyên chủ nữa, cô vươn tay kéo Cẩu Đản đang khóc sang một bên: "Cái này cho cậu dùng, chúng ta dùng cái mới."
Trong phòng cô vẫn còn khăn mặt mới, vốn dĩ định để dành cho mẹ cô dùng nên cô hơi tiếc, bây giờ vừa hay để cho bọn trẻ dùng.
Cẩu Đản nghe thấy có khăn mặt mới để dùng, đôi mắt nhỏ nhìn cô, không biết lời cô nói là thật hay giả.
"Giờ chúng ta đi lấy luôn." Thẩm Mỹ Khiết nhìn bộ dạng không tin tưởng của Cẩu Đản, biết cậu bé không tin nên dắt tay cậu bé đi về phòng.
Thẩm mẫu đi theo con gái ra ngoài thấy cảnh này, đợi con gái dẫn đứa trẻ đi rồi, bà liền bực mình tiến lên gõ vào đầu con trai một cái.
"Con làm sao thế hả, nôn vào đâu không nôn, cứ phải nôn vào khăn mặt." Nghe ý của con gái là bây giờ còn phải lấy khăn mới cho bọn trẻ dùng.
Thế chẳng phải lãng phí khăn sao? Trẻ con dùng khăn mới làm gì, bây giờ làm thành thế này, sau này đứa con trai ngốc của bà chắc chỉ được dùng cái khăn rách này thôi.
"Còn không mau giặt sạch đi." Thẩm mẫu vươn tay vỗ con trai một cái.
Thẩm Đông Lợi thấy mẹ đ.á.n.h mình, trong lòng cảm thấy tủi thân. Cậu thật sự không ngờ mình lại nôn vào khăn mặt, cậu cũng đâu muốn thế, sao ngay cả mẹ cũng trách cậu cơ chứ.
"Con thích cái nào?" Thẩm Mỹ Khiết lấy mấy chiếc khăn mặt mà nguyên chủ mua lúc trước ra đặt trong tay cho Cẩu Đản chọn. Ba chiếc khăn trong tay cô đều là đồ nguyên chủ mua từ trước.
Cẩu Đản vươn ngón tay chỉ vào chiếc khăn màu trắng trong tay cô, cậu thích màu đó.
Thẩm Mỹ Khiết đưa chiếc khăn trắng ở giữa cho Cẩu Đản.
Cẩu Đản nhận lấy khăn, lén nhìn cô một cái, thấy cô thật sự không đòi lại nữa, cái miệng nhỏ mấp máy nói hai chữ rồi vèo một cái chạy mất.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo bóng lưng của Cẩu Đản, nghĩ đến hai chữ "cảm ơn" mà cậu bé vừa nói, khóe môi nhếch lên. Cô xếp hai chiếc khăn còn lại vào nhau, chuẩn bị cất vào tủ.
"Con thật sự cho Cẩu Đản dùng khăn mới à?" Thẩm mẫu vừa bước vào cửa đã gặp Cẩu Đản cầm khăn chạy ra ngoài.
"Đông Lợi làm bẩn khăn thành ra như thế thì bọn trẻ còn dùng thế nào được nữa." Thẩm Mỹ Khiết nghe Thẩm mẫu nói vậy liền nhàn nhạt đáp lại.
"Để mẹ xem khăn trong tay con nào." Thẩm mẫu nhìn thấy trong tay con gái còn hai chiếc khăn mới, bà đến đây cũng chưa mang theo khăn.
Tay Thẩm Mỹ Khiết đang cầm khăn bỗng khựng lại, không nhét vào tủ nữa mà đưa thẳng hai chiếc khăn tới trước mặt bà: "Mẹ, mẹ xem mẹ thích cái nào, ngày mai dùng luôn."
Vốn dĩ cô cũng dự định đưa cho Thẩm mẫu một cái, theo tính cách của Thẩm mẫu, dù bây giờ cô không đưa thì ngày mai bà cũng sẽ đòi.
"Mẹ thích cả hai, chỗ này của con còn hai cái, vừa hay mẹ và em trai con mỗi người một cái." Thẩm mẫu nhìn hai chiếc khăn trong tay con gái, muốn lấy thêm một cái cho con trai.
"Đông Lợi cứ dùng cái của Cẩu Đản đi, cái khăn đó là đồ mới, Cẩu Đản cũng mới dùng có mấy ngày thôi." Thẩm Mỹ Khiết trực tiếp từ chối lời Thẩm mẫu, đưa một trong hai chiếc khăn cho bà, dù sao bà đã thích cả hai thì màu nào cũng được, rồi cất chiếc khăn còn lại vào tủ.
Thẩm mẫu nghe con gái từ chối cũng không nói thêm gì nữa. Chiếc khăn con trai nôn vào bà đã xem qua, không hề cũ, cậu lại nôn lên đó, dùng cái mới nữa thì đúng là hơi quá đáng.
