Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 85
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:14
“Cúc áo kìa.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói vậy liền nhìn xuống dưới, mặt đỏ bừng, cô chỉ mải lo giơ cánh tay mà hoàn toàn quên mất chuyện cúc áo.
Dùng cánh tay lành lặn cài cúc, cánh tay bị thương của cô không cử động được, loay hoay mãi mà một cái cúc cũng chưa cài xong.
Nghĩ đến Triệu Nguyên đang đứng đợi bên cạnh nên cô có chút vội vàng, mà càng vội lại càng không cài được.
Triệu Nguyên nhìn cô trên giường mãi mà không cài được cúc, mồ hôi trên trán đổ ra càng lúc càng nhiều, anh bước tới vài bước, đưa tay giúp cô cài từng chiếc cúc một.
Thẩm Mỹ Khiết vừa mới nhận thấy anh tiến đến trước mặt, chưa kịp phản ứng gì thì tay anh đã vươn tới, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã cài xong xuôi.
“Ngủ đi.” Triệu Nguyên cài xong cúc áo lại đỡ cô nằm xuống hẳn hoi, đưa tay tắt đèn pin, căn phòng chìm vào bóng tối.
Thẩm Mỹ Khiết bị hành động dứt khoát như mây trôi nước chảy này làm cho ngây người, mãi cho đến khi nằm trên giường mới hoàn hồn, quay đầu lại nhìn anh.
Trong phòng tối thui, chẳng nhìn thấy gì cả.
“Vẫn còn đau lắm à?” Triệu Nguyên lên tiếng hỏi.
Cái đầu vừa quay đi của Thẩm Mỹ Khiết cứng đờ, anh có thể nhìn thấy cô sao?
“Đỡ hơn rồi ạ, anh ngủ sớm đi, ngày mai anh còn phải đến đơn vị nữa.” Thẩm Mỹ Khiết khô khan nói mấy chữ rồi không mở miệng nữa.
Đợi một lát mới nghe thấy tiếng "ừ" nhàn nhạt vang lên trong phòng, căn phòng yên tĩnh trở lại.
Nửa đêm sau, bả vai thỉnh thoảng lại truyền đến cơn đau khiến cô ngủ chập chờn, mãi đến lúc trời gần sáng cô mới thiếp đi được một lúc.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Nguyên tỉnh giấc đúng giờ, nhìn người đang cuộn tròn bên cạnh giường, nhớ lại tư thế ngủ không yên phận hằng ngày của cô, cũng chỉ có thế này cô mới chịu nằm yên một chút.
Đứng dậy mặc quần áo, vừa đẩy cửa ra đã thấy mẹ Thẩm đi tới.
“Dậy rồi à, mẹ định vào gọi hai đứa, đêm qua mẹ nghe thấy trong phòng hai đứa có tiếng 'bịch' một cái, có chuyện gì thế?” Đêm qua nửa đêm mẹ Thẩm nghe thấy động tĩnh cứ ngỡ hai đứa cãi nhau, nghe một lúc sau không thấy động tĩnh gì nữa mới yên tâm.
“Đêm qua Mỹ Khiết ngã từ trên giường xuống ạ.” Triệu Nguyên kể rõ đầu đuôi câu chuyện cho mẹ Thẩm nghe.
Mẹ Thẩm chẳng biết nên nói gì về đứa con gái mình nữa, ngần ấy tuổi đầu rồi mà vẫn còn ngã giường được, lại còn ngã trúng bả vai nữa chứ.
Triệu Nguyên nhớ tới trí nhớ của Thẩm Mỹ Khiết, bèn dặn: “Mẹ, rượu t.h.u.ố.c ở trong ngăn kéo, trưa nay mẹ nhớ xoa bóp thêm cho Mỹ Khiết nhé.”
“Được rồi, con mau ăn cơm đi.” Mẹ Thẩm bảo con rể yên tâm, bà nhất định sẽ chăm sóc con gái thật tốt.
Triệu Nguyên rửa mặt xong vừa mới ngồi xuống ghế thì thấy cửa phòng bị đẩy ra, Thẩm Mỹ Khiết một tay ôm bả vai, hơi khom lưng bước ra ngoài.
Triệu Nguyên: “......”
Mẹ Thẩm thấy con gái tự nhiên lại làm bộ dạng như thế thì lườm cô một cái sắc lẹm.
“Chào buổi sáng.” Thẩm Mỹ Khiết vừa ra khỏi cửa đã thấy Triệu Nguyên đang ngồi trên ghế nhìn chằm chằm mình, nhớ tới tư thế lúc này của mình có chút ngượng ngùng nên liền buông tay ra, đứng thẳng lưng lên.
Sao anh ấy vẫn chưa đi nhỉ, bình thường tầm này chẳng phải đã đi sớm rồi sao?
Thẩm Mỹ Khiết đứng trong phòng tắm nhẹ nhàng đ.á.n.h răng vì sợ làm đau bả vai, súc miệng xong thì thấy Đại Sinh dẫn Cẩu Đản bước vào.
