Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 93
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:16
"Chỗ rửa mặt đông người, anh đi trước đi, lát nữa em đi." Thẩm Mỹ Khiết thản nhiên đưa ra cái lý do hoàn hảo này.
Từ khi Thẩm mẫu và em trai của nguyên chủ đến, bồn rửa mặt trong nhà không đủ dùng, thỉnh thoảng còn phải chờ.
Triệu Nguyên: "......."
Thẩm mẫu đang bưng cơm bên ngoài thấy con rể đi ra, nhiệt tình nói: "Đại Nguyên, mau lại đây ăn đi."
Không thấy bóng dáng con gái, Thẩm mẫu hỏi: "Mỹ Khiết vẫn còn đang ngủ à?"
"Tối qua con bận muộn, cô ấy cũng ngủ muộn ạ." Triệu Nguyên giải thích.
"Để mẹ vào xem, Đại Nguyên con cứ ăn trước đi." Thẩm mẫu nói xong đi vào phòng.
Cái đứa trẻ này càng ngày càng quá quắt, đã mấy giờ rồi mà còn chưa dậy. Con gái lúc ở nhà còn là thiếu nữ cũng thích ngủ nướng, trước khi kết hôn bà đã đặc biệt dặn dò chuyện này, mấy ngày bà đến đây con gái đã mấy lần dậy muộn, xem ra cái tật này vẫn chưa sửa được.
"Mau dậy ăn cơm đi." Thẩm mẫu thấy con gái nằm trên giường mở mắt trừng trừng mà không ngủ, đi tới bên giường lật cái ga giường đắp trên bụng cô ra.
"Mẹ, sáng nay con không ăn đâu." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay lấy lại cái ga giường từ tay Thẩm mẫu đắp lên bụng, cô không muốn ăn cơm, chỉ muốn nằm thêm lát nữa.
"Không ăn con cũng phải dậy, mọi người đều dậy cả rồi, con còn ngủ nữa thì thật không ra làm sao cả."
Con rể đã dậy rồi, Thẩm mẫu giật phắt cái chăn trong tay con gái.
"Mẹ, con buồn ngủ, tối qua con ngủ không ngon." Thẩm Mỹ Khiết làm nũng nói.
Cô tìm kiếm trong ký ức của nguyên chủ thấy nguyên chủ mỗi lần ngủ nướng đều dùng chiêu làm nũng này, Thẩm mẫu cơ bản lần nào cũng sẽ đồng ý.
"Con có nói rách trời cũng phải dậy." Thẩm mẫu đưa tay kéo con gái ngồi dậy.
Thẩm Mỹ Khiết: "....."
Tại sao đến lượt cô thì lại không được rồi?
"Mỹ Khiết, con và Đại Nguyên kết hôn chưa lâu, sau hôn lễ cũng chỉ mới ở chung được hai ngày, bọn trẻ đều dậy cả rồi mà con còn ngủ nướng, nói ra không hay chút nào."
Thẩm mẫu thấy dưới mắt con gái thâm quầng, trong lòng có chút xót xa, liền nói tiếp.
"Đợi Đại Nguyên đi rồi con muốn ngủ bao nhiêu thì ngủ, giờ mau dậy đi." Thẩm mẫu kéo con gái từ trên giường dậy.
Nếu ở nhà con gái muốn ngủ bà cũng nhắm mắt cho qua, giờ thì không được, con gái phải dậy.
Thẩm Mỹ Khiết tuyệt vọng nhìn Thẩm mẫu, cô biết có Thẩm mẫu ở đây, cô đừng hòng mà được ngủ thêm.
"Mẹ đi múc cơm sẵn, con mau ra đi." Thẩm mẫu lấy quần áo đặt lên giường cho con gái rồi đi ra ngoài múc sẵn cơm để sang một bên cho nguội bớt.
Thẩm Mỹ Khiết thay quần áo rửa mặt xong, trên bàn cơm chỉ còn chỗ trống bên cạnh Triệu Nguyên, cô đi hai bước rồi ngồi xuống cạnh anh.
Cô vừa ngồi xuống, Triệu Nguyên đã ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt đó, nghĩ đến hơi thở bên hõm cổ tối qua, tay cầm đũa khựng lại một nhịp.
"Đại Nguyên, bên phía Đông Lợi bao giờ thì đi báo danh, nó cứ ở nhà mãi thế này cũng không phải cách." Thẩm mẫu thấy con rể ăn xong mới lên tiếng.
Chuyện của con trai tối qua bà đã nghĩ kỹ rồi, vẫn nên giải quyết sớm để tránh đêm dài lắm mộng.
"Trong đội thông báo ngày mai đi ạ." Triệu Nguyên đặt đũa xuống trả lời.
Hôm qua anh đã hỏi trong đội, nói là ngày mai đưa đi cho thử xem sao.
Thẩm mẫu nghe vậy thì nụ cười trên mặt rạng rỡ không tả xiết, bà còn tưởng phải đợi thêm vài ngày, không ngờ ngày mai đã được đi rồi.
