Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 92

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:16

Triệu Nguyên viết xong kế hoạch huấn luyện, định đứng dậy đi rót nước, dư quang thấy cô đang ngồi trên giường lật xem quyển ngữ lục, trên mặt lộ ra ý cười, đôi chân thỉnh thoảng còn đung đưa.

Ánh mắt Triệu Nguyên rơi vào đôi chân trắng nõn đang đung đưa của cô, liền lập tức dời tầm mắt, có chút không tự nhiên mà khẽ ho một tiếng.

Thẩm Mỹ Khiết đang đọc đến câu "Nghèo không được nghèo giáo d.ụ.c, khổ không được khổ trẻ con", nghe thấy tiếng ho của anh thì nhìn sang: "Anh định đi ngủ à?"

"Đi rót nước." Triệu Nguyên đứng dậy đi về phía cửa.

"Em cũng đi rót một ly." Thẩm Mỹ Khiết đặt quyển sách xuống, ngồi dậy xỏ giày đi theo sau anh.

Tối nay Thẩm mẫu nấu đồ ăn hơi mặn, lúc đó đầu óc cô toàn nghĩ đến chuyện thông báo nên cũng chẳng buồn uống nước, giờ Triệu Nguyên nhắc đến cô cũng thấy khát.

Người đi sau chỉ cách anh một bước chân, thoang thoảng mùi hương nhàn nhạt, tay Triệu Nguyên cầm ly nước siết c.h.ặ.t lại, sải bước dài tiến lên một bước.

Thẩm Mỹ Khiết đi sau không nhận ra sự khác lạ của anh, lấy một cái ly trên bàn rồi xách ấm nước nóng bên cạnh rót đầy ly.

"Anh không rót à?" Thẩm Mỹ Khiết rót xong đứng sang một bên, thấy anh đứng im không nhúc nhích.

Triệu Nguyên thấy cô khẽ chu đôi môi đỏ mọng thổi hơi vào ly nước, nhìn ly nước trong tay mình rồi mới tiến lên rót.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh rót nước cũng không đứng đợi, ly nước hơi nóng nên cô bưng ly đi vào phòng trước.

Cô ngồi trên giường tiếp tục lật quyển ngữ lục, cho đến khi tiếng kèn tắt đèn vang lên mới khép sách lại chuẩn bị đi ngủ.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên vẫn đang viết lách bên bàn, không lên tiếng quấy rầy, lấy cái ga giường bên cạnh đắp lên bụng rồi nhắm mắt ngủ.

Dưới ánh nến, Triệu Nguyên vẫn mải miết sửa đổi kế hoạch huấn luyện, cho đến khi thấy không còn vấn đề gì mới khép báo cáo lại, thổi tắt nến.

Nửa đêm Thẩm Mỹ Khiết bị khát làm cho tỉnh giấc, vừa cử động đã phát hiện cả người mình lại dán c.h.ặ.t vào cạnh Triệu Nguyên, cô khẽ dịch người sang bên cạnh.

Tư thế ngủ của cô không được ngoan cho lắm, trước đây chị họ đến nhà cô chơi, lần nào nhắc đến chuyện ngủ chung cũng đau đầu, nói cô ngủ vừa hay lấn chỗ, tay chân còn hay quờ quạng lung tung.

Thói quen này không tốt, phải sửa mới được.

Cô ngủ phía trong, muốn uống nước một là phải gọi Triệu Nguyên dậy lấy cho, hai là phải bước qua người anh mà đi lấy, nghĩ đoạn cô chọn cách thứ hai, tay chống giường ngồi dậy, nhấc một chân khẽ khàng bước qua người Triệu Nguyên xuống đất, cầm ly nước bên cạnh uống sạch nửa ly nước còn lại.

Đặt ly xuống, cô sờ soạng trong bóng tối đi về phía giường, vừa đưa tay ra đã chạm trúng chân Triệu Nguyên, chưa kịp buông tay thì cái chân trong tay rụt lại, tay cô vô thức đuổi theo chân anh, cứ thế nắm c.h.ặ.t lấy không buông.

"Buông ra." Giọng anh bị đ.á.n.h thức có chút khàn khàn.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng anh thì vội vàng buông tay ra, trong phòng tối quá, cô không cố ý sờ chân anh đâu, khẽ ho một tiếng: "Anh tỉnh rồi à, em vừa thấy khát nên dậy uống nước."

Lời vừa dứt, trong phòng rơi vào im lặng, Thẩm Mỹ Khiết đợi một lúc thấy anh không có động tĩnh gì, liền đưa tay sờ mép giường, nhấc chân leo lên giường nằm yên bất động.

