Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 87
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:15
“Chỉ là cái giường hơi cứng thôi.” Mẹ Thẩm cầm kim chỉ khâu nốt cái cổ tay áo trong tay, giường của Mỹ Khiết cứng quá, nằm làm cái lưng bà không được thoải mái cho lắm.
Nghe mẹ Thẩm phàn nàn giường cứng, Thẩm Mỹ Khiết nhớ lại Triệu Nguyên được điều đến căn cứ chưa bao lâu, chăn màn bát đũa gì cũng không có nhiều, bọn trẻ bây giờ toàn nằm giường gỗ cứng, bên trên chỉ trải một chiếc chiếu cỏ.
“Mẹ, mẹ định khi nào thì về ạ?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
“Con hỏi cái đó làm gì?” Động tác khâu vá trên tay mẹ Thẩm dừng lại, bà nhìn con gái, nghe lời này thấy có vẻ không ổn lắm.
“Ở nhà bây giờ chỉ có bố và Xuân Hoa, con không yên tâm, chân cẳng bố không tốt, Xuân Hoa lại đang mang thai.” Thẩm Mỹ Khiết đưa ra lý do đã chuẩn bị sẵn.
Cái thằng em trai nguyên chủ kia không trông cậy được, chỉ đành để cô ra tay thôi.
“Bố con chân có què đâu mà cần người chăm, Xuân Hoa mới m.a.n.g t.h.a.i chưa lâu, chuyện trong nhà hai người họ lo liệu được, không cần con phải bận tâm.” Mẹ Thẩm nói xong lại bồi thêm một câu:
“Con định đuổi mẹ về à?”
“Mẹ, mẹ.......” Thẩm Mỹ Khiết vừa định nói thì bị mẹ Thẩm ngắt lời.
“Cái đồ bất hiếu nhà con, mẹ mới đến được mấy ngày mà con đã định đuổi mẹ đi, mẹ vất vả nuôi con khôn lớn nhường này, cho con ăn cho con uống, thế mà ở đây mới có vài ngày con đã muốn đuổi mẹ rồi.” Mẹ Thẩm nghĩ đến việc con gái thật sự muốn đuổi mình đi, trong lòng như có tảng đá đè nặng, mắt hơi cay cay, đưa tay lên quẹt nước mắt.
Thẩm Mỹ Khiết: “........”
“Mẹ, trong sân vẫn còn nhiều người ngoài lắm ạ.” Thẩm Mỹ Khiết nhắc mẹ Thẩm nhìn mấy cậu thanh niên đang xây nhà vệ sinh ở góc sân.
Từ ký ức của nguyên chủ, cô biết mẹ Thẩm là người cả đời mạnh mẽ, trọng sĩ diện, chưa từng khóc trước mặt người ngoài bao giờ.
Mẹ Thẩm nghe lời con gái thì khựng lại, liếc nhìn những người đang làm việc trong sân, cúi đầu đưa tay lau sạch nước mắt.
“Mẹ, con không có đuổi mẹ đi, con là không yên tâm bố và mọi người ở nhà thôi.” Cô đúng là muốn mẹ Thẩm đi, nhưng lời này cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu.
“Bố con ở nhà vẫn ổn, con có gì mà không yên tâm, con chính là sợ mẹ nói với con rể chuyện của Đông Lợi nên mới bảo mẹ về, hôm qua Đông Lợi cũng đã nói với mẹ chuyện này rồi.” Mẹ Thẩm sụt sịt mũi nói một cách bực bội, bà còn lạ gì chút tâm tư nhỏ mọn của con gái nữa.
Mẹ Thẩm liếc nhìn quanh sân chắc chắn người ngoài không nghe thấy mới hạ thấp giọng nói: “Mỹ Khiết, con thử sờ lên lương tâm mình xem, hồi trước con còn ở nhà, trong nhà có gì tốt Đông Lợi đều nhường con trước, hồi đó con đi học nhà không có tiền, em trai con cũng nhường con đi học còn nó thì về đi làm đồng với bố mẹ.”
Mẹ Thẩm nói đến đây thì hít một hơi rồi tiếp: “Bây giờ chỉ muốn con rể lo cho Đông Lợi một công việc, mà con cứ đùn đẩy hết lần này đến lần khác, lúc thì bảo không được, lúc thì bảo không xong.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe mẹ Thẩm nói, những gì bà nói đúng là sự thật, lúc nguyên chủ còn là con gái ở nhà, em trai nguyên chủ đối xử với cô rất tốt, trong nhà có gì ngon ngọt đều dành cho nguyên chủ, sau này nhà không đủ tiền nuôi hai người ăn học, em trai nguyên chủ cũng đã nhường cơ hội cho cô, trong đó cũng có một phần nhỏ lý do là nó không thích học hành cho lắm.
Cho nên sau khi nguyên chủ gả cho nam chính có tiền, hận không thể dốc sạch túi mang hết đồ đạc về nhà mẹ đẻ, bởi vì đó mới là nhà của cô.