"Đại Nguyên, ăn nhiều vào con, trong nồi vẫn còn đấy." Thẩm mẫu bảo con rể ăn thêm chút nữa, chuyện này chắc chắn con rể đã tốn không ít công sức, đợi tối nay bà phải làm món gì ngon để bồi bổ cho con rể mới được.
Thẩm Mỹ Khiết một bên nhìn Thẩm mẫu một bên nhìn Triệu Nguyên, cô vẫn nên im lặng mà ăn cơm trong bát mình thì hơn.
Sau bữa cơm, Triệu Nguyên đi ra sân nhìn cái nhà vệ sinh đã xây xong, giờ chỉ thiếu mái và ván gỗ chưa đặt lên.
Thẩm Mỹ Khiết dẫn Cẩu Đản và Thiết Đầu chơi trong sân, dư quang thấy Triệu Nguyên từ chỗ để củi trong sân lấy ra hai tấm ván gỗ xem đi xem lại, lúc thì cầm tấm này, lúc lại cầm tấm kia, chọn mãi mới được hai tấm.
"Cẩu Đản, con trông em chơi nhé." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cầm ván gỗ đi về phía nhà vệ sinh đã xây xong, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, vội vàng giao Thiết Đầu cho Cẩu Đản.
Đi tới nhà vệ sinh thì phát hiện anh quả nhiên đang đặt ván gỗ để dẫm lên.
Nhà vệ sinh xây xong là kiểu nhà vệ sinh kiểu cũ, bên trong đào một cái hố lớn đặt một cái lu nước to, bên hông đục một cái lỗ lớn, lu nước đặt xong bên trên đặt hai tấm ván gỗ, dùng đất vùi hai đầu ván gỗ lại, muốn đi vệ sinh thì ngồi xổm trực tiếp lên đó.
Cô có thể nói tấm ván gỗ này là bóng ma tâm lý thời thơ ấu của cô không? Hồi nhỏ mỗi lần đi vệ sinh cô đều sợ tấm ván gỗ dưới chân bị gãy rồi rơi tọt xuống hố phân.
Hôm qua mấy người đó định đặt ván gỗ đã bị cô từ chối.
"Triệu Nguyên." Trong lúc tình cấp bách Thẩm Mỹ Khiết gọi thẳng tên anh.
Triệu Nguyên quay đầu nhìn người đang đứng phía sau, ra hiệu cho cô nói tiếp.
"Có thể không dùng ván gỗ được không, dùng gạch và xi măng trát lên đi." Thẩm Mỹ Khiết nói ra ý tưởng của mình, cô thực sự không muốn dùng ván gỗ, cứ nghĩ đến việc một ngày nào đó đi vệ sinh mà ván gỗ dưới chân chẳng may bị gãy, cả người rơi xuống hố phân là cô thấy không ổn chút nào.
Thẩm Mỹ Khiết biết yêu cầu này của mình có hơi quá đáng, người ta đã xây nhà vệ sinh cho rồi còn đòi hỏi này kia.
"Tại sao phải dùng xi măng?"
Thẩm Mỹ Khiết nhìn anh một cái, lên tiếng: "Em sợ có ngày ván gỗ bị gãy rồi rơi xuống dưới."
Triệu Nguyên: "......"
Triệu Nguyên thấy cô nhíu mày, hai mắt nhìn chằm chằm vào tấm ván gỗ trong tay mình không rời, liền nói: "Hiện tại trong căn cứ không có xi măng, thời gian đợt tới về vẫn chưa xác định được, cứ dùng ván gỗ trước đi, đợi xi măng về thì thay sau."
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh nói vậy thì vội vàng gật đầu đồng ý.
Đứng sau lưng anh một lúc thấy không giúp được gì, cô bèn quay lại sân ngồi dưới hành lang kéo Thiết Đầu chơi, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Triệu Nguyên đang lợp mái nhà vệ sinh.
"Vẫn còn trách mẹ sao?" Thẩm mẫu đứng trong nhà nhìn con gái cứ nhìn chằm chằm vào con rể, con rể đi đâu là ánh mắt con gái theo đến đó.
"?" Thẩm Mỹ Khiết bị câu hỏi đột ngột này của Thẩm mẫu làm cho hơi ngơ ngác.
Trách Thẩm mẫu? Nguyên chủ chưa từng trách Thẩm mẫu nha, đối với Thẩm mẫu sắp đạt đến mức phục tùng tuyệt đối luôn rồi, sao Thẩm mẫu lại đột nhiên hỏi vậy.
Thẩm mẫu thấy con gái ngơ ngác biết cô không hiểu ý mình, cũng không nói tiếp nữa.
Lúc đó bà bảo con gái gả cho Triệu Nguyên, con gái không chịu, cứ nhất quyết muốn ở bên một chàng trai trên thị trấn, bà sống nửa đời người rồi loại người nào mà chưa từng thấy qua, bà vừa nhìn thấy chàng trai đó lần đầu đã biết là người không đáng tin.
