Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 84

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:14

Triệu Nguyên nghe cô nói vậy, bàn tay đang cầm b.út máy khựng lại, một giọt mực từ ngòi b.út rơi xuống, tạo thành một vệt đen trên giấy.

Anh nhìn vệt đen trên giấy rồi liếc nhìn người đang nằm trên giường, đóng tài liệu lại, đứng dậy tắt đèn.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng xê dịch ghế, mở mắt ra thì thấy anh đang chuẩn bị tắt đèn, anh đi ngủ rồi sao? Cô vừa nãy chỉ là thuận miệng nói vậy thôi mà.

Triệu Nguyên đi tới đầu giường thì thấy cô đang mở to mắt nhìn trân trân vào mình.

Thẩm Mỹ Khiết vừa định thu hồi tầm mắt thì thấy anh đang nhìn mình, giống như đang chờ cô nói gì đó? Cô đâu có chuyện gì muốn nói đâu.

Hai người nhìn nhau một lúc, Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không lên tiếng bèn nhắm mắt lại không thèm nhìn anh nữa.

Triệu Nguyên: “......”

Triệu Nguyên đưa tay tắt đèn rồi nằm xuống giường nhắm mắt lại.

Nửa đêm, Thẩm Mỹ Khiết đang mơ thấy mình bị người ta truy sát, chạy đến vách núi thì không còn đường thoát, đám người phía sau sắp đuổi kịp cô, thế là cô liền nhảy xuống vách núi.

Triệu Nguyên đang ngủ trên giường bị tiếng "bịch" và tiếng kêu làm cho tỉnh giấc, động tác nhanh nhẹn kéo ngăn kéo lấy đèn pin bật lên, phát hiện người đang ngủ trên giường đã ngã xuống đất.

“Em ngã vào đâu rồi?” Triệu Nguyên thấy cô nằm bò trên đất không động đậy, vội vàng đứng dậy vòng sang phía bên kia giường.

“Bả vai ạ.” Thẩm Mỹ Khiết vừa cử động, chỗ nối giữa bả vai và cánh tay truyền đến một cơn đau nhói, nhất thời không bò dậy nổi.

Triệu Nguyên nghe vậy liền đưa tay bế người dưới đất lên đặt nằm trên giường.

“Giơ tay lên xem nào.” Triệu Nguyên bảo cô thử giơ tay xem có cử động được không.

Thẩm Mỹ Khiết làm theo lời anh, từ từ giơ cánh tay lên, bả vai đau nhói, thấy anh không bảo dừng nên đành nghiến răng tiếp tục giơ lên cao.

“Đau ở đây à?” Triệu Nguyên đặt tay lên bả vai cô bóp nhẹ một cái, bả vai dưới tay anh liền rụt lại về phía sau.

Triệu Nguyên thấy phản ứng của cô thì trong lòng đã rõ, bèn hỏi tiếp: “Ngoài cánh tay ra còn đau chỗ nào nữa không?”

“Hết rồi ạ.” Thật ra n.g.ự.c cô cũng đau, cô ngã sấp mặt từ trên giường xuống, n.g.ự.c đập thẳng xuống đất, bây giờ n.g.ự.c đau đến mức không thể chạm vào được.

Triệu Nguyên thấy mặt cô hơi đỏ, liếc nhìn cô một cái rồi không hỏi thêm nữa, đứng dậy lấy từ ngăn kéo ra một chai rượu t.h.u.ố.c.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn vật trong tay anh, anh lấy cái đó làm gì?

“Để lộ chỗ bả vai bị đau ra đây, anh xoa bóp cho mấy cái là sẽ không đau thế này nữa đâu.” Triệu Nguyên thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào chai rượu t.h.u.ố.c trong tay mình liền nói.

Xoa bóp mấy cái? Cô có nghe nhầm không nhỉ.

Trong đầu Thẩm Mỹ Khiết toàn là ba chữ "xoa bóp mấy cái", cô không muốn anh xoa bóp cho đâu.

Triệu Nguyên thấy người trên giường nghe xong lời mình vẫn bất động, bèn cầm rượu t.h.u.ố.c đi tới ngồi xuống giường, đưa tay định cởi cúc áo cô.

Giây phút tay anh vươn tới, Thẩm Mỹ Khiết liền lùi về phía sau một bước.

Tay Triệu Nguyên dừng giữa không trung không động đậy, anh ngước mắt nhìn cô.

Thẩm Mỹ Khiết lùi lại mới thấy hành động của mình không thỏa đáng, liếc nhìn anh rồi nói: “Trên người anh còn có vết thương, đừng để bị kéo vào vết thương, đợi sáng mai mẹ dậy để mẹ xoa bóp cho em cũng được.”

Cô thật sự không muốn cởi quần áo trước mặt anh, cô không muốn để anh giúp xoa bóp.

Triệu Nguyên không nói gì, đứng dậy đặt chai rượu t.h.u.ố.c lên bàn, ra hiệu cho cô nằm xuống.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không ép buộc nữa mà bảo cô nằm xuống để anh tắt đèn, đơn giản vậy sao? Cô còn chuẩn bị sẵn một đống lý do nữa chứ.

