Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 74
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:13
Thẩm mẫu vừa ăn cơm vừa quan sát con rể và con gái, trong bữa ăn hai người chẳng nói với nhau câu nào. Xem ra đúng như bà nghĩ, hai đứa này chắc chắn là cãi nhau rồi.
"Đại Nguyên à, hôm nay Mỹ Khiết có nói với mẹ là muốn ngủ cùng mẹ." Thẩm mẫu đợi con rể ăn xong mới mở lời.
Bà không đợi con rể kịp lên tiếng đã nói tiếp: "Giường của Mỹ Khiết nhỏ, mẹ với nó mà ngủ chung một giường thì cái thân già này của mẹ đến trở mình cũng không xong. Mỹ Khiết bảo con bị thương, sợ đụng trúng vết thương của con, nhưng vợ chồng trẻ các con cứ chú ý một chút là không đụng trúng đâu. Mẹ sẽ không ngủ chung với Mỹ Khiết đâu, con thấy thế nào?"
Thẩm Mỹ Khiết không ngờ Thẩm mẫu lại nói thẳng chuyện này ngay trên bàn ăn, cô bị làm cho giật mình: "Mẹ!"
Thẩm mẫu không để ý đến con gái mà chờ đợi câu trả lời của con rể.
"Cứ theo ý mẹ ạ." Triệu Nguyên đặt đũa xuống trả lời.
"Mẹ, Đại Nguyên..." Thẩm Mỹ Khiết nghe Triệu Nguyên nói vậy, không màng tới việc gì khác mà nhìn anh, vừa định mở miệng đã bị Thẩm mẫu ngắt lời.
"Mỹ Khiết, đồ đạc của con mẹ đều mang sang phòng Đại Nguyên rồi, nếu còn thiếu cái gì thì mai con lấy sau. Hôm nay không còn sớm nữa, hai đứa ăn xong tắm rửa rồi đi ngủ sớm đi, bát đũa để mẹ rửa cho." Thẩm mẫu nói xong liền thoăn thoắt dọn dẹp bát đũa.
Thẩm Mỹ Khiết: "......"
Lời tác giả: Hẹn gặp lúc mười hai giờ trưa.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo bóng lưng Thẩm mẫu bưng bát đĩa đi mất mà trong lòng thực sự muốn c.h.ử.i thề. Cô nên đưa Thẩm mẫu về luôn, ngay lập tức tống khứ hai mẹ con họ đi mới phải.
"Anh rể, chị, em về phòng trước đây." Thẩm Đông Lợi nhìn thấy sắc mặt chị mình không tốt, nghĩ đến lời mẹ vừa nói rõ ràng là không muốn ngủ cùng chị, sợ chị lát nữa sẽ trút giận lên đầu mình nên vội vàng chuồn lẹ.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn em trai nguyên chủ ăn xong là co giò chạy mà không nói gì, trong lòng thầm nhủ: không được giận, không được giận.
"Anh đưa bọn trẻ đi tắm trước đây." Triệu Nguyên liếc nhìn Thẩm Mỹ Khiết đang ngồi trên ghế với khuôn mặt đỏ bừng, đứng dậy dẫn Đại Trụ và Cẩu Đản đi về phía bồn rửa mặt.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu với Triệu Nguyên, đứng dậy gom nốt số bát đũa còn lại trên bàn mang vào bếp.
Thẩm mẫu đang ở trong bếp múc nước nóng đổ vào nồi thức ăn, thấy con gái bưng bát đũa vào, bà đặt gáo nước sang một bên: "Bát đũa cứ để trên bàn đấy mẹ dọn cho, con mau đi ngủ đi."
Thẩm Mỹ Khiết không nói lời nào, "păng" một tiếng bỏ bát đũa vào cái nồi đang chứa nước nóng, làm nước nóng b.ắ.n tung tóe lên thành bếp.
"Con làm cái gì thế?" Thẩm mẫu nhìn hành động dằn dỗi này của con gái mà hỏi.
"Mẹ, bọn trẻ đều ở đó, sao mẹ lại nói những lời như vậy? Con đã nói với mẹ là Triệu Nguyên bị thương, hai người ngủ chung đụng phải vết thương sẽ rất phiền phức, thế mà mẹ còn nói trước mặt anh ấy." Thẩm Mỹ Khiết nói xong bằng giọng bình thản rồi lại tiếp tục:
"Mẹ, nếu mẹ không muốn ngủ cùng con thì ngày mai con sẽ mua vé tiễn mẹ và Đông Lợi về luôn."
Thẩm mẫu nghe con gái nói muốn tiễn mình về, lông mày khẽ nhíu lại, đi ra đóng cửa bếp.
"Con chưa ngủ sao biết là sẽ đụng trúng? Con đúng là mau quên, con với Đại Nguyên tổng cộng mới ở với nhau được mấy ngày, giờ nó bị thương chẳng phải chính là lúc để con thể hiện sao." Thẩm mẫu vươn tay gõ nhẹ vào đầu con gái.
