Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 88
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:15
Đợi một lát không thấy cô lên tiếng, anh ngước mắt nhìn cô, hai người bốn mắt nhìn nhau.
“Đại Nguyên, ngủ chưa con?” Ngoài cửa vang lên giọng nói của mẹ Thẩm.
Mẹ Thẩm đây là định trực tiếp tìm Triệu Nguyên nói chuyện sao?
Triệu Nguyên đứng dậy đi mở cửa.
“Đại Nguyên, nếu bây giờ con không bận thì mẹ muốn nói với con chút chuyện.” Mẹ Thẩm thấy con rể mở cửa liền mỉm cười nói, không thèm nhìn cô con gái đang nằm trên giường lấy một cái.
“Mẹ, mẹ vào đây nói ạ.” Triệu Nguyên mở rộng cửa mời mẹ Thẩm vào.
“Sang phòng mẹ nói cho tiện.” Mẹ Thẩm liếc nhìn đứa con gái vẫn bất động một cái đầy bực dọc, con gái đã không muốn nói với con rể thì cũng không cần nghe làm gì.
Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên giường nhìn mẹ Thẩm kéo Triệu Nguyên đi mất.
Thấy mẹ Thẩm lườm mình một cái, bộ dạng như kiểu "mày đừng hòng nghe thấy gì hết" làm cô có chút buồn cười, không cho cô nghe thì cô cũng biết thừa, chẳng qua là nhờ vả Triệu Nguyên giúp đỡ thôi mà.
Nằm trên giường một lát thấy không ngủ được, cô nhỏm dậy khép cửa lại, lôi từ ngăn kéo ra một quyển sách ngữ lục lật từng trang xem.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Thẩm Mỹ Khiết lật hết trang này đến trang khác cho đến khi thấy hơi buồn ngủ, đang định gấp sách lại đi ngủ thì cửa phòng từ bên ngoài bị đẩy ra.
“Anh về rồi à? Mẹ tìm anh nói chuyện gì thế?” Thẩm Mỹ Khiết gấp sách đặt sang một bên rồi hỏi.
“Mẹ muốn cho Đông Lợi vào đơn vị, hôm nay em cãi nhau với mẹ vì chuyện này à?” Triệu Nguyên đóng cửa lại, thản nhiên hỏi.
“Không có cãi nhau, con nói năng t.ử tế nhưng mẹ không nghe.” Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy thì thầm nghĩ quả nhiên là chuyện này.
Triệu Nguyên thấy cô có vẻ hơi giận, trong mắt thoáng qua ý cười, khóe môi khẽ nhếch lên, nhớ lại lời mẹ Thẩm vừa nói, anh bèn bảo: “Mẹ nói em đuổi mẹ về.”
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
“Cả mẹ và Đông Lợi đều ở đây, ở nhà chỉ còn bố và Xuân Hoa, Xuân Hoa lại đang mang thai, chân cẳng bố cũng không tốt.” Thẩm Mỹ Khiết nói đến đó rồi thôi, không nói tiếp nữa.
“Mẹ đến một chuyến cũng không dễ dàng gì, mẹ muốn ở lại đây chơi thêm mấy ngày thì cứ để mẹ ở lại, ngày mai anh sẽ gửi một bức điện tín bảo Triệu Bắc lúc nào rảnh thì qua trông nom nhà cửa giúp một tay.”
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu không nói gì, anh đã nói vậy rồi, nếu cô vẫn khăng khăng đòi mẹ Thẩm về thì lại thành ra không hay.
“Chuyện Đông Lợi anh định tính thế nào?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi, mẹ Thẩm đã mở lời rồi, dù Triệu Nguyên không muốn thì chắc cũng không tiện từ chối.
“Đơn vị đợt trước bên hậu cần có tuyển người, Đông Lợi cũng đủ điều kiện đăng ký, ngày mai anh sẽ đi hỏi xem bên đó còn tuyển không.” Lúc mẹ Thẩm nói chuyện này, anh đã nghĩ tới việc này.
“Năm nay Đông Lợi hai mươi mốt rồi, đơn vị vẫn nhận sao?” Cô không nhớ rõ nghe ai nói tuổi nhập ngũ là 18-20 tuổi, lẽ nào lúc này không phải như vậy?
“Bên hậu cần yêu cầu tuổi tác tối đa không quá hai mươi mốt tuổi, năm nay Đông Lợi tính tuổi mụ mới là hai mươi mốt.” Lúc Triệu Nguyên nói về tuổi tác với mẹ Thẩm, bà liền nói ngay là Đông Lợi vẫn chưa đủ tuổi.
“Chỉ cần đủ điều kiện là đơn vị sẽ nhận ạ?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi dồn.
“Đủ điều kiện chỉ là bước đầu tiên, sau đó đơn vị còn có các bài kiểm tra nữa, còn việc có vượt qua được những bài kiểm tra đó hay không thì phải xem bản lĩnh của Đông Lợi đến đâu.” Triệu Nguyên nhắc lại nguyên văn những gì đã nói với mẹ Thẩm cho người đang ngồi trên giường nghe.
