Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 75
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:13
Thẩm Mỹ Khiết nhìn trong phòng đồ đạc của mình cơ bản đã biến mất không còn tăm hơi, Thẩm mẫu dọn dẹp thật là sạch sẽ.
"Chị, em tắm xong rồi, chị mau đi tắm đi." Thẩm Đông Lợi thấy chị mình đứng thẫn thờ trong phòng không nhúc nhích, liền gõ cửa.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy giọng em trai nguyên chủ, gật đầu bảo cậu vào phòng, hít sâu một hơi bước ra khỏi cửa phòng thấy Triệu Nguyên đang ở trong phòng của Đại Sinh và những đứa trẻ khác.
Nhìn mấy cha con họ vài lần, cô đi tới phòng Triệu Nguyên đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy những chai lọ hũ hũ mình hay dùng bị chất thành một đống vẹo vọ trên bàn, lại nhìn cánh cửa tủ chưa đóng c.h.ặ.t đang kẹp lấy quần áo của mình, cô đứng nhìn một hồi. Đến nước này rồi, cô không thể mang đồ quay lại phòng Thẩm mẫu được nữa, trước tiên cô dựng lại hết đống đồ trên bàn cho ngay ngắn.
Mở cửa tủ quần áo ra thấy bên trong treo quân phục màu xanh lục, áo sơ mi, quần áo của cô chiếm mất đại đa số chỗ. Cô lấy những bộ không hay mặc xuống gấp lại để vào trong tủ.
Triệu Nguyên đứng ở cửa nhìn người phụ nữ đang quay lưng về phía anh thu dọn quần áo dưới ánh đèn, không lên tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết dọn dẹp quần áo xong, chuẩn bị lát nữa mang những bộ không mặc đến phòng Thẩm mẫu để. Căn phòng Triệu Nguyên đang ở không phải phòng ngủ chính, phòng chính cô đã ở ngay từ lúc mới đến, tủ quần áo trong căn phòng này rất nhỏ, đồ đạc dư thừa không có chỗ để.
Thẩm Mỹ Khiết cầm quần áo xoay người lại thấy Triệu Nguyên đang đứng ở cửa, bàn tay đang cầm quần áo bỗng siết c.h.ặ.t, nén lại tiếng kêu sắp thốt ra khỏi miệng, người này lần nào đi đứng cũng không có một tiếng động gì.
"Em mang mấy bộ quần áo không mặc sang phòng mẹ để, anh tắm trước đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy trên đầu anh có mồ hôi, chắc là chơi với bọn trẻ nên bị nóng, nói xong không đợi anh trả lời, cô cầm quần áo quay về phòng Thẩm mẫu.
"Sao con lại quay lại đây." Thẩm mẫu thấy con gái cầm quần áo đứng ở cửa mà không mở cửa.
"Mở cửa đi, con mang mấy bộ quần áo dư sang để, bên kia nhỏ quá không để hết được." Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thẩm mẫu vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn mình mà tức đến bật cười.
Thẩm mẫu thấy con gái nói không giống như nói dối, liền kéo chốt mở cửa ra.
Thẩm mẫu thấy con gái mặt lạnh tanh, biết con gái vẫn còn giận, thế là bà cũng không mở miệng nói gì, sau này con gái sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của bà thôi.
Con rể bây giờ thăng chức rồi, bên ngoài có biết bao nhiêu người phụ nữ đang dòm ngó. Vợ chồng mà chia phòng ngủ, chia dần dần rồi tình cảm vợ chồng cũng chia lìa hết.
"Con dọn xong thì mau về phòng ngủ đi, mẹ bận rộn cả ngày hết nấu cơm rồi lại rửa bát, mệt đến mức rụng cả chân rồi đây này." Thẩm mẫu thấy con gái cứ lề mề, liền ngồi trên giường đ.ấ.m chân.
"Buổi tối ở đây tắt đèn đúng giờ, lúc tắt đèn sẽ có tiếng kèn hiệu thổi, nến ở trong ngăn kéo ấy."
Thẩm Mỹ Khiết để quần áo xong, nói một câu rồi liếc nhìn Thẩm mẫu đang than ngắn thở dài rồi không ngoảnh đầu lại mà đi ra ngoài.
Quay lại phòng Triệu Nguyên bên trong không có một ai, chắc anh đã đi tắm rồi. Cô ngồi lên chiếc ghế bên cạnh, nghĩ đến lát nữa hai người sắp phải ngủ chung trên một chiếc giường là lại cảm thấy toàn thân không thoải mái.