Vừa nhìn thấy Cẩu Đản, Thẩm Mỹ Khiết liền nhớ tới hành động tối qua của nó, chủ động chào hỏi hai đứa nhỏ: “Chào buổi sáng các con.”
Đại Sinh liếc nhìn cô một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị hơi giãn ra, đáp lại một câu chào, còn Cẩu Đản đứng bên cạnh thì không nói lời nào.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Cẩu Đản không nói gì bèn đưa tay xoa đầu nó: “Sao con không nói gì thế?”
Cẩu Đản lắc đầu né tránh bàn tay trên đầu cô, cầm bàn chải bắt đầu đ.á.n.h răng.
Cẩu Đản đang giận dỗi cô sao?
Thẩm Mỹ Khiết lại đưa tay định xoa đầu nó, thấy nó vẫn không cho sờ, được rồi, thằng bé này thật sự đang giận cô rồi.
Bây giờ cô vẫn chưa biết vấn đề nằm ở đâu? Hồi tưởng lại thời điểm Cẩu Đản bắt đầu không để ý đến mình.
Chiều qua lúc sang nhà thím Quyên hình như vẫn còn nói chuyện bình thường, sau khi về cô mải bận nấu cơm, rồi sau đó lúc ăn cơm thì Cẩu Đản bắt đầu không thèm nhìn cô nữa.
Từ lúc về đến lúc ăn cơm cô cũng chẳng làm gì khiến Cẩu Đản không vui cả, nghĩ mãi vẫn không ra đầu đuôi, Đại Sinh và Cẩu Đản bên cạnh đã rửa mặt xong.
Ba người cùng ngồi vào ghế vây quanh bàn ăn cơm, mẹ Thẩm bế Thiết Đầu từ trong phòng đi ra.
Thiết Đầu vừa ra tới nơi đã giơ tay đòi Thẩm Mỹ Khiết bế.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu đòi bế, vẫy vẫy tay với nó, mấy ngày nay tay cô không thể nào bế nổi cái "máy phun nước" này được.
Thiết Đầu cứ ngỡ cô đang đùa với mình, hai bàn tay nhỏ xíu khua khoắng liên hồi, cười hì hì vui vẻ.
Cười được một lúc thấy cô vẫn không đưa tay bế, nó liền nghiêng đầu nhìn cô, miệng kêu u u mấy tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng kêu u u của Thiết Đầu, nén cười tiếp tục ăn bữa sáng mà không để ý tới nó.
Thiết Đầu thấy cô không để ý tới mình, liền hướng về phía bố đang ngồi trên ghế vỗ tay: “Mẹ... mẹ.”
Triệu Nguyên: “......”
Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng gọi mẹ đó thật sự không nhịn được mà bật cười, ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyên đang đen mặt: “Thiết Đầu gọi anh kìa?”
Triệu Nguyên liếc cô một cái, không thèm để ý tới Thiết Đầu.
Thiết Đầu thấy cả hai người đều không để ý tới mình, cái miệng nhỏ há ra chuẩn bị bắt đầu khóc nhè.
“Mẹ, mẹ đặt Thiết Đầu ngồi xuống cạnh con đi ạ.” Thẩm Mỹ Khiết thấy cái "nhà máy nước" này sắp mở van, vội bảo mẹ Thẩm đặt Thiết Đầu ngồi lên ghế.
Mẹ Thẩm vừa đặt Thiết Đầu ngồi vững, nó đã dùng hai tay bấu vào mép bàn định với đồ.
Thẩm Mỹ Khiết thổi nguội cháo loãng rồi đưa vào miệng Thiết Đầu, nó há miệng ngậm c.h.ặ.t lấy thìa không buông, đôi mắt nhỏ nheo lại nhìn cô.
Cô nhìn bộ dạng nghịch ngợm của nó, đưa tay bóp nhẹ vào miệng bảo nó há ra, vừa mới lấy được thìa ra thì liếc thấy Cẩu Đản đang nhìn chằm chằm cô và Thiết Đầu.
Vừa quay người lại nhìn Cẩu Đản thì nó đã cúi đầu ăn cơm.
Cứ thử như vậy mấy lần, lần nào cô đút cho Thiết Đầu thì Cẩu Đản cũng lén nhìn hai người.
Nghĩ đến chuyện tối qua sau khi cô đút cho Thiết Đầu thì Cẩu Đản bắt đầu không để ý tới mình, chẳng lẽ Cẩu Đản ghen sao?
Vừa nghĩ đến khả năng này, cô liếc nhìn Thiết Đầu đang ngoan ngoãn ăn cơm, lại nhìn Cẩu Đản bên cạnh, thật sự là như cô nghĩ sao?
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay gắp một miếng củ cải khô bỏ vào bát Cẩu Đản: “Ăn nhiều vào con.”
Cẩu Đản nhìn miếng củ cải khô bỗng nhiên xuất hiện trong bát mình, ngước mắt lên thấy cô đang mỉm cười nhìn mình, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng cúi đầu húp cháo, húp được vài miếng mới gắp củ cải khô ăn.
