Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 79
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:13
Thẩm Mỹ Khiết vươn tay bế Thiết Đầu trên giường lên, lau khô nước mắt rồi ôm vào lòng dỗ dành.
Thiết Đầu vừa khóc vừa nhìn người đang bế mình, tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ cô, ngón tay nhỏ chỉ vào lớp băng gạc trong tay cha, người cứ hướng về phía anh.
"Chúng ta ra ngoài chơi với các anh nào." Thẩm Mỹ Khiết nắm lấy tay Thiết Đầu, bế cậu bé đi ra ngoài.
"Muốn." Thiết Đầu thấy định bế mình đi, đôi tay nhỏ lại giơ về phía cha, tiếng khóc làm nước mũi b.ắ.n cả ra ngoài.
Triệu Nguyên: "......"
Thẩm Mỹ Khiết không biết nước mũi của Thiết Đầu đã b.ắ.n ra, đang định đi tiếp thì nghe thấy tiếng Triệu Nguyên nói.
"Nước mũi Thiết Đầu chảy ra rồi kìa." Triệu Nguyên lấy tờ giấy trong phòng đi đến sau lưng cô lau nước mũi cho Thiết Đầu.
Thiết Đầu hướng về phía cha lắc đầu không muốn lau, ngón tay vẫn chỉ vào lớp băng gạc trong tay anh.
Thẩm Mỹ Khiết ôm Thiết Đầu lùi lại phía sau, nhìn thấy vệt nước mũi dài dưới mũi cậu bé: "......"
Bỗng nhiên muốn đ.á.n.h đòn đứa trẻ này thì phải làm sao bây giờ? Ngay lúc cô định dùng tay để xì mũi cho Thiết Đầu thì một bàn tay to lớn, thon dài đưa tới một tờ giấy.
Nhìn theo cánh tay lên phía trên, l.ồ.ng n.g.ự.c không chút che đậy của người đàn ông đập thẳng vào mắt, làm cô ch.ói cả mắt. Cô vội vàng giật lấy tờ giấy trong tay anh để lau nước mũi cho Thiết Đầu.
"Em ra ngoài trước đây." Lau bừa nước mũi cho Thiết Đầu xong, cô bế cậu bé chạy biến ra ngoài.
Thiết Đầu trong lòng cô thấy cha ngày càng xa dần, tủi thân gục mặt lên vai cô thút thít.
"Con còn thấy tủi thân nữa cơ đấy." Thẩm Mỹ Khiết đặt Thiết Đầu xuống đất, nhìn cậu bé bĩu môi nhìn cô đầy vẻ ủy khuất, rồi ngồi thụp xuống đất định ngồi bệt xuống.
Cô vươn tay dí nhẹ vào đầu Thiết Đầu. Nếu không vì cậu bé thì hôm nay mắt cô cũng chẳng phải chịu kích thích như vậy, bây giờ trong đầu cô toàn là hình ảnh l.ồ.ng n.g.ự.c của Triệu Nguyên.
Nghĩ đến cái tay làm loạn lúc sáng, giờ lại đến cái mắt làm loạn, cô hít sâu hai hơi để bình tĩnh lại.
"Bế Thiết Đầu qua đây cho mẹ ướm thử một cái nào." Thẩm mẫu thấy con gái mặt đỏ bừng, cứ đứng ngây ra đó không nhúc nhích, còn Thiết Đầu thì ngồi dưới đất thút thít.
"Đến đây ạ." Thẩm Mỹ Khiết nghe Thẩm mẫu gọi, dắt Thiết Đầu dưới đất đi vào trong sân.
Thẩm mẫu bế Thiết Đầu vào lòng, vươn tay đo bắp tay và vòng eo cho cậu bé.
Thẩm Mỹ Khiết ngồi ở hành lang ngoài sân nhìn Thẩm mẫu lúc thì đo chỗ này, lúc thì ướm chỗ kia.
Hỏng rồi, cô quên chưa lấy quần áo ra giặt. Lúc đầu cô định mang quần áo bẩn ra giặt cơ mà.
Nghĩ đến Triệu Nguyên vẫn còn ở trong phòng, thôi vậy, để mai giặt cũng được.
Cả buổi chiều cô ngồi trong sân xem Thẩm mẫu may quần áo thế nào, thỉnh thoảng lại chơi với Thiết Đầu một lát.
Thẩm Mỹ Khiết canh đúng giây cuối cùng trước khi tiếng kèn tắt đèn vang lên mới đi đến trước cửa phòng. Đợi đến khi ánh nến vàng mờ ảo thắp lên cô mới bước vào phòng, mắt nhìn thẳng rồi leo lên giường nằm ngoài cùng nhắm mắt ngủ.
Triệu Nguyên đang ngồi trước bàn lật xem tài liệu, nghe thấy động tĩnh thì ngẩng mắt lên, thấy bóng dáng cô nằm thẳng tắp trên giường không nhúc nhích, anh khẽ nhếch môi, rồi tiếp tục lật trang tài liệu trong tay.