Triệu Nguyên thấy cô ngồi bất động, giọng nói nhàn nhạt: “Không ngủ à?”

“Ngủ ạ.” Thẩm Mỹ Khiết dùng cánh tay lành lặn chống xuống giường để nằm xuống, vừa mới cử động thì bả vai truyền đến cơn đau nhói làm cô rên rỉ một tiếng, tay chống trên giường không dám cử động tiếp.

Lần đầu tiên cô biết thì ra bả vai lại quan trọng đến thế, nó kết nối với mọi điểm trên cơ thể.

Triệu Nguyên thấy gương mặt cô đau đến nhăn nhó, động tác bấm đèn pin khựng lại, xoay người đi lấy rượu t.h.u.ố.c.

“Ngồi ngay ngắn lại.” Triệu Nguyên đưa tay vòng qua người cô, nhẹ nhàng dùng lực đỡ cơ thể cô ngồi thẳng dậy.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên chỉ cách mình một khoảng bằng bàn tay, cô không còn tâm trí đâu mà ngại ngùng nữa, cúi đầu cởi ba chiếc cúc áo trên cùng, dùng cánh tay lành lặn kéo vạt áo sang một bên để lộ nửa bên vai bị thương.

Triệu Nguyên hơi nheo mắt lại không nhìn bờ vai trắng nõn đang để lộ ra, anh đổ rượu t.h.u.ố.c vào lòng bàn tay rồi xoa cho ấm lên, khi tay anh vừa đặt lên vai cô, cảm giác xúc chạm mịn màng như không có xương truyền đến, bàn tay anh khựng lại.

Thẩm Mỹ Khiết cúi đầu không nhìn anh, mãi cho đến khi tay anh đặt trên vai cô dừng lại vài giây mà không thấy động tĩnh gì?

“Sao thế anh?” Thẩm Mỹ Khiết ngẩng lên nhìn người đàn ông trước mặt.

“Sẽ hơi đau đấy.” Triệu Nguyên hơi cúi đầu nói, dứt lời bàn tay bắt đầu cử động.

Cơn đau từ bả vai truyền đến, theo bản năng tự nhiên bả vai cô rụt xuống, đưa tay đẩy Triệu Nguyên: “Đau quá.”

Cô đã nghĩ là sẽ đau, nhưng không ngờ lại là cái kiểu đau nhức nhối như thế này, giống như xương cốt sắp gãy vụn ra vậy, hoàn toàn khác với cơn đau nhói lúc nãy.

Triệu Nguyên đã đoán trước cô sẽ né tránh nên dùng tay phải ấn c.h.ặ.t vai trái của cô để cô không cử động được.

“Đau quá, em không làm nữa đâu.” Bả vai Thẩm Mỹ Khiết rụt xuống thì tay anh cũng di chuyển theo, thế nào cũng không tránh thoát được, đành phải lên tiếng bảo anh buông tay.

Triệu Nguyên thấy cô đau đến mức nước mắt chực trào, sắc mặt khẽ biến, anh nhẹ giọng nói: “Ráng chịu một chút, không xoa cho tan ra thì ngày mai sẽ còn đau hơn nữa đấy.”

Bình thường mấy cậu lính trong đội bị va chạm ở đâu, lúc bôi t.h.u.ố.c cùng lắm cũng chỉ kêu lên hai tiếng, lúc này anh mới càng nhận ra rằng phụ nữ và đàn ông thật sự khác nhau.

Thẩm Mỹ Khiết biết anh nói đúng nên gật đầu nén đau.

Triệu Nguyên tăng thêm lực đạo ở tay xoa bóp bả vai cho cô, thỉnh thoảng trong phòng lại vang lên tiếng hít hà của cô.

Thẩm Mỹ Khiết không biết anh đã xoa bao lâu, chỉ biết nước mắt cô chảy xuống theo phản ứng sinh lý, mãi cho đến khi bả vai nóng rực lên vì đau đến mất cảm giác thì anh mới dừng tay.

“Trưa mai bảo mẹ dùng rượu t.h.u.ố.c xoa bóp cho em khoảng mười mấy phút.”

“Em thử giơ tay lên xem còn đau như lúc nãy nữa không.” Triệu Nguyên đứng dậy cất chai rượu t.h.u.ố.c vào tủ rồi đi tới bồn rửa tay rửa sạch rượu t.h.u.ố.c trên tay.

Thẩm Mỹ Khiết nhẹ nhàng giơ cánh tay lên, không biết có phải là do tác dụng tâm lý hay không mà đúng là không còn đau như lúc nãy nữa, nhưng hễ giơ tay lên là vẫn còn thấy nhói.

“Hình như đỡ hơn một chút rồi ạ.” Thẩm Mỹ Khiết đợi anh quay lại mới nói.

“Trưa mai bảo mẹ dùng rượu t.h.u.ố.c xoa bóp thêm cho em mười mấy phút nữa.” Triệu Nguyên đi tới trước giường thấy cúc áo trước n.g.ự.c cô vẫn chưa cài lại, để lộ một mảng da lớn, anh liền dời tầm mắt sang chỗ khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.