Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 78
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:13
Dừng lại ở cửa một lát, cậu xoay người đi về phía bếp.
"Chị ơi." Thẩm Đông Lợi gọi một tiếng ở cửa bếp với người chị đang đứng lưng về phía mình rửa bát.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn ra cửa bảo cậu đóng cửa lại rồi đi qua đây.
"Chị, chị muốn nói gì với em mà thần bí thế ạ?" Thẩm Đông Lợi đi đến trước bếp hỏi.
"Chị nghe mẹ nói, lần này hai mẹ con đến đây là muốn nhờ Triệu Nguyên sắp xếp cho em vào trong đội à?" Thẩm Mỹ Khiết vừa rửa bát vừa đi thẳng vào vấn đề.
Thẩm Đông Lợi nghe chị nói vậy, thần sắc có chút không tự nhiên, không mở lời.
"Chẳng lẽ không phải sao?" Thẩm Mỹ Khiết thấy em trai nguyên chủ cúi đầu không nói gì, liền hỏi vặn lại.
"Chị, chị đừng hỏi nữa." Thẩm Đông Lợi vừa ngẩng đầu lên đã thấy chị mình đang nhìn mình, trong ánh mắt có một vẻ xa lạ mà cậu không diễn tả được.
"Mẹ nói hết rồi mà còn không cho hỏi à? Không hỏi sao chị biết trong lòng em nghĩ gì được." Thẩm Mỹ Khiết nhìn bộ dạng khó mở lời kia của em trai nguyên chủ mà tiếp tục truy hỏi.
Thẩm Đông Lợi bị chị mình hỏi đến mức á khẩu, hồi lâu sau mới mở miệng nói: "Đúng như lời mẹ nói ạ."
"Đông Lợi, lúc chưa đến đây, mẹ về nhà đã nhắc chuyện này với chị rồi. Lúc đó chị đã nói với mẹ là em quá tuổi rồi, với lại không phải là ai muốn vào đội chỉ cần chị rể em nói một tiếng là được đâu. Muốn vào đội phải trải qua các đợt tuyển chọn gắt gao, đạt yêu cầu mới được vào." Thẩm Mỹ Khiết nói xong, lau khô nước trên tay.
"Lần này mẹ đến lại nhắc chuyện đó, chị đã nói với mẹ rồi, nhưng mẹ vẫn có vẻ không tin. Đông Lợi, em thật sự muốn vào đội sao?" Thẩm Mỹ Khiết nói xong lần này không lên tiếng nữa mà chờ đợi câu trả lời của cậu.
"Em đã bảo mẹ là đừng có đến rồi mà." Thẩm Đông Lợi buông thõng vai nhìn chị mình, giọng nói đầy vẻ tủi thân.
Thẩm Mỹ Khiết không nói gì, chỉ nhìn em trai nguyên chủ trước mặt.
"Chị, em không lừa chị đâu, em thật sự đã bảo mẹ đừng đến rồi, em căn bản chẳng muốn vào đội gì hết, em chỉ muốn ở nhà với Xuân Hoa thôi." Cậu muốn về nhà ở bên cạnh vợ mình, không biết đứa con trong bụng có nhớ cậu không nữa.
"Đông Lợi, năm nay em cũng hai mươi mốt tuổi rồi, sắp làm cha đến nơi rồi, làm việc gì cũng phải có chủ kiến của riêng mình, không thể mẹ nói cái gì cũng nghe theo được. Mẹ đôi khi là vì tốt cho chúng ta, nhưng em phải phân biệt rõ chuyện gì nên từ chối, chuyện gì không nên từ chối." Thẩm Mỹ Khiết nhìn em trai nguyên chủ mà nói.
Em trai nguyên chủ ở thời đại của bọn họ chính là kiểu "con trai cưng của mẹ" trong truyền thuyết, chuyện gì cũng nghe lời mẹ. Bảo cậu xấu thì không hẳn, bảo cậu tốt thì cũng không phải vậy.
Thẩm Đông Lợi nghe chị nói thế, vai lại càng buông thõng xuống. Cậu cũng muốn cứng rắn với mẹ lắm chứ, nhưng chị đâu phải không biết mẹ thế nào, chỉ cần một cái không đồng ý là mẹ lại khóc lóc om sòm, lần nào thấy mẹ khóc là cậu lại mủi lòng.
"Ý của mẹ là định qua một thời gian nữa sẽ nói chuyện của em với Triệu Nguyên. Chị thì không muốn để mẹ nói, vì nói ra em cũng chẳng vào được đâu. Đến lúc đó chuyện truyền ra ngoài, người ta ở sau lưng chẳng biết sẽ bàn tán về em thế nào đâu. Em nghĩ thế nào?" Thẩm Mỹ Khiết đẩy vấn đề sang cho cậu.
"Ngày mai em sẽ nói với mẹ." Lúc trước mẹ bảo cậu cứ yên tâm nhất định vào được nên cậu mới đến đây. Nghĩ đến bây giờ chưa chắc đã vào được, người ta biết rồi lại xì xào bàn tán, nếu vậy cậu thà về nhà làm ruộng còn hơn.
Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu có vẻ đã nghe lọt tai, liền "ừ" một tiếng rồi nói: "Em và mẹ lặn lội đến đây một chuyến cũng không dễ dàng gì, cứ ở lại đây chơi mấy ngày rồi hãy về."