"Đừng tưởng mẹ không biết con đang nghĩ gì, con là vì lâu ngày không gặp Đại Nguyên nên thấy ngủ chung một giường không thoải mái chứ gì." Hôm nay trên bàn ăn bà đã quan sát hai đứa rồi, không giống như cãi nhau. Vậy nguyên nhân con gái không muốn ngủ chung với con rể ngoài cái này ra thì còn gì nữa.
"Mẹ..." Thẩm Mỹ Khiết vươn tay định gạt cái tay đang gõ đầu mình của Thẩm mẫu ra.
"Con đừng có gọi mẹ, mẹ không có đứa con bất hiếu như con. Mẹ lặn lội đường xá xa xôi đến thăm con, thế mà con lại muốn đuổi mẹ đi." Thẩm mẫu thấy sắc mặt con gái có vẻ thật sự giận rồi, liền giả vờ ôm mặt khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn bộ dạng ôm mặt khóc của Thẩm mẫu mà bất giác thở dài. Đôi khi gặp chuyện không sợ, chỉ sợ gặp phải người gây rối vô lý.
"Mẹ khóc à?" Thẩm Đông Lợi cầm quần áo đang định đi tắm nghe thấy tiếng mẹ khóc, liếc nhìn anh rể đang bế đứa nhỏ đi ra. Ánh mắt anh rể hướng về phía nhà bếp, rõ ràng cũng nghe thấy tiếng mẹ khóc.
"Để anh đi xem, em vào tắm đi." Triệu Nguyên một tay bế Thiết Đầu đi về phía bếp, tay kia gõ cửa.
"Mẹ."
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy giọng Triệu Nguyên liền nhìn về phía cửa bếp, sao anh lại tới đây?
Thẩm mẫu nghe thấy giọng con rể thì vội vàng lau nước mắt. Bà khóc là để dọa con gái thôi chứ không muốn làm phiền đến con rể.
"Đại Nguyên." Thẩm mẫu mở cửa, cười gọi con rể.
Triệu Nguyên nhìn hốc mắt hơi đỏ của Thẩm mẫu, mở lời: "Mẹ, con đứng ngoài nghe thấy tiếng mẹ khóc?"
"Mẹ vừa trò chuyện với Mỹ Khiết, nghĩ đến những ngày tháng khổ cực khi con không có ở nhà, lòng mẹ cứ như thắt lại. Bây giờ nó đến đây rồi, gia đình các con được đoàn tụ, nghĩ tới đó mẹ thấy mừng quá nên không kìm lòng được." Thẩm mẫu hơi cúi đầu, vươn tay lau khóe mắt.
Thẩm Mỹ Khiết đứng một bên nghe Thẩm mẫu nói xằng nói bậy: "......"
Triệu Nguyên nghe lời Thẩm mẫu, một tia sáng lóe lên trong mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười: "Mẹ, mẹ cứ dẫn Đông Lợi ở lại đây thêm một thời gian, vừa hay ở cạnh Mỹ Khiết cho vui. Đợi vài ngày nữa vết thương của con lành hẳn, con sẽ đưa mẹ đi chơi xung quanh."
"Thế thì mẹ chờ con đấy nhé. Mẹ vừa định bảo Mỹ Khiết lúc nào rảnh đưa mẹ đi dạo một vòng. Chiều nay lúc mới đến, mẹ nhìn đường sá ở đây mà ch.óng cả mặt." Thẩm mẫu nghe con rể bảo ở lại thêm một thời gian thì nụ cười càng thêm rạng rỡ.
"Tóc Thiết Đầu vẫn còn ướt, anh mau đưa thằng bé đi lau khô tóc đi, kẻo một lát lại bị cảm lạnh." Thẩm Mỹ Khiết tiến lên cắt ngang lời Thẩm mẫu trước khi bà lại định nói tiếp.
Cứ theo cái đà này của Thẩm mẫu, nếu không ngăn lại thì chẳng biết câu tiếp theo bà sẽ nói ra điều gì nữa.
"Con đưa con đi đi, ở đây có mẹ và Mỹ Khiết lo rồi." Thẩm mẫu thấy đứa trẻ trong lòng con rể đang ngáp, tóc tai còn ướt nên bảo anh đưa đi lo trước.
Triệu Nguyên nói thêm vài câu rồi bế Thiết Đầu đi ra ngoài.
Thiết Đầu trong lòng Triệu Nguyên thấy Thẩm Mỹ Khiết liền giang tay đòi bế, nhưng tay còn chưa kịp giơ ra đã bị cha bế đi xa dần, cái miệng nhỏ "a a" gọi.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn vẻ mặt hớn hở của Thẩm mẫu, liền lách qua bà bước ra khỏi bếp.
"Mẹ vẫn chưa nói xong, con đi đâu thế?" Thẩm mẫu thấy con gái đi thẳng ra khỏi bếp liền gọi mấy tiếng nhưng không thấy cô trả lời. Thấy cô đi về phía phòng ngủ, bà cũng không nói gì nữa, đồ đạc bà đều mang sang phòng con rể rồi, con gái còn có thể mang về được chắc?