Nằm trên giường, cô nghe thấy tiếng lật sách thỉnh thoảng vang lên, liền mở mắt nhìn về phía trước giường.
Triệu Nguyên đang lật xem thứ gì đó giống như tài liệu, thỉnh thoảng lại cầm b.út viết vài dòng lên giấy.
Dưới ánh nến, đường nét khuôn mặt nghiêng của anh hiện lên rất rõ rệt, càng nhìn càng thấy đẹp mắt. Ánh mắt dời xuống dưới thấy cổ họng thon dài của anh, rồi lại nhìn thấy những chiếc cúc áo được cài chỉnh tề.
Cô phát hiện ra người đàn ông này ngay cả khi đi ngủ thì từng chiếc cúc áo cũng được cài rất c.h.ặ.t, tuyệt đối không để lộ ra ngoài chút nào, toát ra một cảm giác cấm d.ụ.c nồng đậm.
Ngay lúc trong não cô lại hiện lên hình ảnh l.ồ.ng n.g.ự.c kia thì thấy người ở bàn gấp tài liệu lại, thổi tắt nến rồi đi về phía giường.
Triệu Nguyên đi đến bên giường nhìn bóng dáng không nhúc nhích trên giường, lấy chiếc chăn mỏng bên cạnh nằm xuống giường nhắm mắt lại.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng anh nằm xuống giường là ngay cả tiếng thở cũng nhẹ hẳn đi. Tay cô nắm c.h.ặ.t lấy tấm chăn mỏng trên bụng. Không biết qua bao lâu, cô mơ màng ngủ thiếp đi.
Nửa đêm Thẩm Mỹ Khiết bị một cơn đau bụng làm cho tỉnh giấc. Vừa mới cử động một chút đã phát hiện mặt mình đang dán vào hõm vai Triệu Nguyên, cả người dán c.h.ặ.t vào anh, tay cô gác trên eo anh. Cô cứng đờ cả người không dám nhúc nhích, cho đến khi bụng truyền đến một cơn đau nhói, cô mới nhẹ nhàng di chuyển ra xa cho đến khi cơ thể hai người tách hẳn ra.
Bụng ngày càng đau, cô muốn đi vệ sinh.
Thời gian mới đến căn cứ, vì đi vệ sinh không thuận tiện nên cứ đến tối là cô rất ít khi uống nước, ngay cả bữa tối cũng chỉ ăn no sáu bảy phần, chỉ sợ xảy ra chuyện nửa đêm muốn đi vệ sinh như bây giờ.
Cô trở mình một cái không cẩn thận kéo theo bụng, rên khẽ một tiếng, vươn tay xoa bụng muốn nhịn qua cơn đau này để chờ đến sáng rồi tính. Nửa đêm nửa hôm nhà vệ sinh lại ở xa như vậy, có cho cô mười lá gan cô cũng không dám đi vệ sinh một mình.
"Làm sao thế?" Giọng Triệu Nguyên vang lên từ phía sau.
Sao anh lại tỉnh rồi?
"Bụng không thoải mái à?" Triệu Nguyên nhìn qua ánh trăng thấy tay cô đang không ngừng xoa bụng, liền ngồi dậy hỏi người bên cạnh.
Thẩm Mỹ Khiết khẽ "vâng" một tiếng, không muốn nói với anh là mình đau bụng muốn đi vệ sinh.
Triệu Nguyên thấy tay cô cứ không ngừng xoa bụng: "Mặc quần áo vào, chúng ta đi bệnh viện." Nói xong anh định đứng dậy đi châm nến.
"Em không sao, không cần đi bệnh viện đâu ạ." Thẩm Mỹ Khiết nghe anh bảo đi bệnh viện, vội vàng ngồi dậy kéo anh lại.
Thấy anh định gỡ tay cô ra, cô đành phải mở lời: "Em... em hơi muốn đi nhà vệ sinh."
Nói xong cô cảm thấy m.á.u dồn hết lên não, cô chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Trong phòng yên lặng vài giây, Triệu Nguyên gỡ tay cô ra: "Xỏ giày vào đi, anh đi lấy đèn pin."
Một lát sau, Thẩm Mỹ Khiết cúi đầu lẳng lặng đi theo sau lưng Triệu Nguyên, hai người đi về phía nhà vệ sinh.
Ánh đèn pin soi đường, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng ch.ó sủa. Thẩm Mỹ Khiết ngước mắt nhìn người đàn ông đi phía trước, nhìn bóng lưng cao lớn của anh, nghĩ đến hành động lúc nãy của anh, trong lòng có một cảm giác không nói nên lời.
"Em cầm lấy này, anh ở ngoài này đợi em." Triệu Nguyên đưa đèn pin trong tay cho cô, bảo cô cầm lấy.
Thẩm Mỹ Khiết nhận lấy đèn pin gật gật đầu, vừa đi được hai bước nghĩ đến thứ bên trong, cô cúi người xắn ống quần lên rồi mới đi vào.
Triệu Nguyên nhìn thấy hành động cúi người xắn ống quần để lộ ra cổ chân của cô, liền dời mắt nhìn sang chỗ khác.