Anh ta sẽ không nghĩ mình cố tình sờ chân anh ta chứ? Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung.

Triệu Nguyên bên cạnh từ sau khi nói câu "buông ra" cũng không có động tĩnh gì nữa, đợi một lúc thấy anh vẫn không nói gì, cô bèn nhắm mắt đi ngủ.

Ở bên kia, Triệu Nguyên nằm trên giường nghe tiếng thở đều đặn bên tai mà mất hết cơn buồn ngủ, anh nghiêng đầu nhìn bóng người nhấp nhô bên cạnh, một lúc sau khi anh chuẩn bị nhắm mắt ngủ, thân thể bên cạnh bỗng cựa quậy rồi xoay người vùi đầu về phía anh, đầu tựa vào vai anh, tay và chân gác lên eo anh, bụng hai người dán c.h.ặ.t vào nhau.

Lưng Triệu Nguyên căng cứng, đưa tay dời chân cô ra, vừa đặt xuống chân cô lại gác lên.

Triệu Nguyên: "......."

Ngay khi anh một lần nữa dời chân cô ra, cô lại cử động đầu, cả khuôn mặt rúc vào hõm cổ anh, hơi thở ấm áp phả vào cổ anh khiến gai ốc sau tai nổi hết cả lên.

"Mẹ..." Trong cơn mơ, Thẩm Mỹ Khiết thấy mình đã trở về thời đại của mình, lao đến trước mặt mẹ mình ôm c.h.ặ.t lấy bà.

Mẹ? Triệu Nguyên nhíu mày, ngay khi anh tưởng mình nghe nhầm thì người trong lòng lại gọi thêm một tiếng "mẹ", tay ôm eo anh càng siết c.h.ặ.t hơn, hơi thở dồn dập.

Những năm trước khi anh đi thực hiện nhiệm vụ, có một đồng đội ở nhà gọi "mẹ" thay vì "nương", lúc đó bọn họ nghe còn thấy lạ, làm gì có ai gọi nương là mẹ chứ.

Ở chỗ bọn họ chưa bao giờ có ai dùng từ "mẹ" này, tại sao trong miệng cô lại thốt ra từ đó.

Triệu Nguyên cúi đầu nhìn người trong lòng, dưới ánh trăng chỉ có thể nhìn thấy đường nét đại khái của cô.

Thẩm Mỹ Khiết choàng tỉnh khỏi giấc mơ, cô mơ thấy mình đã trở về, ngay lúc chuẩn bị cùng mẹ đi về thì mẹ đột nhiên biến mất.

Hóa ra là mơ. Thẩm Mỹ Khiết nén nỗi buồn trong lòng, dịu lại một lúc rồi mở mắt ra, Triệu Nguyên nằm bên cạnh vẫn chưa tỉnh.

Cô gối tay dưới đầu, nghiêng người nhìn Triệu Nguyên bên cạnh, lúc ngủ trông anh dịu dàng hơn nhiều, không giống như bình thường lúc nào cũng lạnh mặt không chút cảm xúc, đặc biệt là khi không nói lời nào mà đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào người khác, khiến người ta không tự chủ được mà chẳng dám nhìn thẳng vào anh.

Ánh mắt cô chuyển từ hàng mi của anh đến sống mũi cao thẳng, rồi đến đôi môi mỏng, theo bản năng mà nuốt nước bọt một cái.

Nhận thức được hành động của mình, cô vội thu hồi tầm mắt, xoay người nhắm mắt gạt bỏ tạp niệm trong lòng, không nên nghĩ, cũng không được nghĩ nhiều.

Cô trằn trọc trên giường một lúc cho đến khi tiếng kèn vang lên, Triệu Nguyên bên cạnh mới mở mắt.

"Hôm nay không phải đến đội à?" Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng động liền xoay người hỏi người phía sau.

Bình thường trước khi kèn vang anh đã biến mất tăm, hôm nay đến tận lúc kèn vang mới tỉnh.

"Chiều mới đi." Triệu Nguyên ngồi dậy thay quần áo, liếc nhìn người vẫn còn đang lười biếng nằm trên giường không chịu dậy.

Từ khi Thẩm mẫu đến, bữa sáng đều do bà bao thầu, cô cũng không cần dậy sớm mỗi ngày, lần nào cũng ngủ đến mức không thể trì hoãn được nữa mới chịu bò dậy.

Thời gian Thẩm mẫu ở đây đã giúp cô giảm bớt không ít gánh nặng, hạnh phúc và đau khổ cùng tồn tại.

"Vẫn chưa dậy à?" Triệu Nguyên cài khuy măng sét, thấy cô vẫn nằm bất động trên giường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.