Thẩm Đông Lợi gật đầu, thấy chị mình không còn gì muốn nói nữa liền mở lời: "Chị, vậy em ra ngoài trước đây ạ."
Sau khi Thẩm Đông Lợi đi, Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo bóng lưng cậu, hy vọng cậu có thể thuyết phục được Thẩm mẫu. Nếu không thuyết phục được, vậy cũng chỉ còn cách dùng đến chiêu kia thôi.
Dọn dẹp bếp núc xong xuôi, nghĩ đến đống quần áo thay ra tối qua vẫn chưa giặt, cô lau khô tay, đứng dậy quay về phòng. Vừa đẩy cửa ra đã thấy Thiết Đầu đang bò trên giường, phát ra những tiếng cười khanh khách, tay đang túm lấy lớp băng gạc. Triệu Nguyên đang đứng cởi trần, tay trái đang khó khăn bôi t.h.u.ố.c lên vết thương.
Triệu Nguyên nghe thấy tiếng mở cửa thì không quay lại, nghe tiếng bước chân ngoài cửa là anh biết cô đã đến rồi.
"Muốn... muốn..." Thiết Đầu lăn một vòng trên giường nhìn thấy cô ở cửa, đôi tay nhỏ hướng về phía cô mà vẫy vẫy lớp băng gạc trong tay, giang tay đòi bế.
Gọi mấy tiếng mà không thấy cô ở cửa có động tĩnh gì, cậu bé ngồi trên giường nghiêng đầu nhìn cô, miệng "a a" gọi vài tiếng, bò trên giường chổng m.ô.n.g định leo xuống.
Thẩm Mỹ Khiết dời ánh mắt khỏi vết thương dữ tợn trên lưng Triệu Nguyên, vội vàng đi bế "tổ tông nhỏ" đang định xuống giường kia, vỗ nhẹ vào m.ô.n.g cậu bé bảo cậu bé ngồi yên trên giường.
"Đưa t.h.u.ố.c cho em, để em làm cho." Thẩm Mỹ Khiết dỗ dành Thiết Đầu xong, thấy anh đã bôi xong t.h.u.ố.c cho vết thương trước n.g.ự.c, còn vết thương sau lưng không chạm tới được, cô liền đứng dậy đi đến sau lưng anh.
Bây giờ cô là nguyên chủ, nguyên chủ là vợ của anh, để không lộ sơ hở, có một số việc cô đều phải làm.
Triệu Nguyên nghiêng người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô, một lát sau mới đưa lọ t.h.u.ố.c trong tay cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết nhận lấy lọ t.h.u.ố.c đứng sau lưng anh. Nam chính rất cao, nguyên chủ cao gần một mét bảy mà cũng chỉ đứng đến cằm anh. Cô lấy một ít t.h.u.ố.c nhẹ nhàng bôi lên vết thương của anh. Vết thương trên lưng anh đã bắt đầu đóng vảy, nhưng vùng xung quanh hơi đỏ lên, có dấu hiệu như sắp bị viêm. Nghĩ đến chuyện tối qua bảo anh đi tắm, không biết có phải lúc đó bị dính nước vào không.
Triệu Nguyên cảm nhận được bàn tay trên lưng đang bôi từng lớp t.h.u.ố.c mỡ hết vòng này đến vòng khác quanh vết thương. Qua tấm gương trước mặt, anh nhìn người đang tập trung bôi t.h.u.ố.c cho mình chỉ lộ ra nửa khuôn mặt ở phía sau.
"Vết thương hơi đỏ lên rồi, tối nay anh đừng tắm nữa, cứ dùng nước nóng lau người như lúc trước thôi." Thẩm Mỹ Khiết không yên tâm bôi t.h.u.ố.c lên cả vết thương và vùng xung quanh.
Triệu Nguyên "ừ" một tiếng, định đứng dậy lấy lớp băng gạc trong tay Thiết Đầu thì thấy người phía sau đã đi nhanh ba bước thành hai đến bên giường giật lấy lớp băng gạc trong tay Thiết Đầu.
Thiết Đầu ngồi trên giường nhìn thấy cô cầm lấy băng gạc thì cứ tưởng cô đang chơi với mình, cái miệng nhỏ cười khanh khách.
Tiếng cười còn chưa dứt đã thấy lớp băng gạc trong tay bị rút mất, hai bàn tay nhỏ vẫn giữ nguyên tư thế cầm băng gạc mà chưa kịp phản ứng gì.
Thẩm Mỹ Khiết đưa băng gạc cho Triệu Nguyên, việc băng bó vết thương này cô không biết làm nên không thêm phiền phức nữa: "Em bế Thiết Đầu ra ngoài nhé."
Lời vừa dứt, Thiết Đầu trên giường đã kịp phản ứng lại, nhìn nhìn đôi bàn tay trống không, lại nhìn nhìn lớp băng gạc trong tay cha, "òa" một tiếng khóc nấc lên.
Lời tác giả: Đã phát lì xì cho chương 43. Chương này hơi ngắn một chút, 1000 chữ còn thiếu mình sẽ bù vào chương hai. Chương hai lúc 10 giờ nhé. Chúc mừng ngày lễ tình nhân, để lại bình luận chương này mình sẽ phát lì xì cho những "người tình nhỏ" của mình - chính là các bạn đấy.