“Mẹ, những chuyện đó con đều nhớ, cũng luôn dành những gì tốt nhất cho gia đình và Đông Lợi, nhưng chuyện mẹ muốn nó vào đơn vị thì không thể làm phiền Triệu Nguyên được, nói ra không hay chút nào.”
Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu với mẹ Thẩm, chuyện này cô sẽ không nói với Triệu Nguyên đâu, không cần nghĩ cũng biết đó là chuyện không thể, mẹ tưởng quân đội là nhà mình chắc, muốn vào là vào được sao.
“Đại Nguyên là con rể mẹ, có gì mà phiền với không phiền.” Mẹ Thẩm thấy con gái vẫn không chịu, tức giận vỗ nhẹ vào người cô một cái.
“Mẹ, mấy ngày nữa con đưa mẹ và mọi người về, nếu mẹ không muốn về thì con về chăm sóc bố và em dâu.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong dắt Thiết Đầu đi vào trong nhà.
“Mỹ.....” Mẹ Thẩm định kéo con gái lại nhưng không kịp, đứng đó gọi mấy tiếng thấy cô vẫn không quay đầu lại, tức giận đá văng đống quần áo bên cạnh.
Mẹ Thẩm bị con gái làm cho tức đến mức không ăn nổi cơm, đóng cửa nằm lỳ trong phòng không buồn để ý đến ai.
“Chị, mẹ làm sao thế?” Thẩm Đông Lợi vào phòng gọi mẹ ra ăn cơm, gọi mấy tiếng mẹ cũng không thưa, đành bưng cơm nước vào đặt trên bàn trong phòng.
“Không có gì đâu, em ăn phần mình đi.” Thẩm Mỹ Khiết đút cơm cho Thiết Đầu, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Đại Sinh và Thiết Đầu.
“Anh rể tối nay không về ăn cơm ạ?” Thẩm Đông Lợi có chút lo lắng nhìn về phía phòng của mẹ, muốn đợi anh rể về khuyên nhủ mẹ một chút.
“Chắc là không về đâu.” Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn đồng hồ trên tường, sáu rưỡi rồi, trước đó anh ấy có nói nếu tối không về thì không cần đợi cơm.
Thẩm Đông Lợi thở dài, tiếp tục ăn cơm trong bát.
Sau bữa tối, đợi mấy đứa nhỏ tắm rửa xong, cô dỗ dành Thiết Đầu đang muốn ngủ cùng mình xong mới quay về phòng.
Hôm nay Triệu Nguyên không về sao? Vừa mới thoáng qua ý nghĩ đó đã nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài sân.
Cửa vừa mở ra đã thấy Triệu Nguyên đứng ở cửa, bên cạnh còn có Tôn Vĩ.
“Đoàn trưởng, chị dâu, tôi về trước đây ạ.” Tôn Vĩ thấy chị dâu ra mở cửa liền chào tạm biệt hai người.
Tôn Vĩ đi rồi, hai người đi vào nhà.
“Anh ăn chưa?” Thẩm Mỹ Khiết đóng cửa sân lại, thấy thần sắc anh có vẻ mệt mỏi.
“Anh ăn rồi.” Triệu Nguyên cởi mũ quân phục treo lên giá.
Thấy anh lấy quần áo sạch như định đi tắm, cô liền nói: “Nước nóng vẫn còn ở trong nồi ạ.”
Triệu Nguyên quay đầu nhìn cô một cái, ừ một tiếng rồi cầm quần áo ra bồn rửa tay để tắm.
Trong phòng trở lại yên tĩnh, cô chán nản nằm trên giường thẩn thơ, cuộc sống ban đêm không có điện thoại thật khó trải qua, cô nằm trên giường tập bài đạp xe không trung, động tác rất chậm để không làm ảnh hưởng đến bả vai.
Triệu Nguyên đẩy cửa phòng vào liền thấy Thẩm Mỹ Khiết trên giường đang giơ hai chân đạp tới đạp lui trên không trung: “......”
Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng mở cửa vội vàng hạ chân xuống, không ngờ anh tắm nhanh thế, nghĩ đến việc anh thấy động tác vừa nãy của mình, cô cảm thấy có chút ngượng ngùng.
“Em với mẹ cãi nhau à?” Triệu Nguyên dời tầm mắt, đóng cửa sau lưng lại.
“Không có cãi nhau ạ.” Thẩm Mỹ Khiết đáp ngay lập tức.
Sao anh ấy biết được nhỉ, Thẩm Đông Lợi nói với anh ấy sao?
“Đông Lợi nói hôm nay mẹ cả ngày không ăn cơm, bảo anh vào hỏi thăm xem sao.” Triệu Nguyên lau khô tóc rồi vắt khăn lên giá.
“......”
Cái thằng em trai nguyên chủ này đúng là cái loa phóng thanh mà.