Ngay lúc cô đang suy nghĩ vẩn vơ thì cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, Triệu Nguyên từ ngoài bước vào. Nhìn thấy người đang một tay chống cằm, tay kia vô thức gõ nhịp trên bàn trên ghế, anh khựng lại một chút.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy động động nhìn về phía cửa, Triệu Nguyên với mái tóc còn hơi ẩm ướt đang đi về phía cô. Những giọt nước trên ngọn tóc men theo cằm anh nhỏ xuống yết hầu. Cô sững sờ nhìn chằm chằm, ánh mắt không tự chủ được mà rơi trên yết hầu của anh, ánh mắt có chút né tránh, vội vàng cầm lấy bộ đồ ngủ bên cạnh đứng dậy, để lại một câu: "Em đi tắm đây." rồi rảo bước đi nhanh về phía nhà vệ sinh.
Giọt nước từ kẽ tóc Triệu Nguyên rơi xuống, anh nghiêng đầu nhìn chằm chằm người có bước chân hơi hỗn loạn kia, đôi môi hơi mím lại.
Thẩm Mỹ Khiết để quần áo lên kệ trong nhà vệ sinh, khóa cửa lại. Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, khuôn mặt cô đỏ bừng lên. Cô vỗ vỗ vào đôi má đang nóng hổi, cởi quần áo đi tắm.
Cô cứ lề mề mãi trong nhà vệ sinh cho đến tận khi tiếng kèn tắt đèn vang lên mới thở phào một hơi. Cô vội vàng lau khô tóc mặc quần áo vào, đợi đèn tắt hẳn mới lần mò trong bóng tối đi về phòng Triệu Nguyên. Vừa đến cửa thì trong phòng tỏa ra ánh nến mờ ảo.
Ở ngoài cửa do dự một hồi, cô mới vươn tay đẩy cửa phòng ra. Tiếng cọt kẹt của cửa đã thu hút ánh nhìn của người trong phòng.
"Ngủ sớm đi, anh thổi nến đây." Triệu Nguyên thấy cô với mái tóc dài xõa sau lưng, đôi môi đỏ mọng hơi mím lại, ánh mắt anh dừng trên người cô hai giây rồi lập tức dời đi.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đứng dậy quay lưng về phía cô để thổi nến, vội vàng đi ba bước thành hai đến bên giường nằm ở phía ngoài cùng bên phải. Chiếc giường trong phòng là loại giường lớn kiểu cũ, ngủ ba bốn người vẫn còn dư dả.
Triệu Nguyên nhìn bóng dáng gầy guộc đang nằm thẳng tắp trên giường dưới ánh trăng, quay lại giường nằm xuống, giữa hai người để lại một khoảng trống rất lớn.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường không dám thở mạnh một tiếng, cảm nhận được chiếc giường hơi rung nhẹ, có người đã nằm xuống bên cạnh.
Tinh thần của Thẩm Mỹ Khiết căng như dây đàn, lúc nào cũng chú ý động tĩnh bên cạnh, nghe tiếng thở nhẹ nhàng của anh để đoán xem anh đã ngủ chưa. Không biết qua bao lâu mới nghe thấy tiếng thở đều đặn bên cạnh, cô mới thở phào một hơi không còn căng thẳng như vậy nữa, dần dần thả lỏng rồi chìm vào giấc mộng.
Ngay sau khi cô nhắm mắt đi vào giấc mộng không lâu, người đàn ông đang ngủ bên cạnh đã mở mắt trong bóng tối, anh nghiêng đầu nhìn người bên cạnh hồi lâu không rời mắt.
Sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng, Triệu Nguyên đột nhiên cảm thấy vùng bụng bị ai đó bóp một cái. Vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt phóng đại trước mắt.
Cô nằm nghiêng cuộn tròn trong lòng anh, đầu tựa sát vào vai anh, mái tóc rối xõa tung trên gối. Anh thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ tóc cô.
Một bàn tay của cô xuyên qua áo đặt trên bụng dưới của anh. Nghĩ đến động tĩnh ở bụng dưới lúc nãy, thần sắc anh có chút ngẩn ngơ, liếc nhìn người vẫn còn đang ngủ say, anh vươn tay định gỡ bàn tay trên bụng dưới của mình ra.
Vừa mới chạm vào, đã thấy người trước mặt mở to đôi mắt nhìn anh đầy vẻ mơ màng.
Một lúc sau, đôi mắt người trước mặt càng mở càng to, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở. Anh đang định lên tiếng thì chỉ thấy vùng bụng lại siết c.h.ặ.t một cái, cô kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống dưới.
Lời tác giả: Chương hai lúc hai giờ sáng nhé, các tiên nữ sáng mai dậy xem. Mấy ngày nay vất vả cho mọi người rồi. Chương này để lại bình luận mình sẽ phát lì xì nha, yêu mọi người, moa moa.
Thẩm Mỹ Khiết mơ thấy mình đang hái nho, từng chùm từng chùm nho mọc sát sạt vào nhau. Cô thích thú lúc thì sờ chùm này, lúc thì nắn chùm kia cho đến khi một quả trong đó không cẩn thận bị cô bóp nát vỏ, nước nho chảy đầy ra tay làm cô giật mình tỉnh giấc.