Nghe lời Triệu Nguyên nói, cô đoán anh chắc chắn sẽ không nhúng tay vào việc này mà chỉ cung cấp thông tin tuyển binh thôi.
Còn về việc em trai nguyên chủ rốt cuộc có trúng tuyển hay không thì phải dựa vào bản thân nó, cô không giúp được gì nhưng cũng sẽ không kéo chân nó.
“Anh có xem tài liệu nữa không?” Thẩm Mỹ Khiết không hỏi tiếp chuyện đó nữa mà hỏi sang chuyện khác.
“Không xem.” Triệu Nguyên thấy cô nheo mắt như thể đang buồn ngủ.
“Vậy tắt đèn ngủ thôi ạ.” Cô vừa xem ngữ lục đến mức sắp díp cả mắt vào rồi.
“Hôm nay đã bôi rượu t.h.u.ố.c chưa?”
“Chưa ạ, hôm nay em thấy đỡ nhiều rồi.” Sáng nay mẹ Thẩm vì chuyện của em trai nguyên chủ mà sau đó về phòng mãi không ra, việc bôi rượu t.h.u.ố.c cứ thế bị hoãn lại.
Triệu Nguyên đi tới ngăn kéo lấy chai rượu t.h.u.ố.c rồi bước đến bên giường.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cầm rượu t.h.u.ố.c thì biết anh định làm gì, cúi đầu cởi cúc áo để lộ bả vai.
Trong phòng không ai nói gì, hôm nay anh ra tay nhẹ hơn hôm qua.
Thẩm Mỹ Khiết ngước mắt thấy anh đang chăm chú xoa bóp bả vai bị thương cho mình, không khỏi nghĩ đến những bình luận của các độc giả khác lúc đó, nếu có được một người chồng như thế này thì tốt biết mấy, có tiền, có sắc lại còn biết bảo vệ người nhà.
Nam chính là của nữ chính, Thẩm Mỹ Khiết gạt bỏ những ý nghĩ không nên có ra sau đầu.
Bôi xong rượu t.h.u.ố.c, Triệu Nguyên tắt đèn, hai người nằm xuống ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng kèn hiệu tỉnh dậy, bên cạnh không còn bóng dáng Triệu Nguyên, đẩy cửa phòng ra thấy lũ trẻ đều đã ngồi vào ghế ăn cơm.
“Dậy rồi à, vào ăn cơm đi con.” Mẹ Thẩm đang bế Thiết Đầu, cả người toát ra vẻ vui mừng hớn hở.
Nhìn mẹ Thẩm cười tươi như vậy, cô biết ngay là vì chuyện tuyển hậu cần mà Triệu Nguyên đã nói.
Liếc nhìn Thẩm Đông Lợi trên bàn, nó trái lại chẳng có biểu cảm gì, chỉ lẳng lặng ngồi ăn cơm.
“Mỹ Khiết, mấy ngày nữa mẹ định đón Xuân Hoa sang đây.” Đợi con gái ngồi xuống, mẹ Thẩm liền mở lời.
Con trai sắp vào đơn vị rồi, đón con dâu sang đây để vợ chồng chúng nó được ở gần nhau thì bà mới có thể yên tâm về chăm sóc bố sắp nhỏ được.
Nghe mẹ Thẩm định đón em dâu sang, Thẩm Mỹ Khiết đặt bát cháo đang uống dở xuống nói: “Mẹ, chuyện của Đông Lợi vẫn chưa đâu vào đâu cả, bây giờ mẹ đón Xuân Hoa sang thì lấy chỗ nào mà ở, vả lại Xuân Hoa đang mang thai, đi lại đường xá xa xôi vất vả không tốt cho cả mẹ lẫn con đâu ạ.”
“Sao lại chưa đâu vào đâu, đợi em trai con đi đăng ký, người ta chắc chắn sẽ nhận nó thôi.” Mẹ Thẩm nghe con gái nói những lời nản lòng thì bực cả mình.
Con trai bà bà biết rõ nhất, nó chính là cái giống ăn cơm nhà nước, trước đây là do hai thân già này làm lỡ dở tương lai của nó, bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội này, con trai bà nhất định sẽ làm được.
Nhìn vẻ mặt tự tin của mẹ Thẩm, Thẩm Mỹ Khiết nhất thời không biết phải nói sao, việc tuyển chọn của quân đội đâu có đơn giản như thế.
“Dù cho Đông Lợi có trúng tuyển thì cấp bậc của nó cũng không đủ để mang theo người nhà, đơn vị sẽ không cấp nhà ở cho gia đình, Xuân Hoa đến đây cũng chẳng có chỗ mà ở đâu ạ.”
Cái nhà Triệu Nguyên được cấp này tổng cộng chỉ có bốn phòng, Đại Sinh và Cẩu Đản đã lớn rồi, qua một thời gian nữa là phải ngủ riêng phòng, Thiết Đầu chẳng bao lâu nữa cũng phải ngủ một mình một phòng.
