Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 95

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:16

"Mỹ Khiết, có nhà không?" Ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa.

"Đến đây." Thẩm Mỹ Khiết bảo Thẩm mẫu trông Thiết Đầu một bên đừng để cậu bé thò tay vào chậu nước.

Giọng nói ngoài cửa hơi lạ, không phải giọng dì Quyên, ai lại đến tìm cô nhỉ?

Mở cửa sân, Hàn Hoa mặt mày rạng rỡ đứng ngoài cửa.

"Chị dâu, mau vào đi." Thẩm Mỹ Khiết mở cửa mời cô ta vào, sao cô ta lại đến đây?

"Chị nghe nói bác gái đến, sẵn tiện nhà không có việc gì nên qua thăm bác."

Hàn Hoa bước vào sân liền nhìn thấy bà cụ đang khâu vá quần áo trong sân, đây chắc hẳn là mẹ của Thẩm Mỹ Khiết rồi.

Cô và Hàn Hoa chỉ mới gặp mặt hai lần, tình cảm chắc chắn chưa đến mức chuyên程 qua thăm Thẩm mẫu, những điều này cô chỉ nghĩ trong bụng, rồi dẫn Hàn Hoa vào trong sân.

"Mẹ, đây là Hàn Hoa, vợ Chính ủy Vương, biết mẹ đến nên đặc biệt qua thăm mẹ đấy ạ." Thẩm Mỹ Khiết dẫn Hàn Hoa vào trong nhà, nói với Thẩm mẫu.

"Bác ạ, hôm qua cháu mới biết bác đến, sẵn tiện hôm nay rảnh nên cháu qua thăm bác ạ." Hàn Hoa cười tươi tiến lên thân mật nắm tay Thẩm mẫu nói.

Thẩm mẫu thấy cô ta nhiệt tình như vậy, trên mặt lập tức cũng treo nụ cười, vỗ vỗ tay cô ta bảo cô ta ngồi xuống nói chuyện.

"Mỹ Khiết rót ly nước đi con." Thẩm mẫu bảo con gái rót nước mời khách.

"Bác đừng bận rộn nữa ạ, cháu không khát đâu." Hàn Hoa bảo Thẩm Mỹ Khiết cũng qua ngồi đi, không cần bày vẽ.

Thẩm Đông Lợi đang ở trong bếp uống nước, nghe thấy mẹ bảo chị rót nước, sực nhớ ấm nước nóng đang được mình mang vào bếp, vội vàng xách ấm nước ra đưa cho chị gái.

"Bác ơi, đây là...?" Hàn Hoa nhìn thấy một chàng trai trẻ từ trong bếp đi ra, đ.á.n.h giá cậu vài lượt, đây chắc hẳn là em trai Mỹ Khiết mà nhà mình nói rồi.

Người sẽ tranh suất với Ái Quốc đây mà.

Lần này đội tuyển người, cô ta vừa nghe tin đã lập tức gọi em trai mình ở quê lên, đợi đợt tuyển này sẽ đưa cậu vào.

Tối qua chồng cô ta đột nhiên về nói với cô ta rằng Ái Quốc đợt này chưa chắc đã chọn được, anh ta nghe từ bên hậu cần nói em vợ của Đoàn trưởng Triệu cũng đã báo danh.

Đợt này cả đội chỉ tuyển đúng một chỉ tiêu, các điều kiện của Ái Quốc đều rất phù hợp, vốn tưởng là chuyện chắc như đinh đóng cột, ai ngờ nửa đường lại nhảy ra một người em vợ của Đoàn trưởng Triệu.

Nói là các điều kiện của người em vợ này cũng đều phù hợp, ngày mai đã phải đến đội rồi, cô ta cứ nghĩ đến chuyện này là ở nhà không yên, muốn qua xem thử người em vợ này của Đoàn trưởng Triệu thế nào, sẵn tiện qua đây xây dựng quan hệ với Thẩm Mỹ Khiết.

Thẩm mẫu thấy Hàn Hoa đ.á.n.h giá Đông Lợi từ trên xuống dưới, nhìn cô ta một cái rồi lên tiếng: "Đây là con trai út của tôi, Đông Lợi."

Hàn Hoa nghe vậy quả nhiên đúng là vậy, thu hồi tầm mắt, cười nói: "Bác thật có phúc, con cái ai nấy đều khôi ngô xinh đẹp."

Câu nói này của Hàn Hoa là thật lòng, vợ Đoàn trưởng Triệu ở cái căn cứ này e là không tìm được người nào xinh hơn, trước mắt em trai Đoàn trưởng Triệu ngũ quan đoan chính, mày rậm mắt to, dáng người lại cao, nhìn sơ qua đã thấy cao hơn Ái Quốc nhà cô ta cả một cái đầu.

Vốn dĩ đã có chút lo lắng Ái Quốc không chọn được, giờ nhìn thấy thế này trong lòng càng thêm lo lắng, không được, cô ta phải về mau bảo chồng nghĩ cách, Ái Quốc nhất định phải vào được.

"Đều là những đứa không làm người ta yên tâm được." Thẩm mẫu nghe thấy lời khen của Hàn Hoa thì cười nói, mời cô ta uống nước.

Hàn Hoa ở đây thêm một lát rồi mới về, về đến nhà vừa thấy em trai mình vẫn còn đang ngủ trong phòng, lửa giận bốc lên, đưa tay véo tai cậu.

"Đã là lúc nào rồi, ngày mai đã phải đến đội báo danh rồi mà cậu còn ở đây ngủ." Cái suất vào đội sắp thuộc về người khác đến nơi rồi.

"Chị, đau." Hàn Ái Quốc rụt người lại nhưng tay chị cậu vẫn cứ kéo, cậu đành đưa tay gỡ tay chị ra.

"Đau mà còn không mau dậy đi." Hàn Hoa thấy cậu dậy mới buông tay, đi vào phòng nghĩ cách, cô ta nhất định phải để Ái Quốc vào được.

Bên này Thẩm Mỹ Khiết rửa sạch ly nước chuẩn bị đặt lên bàn.

"Sau này con ít qua lại với cái cô Hàn Hoa đó thôi." Thẩm mẫu đưa tay nhận lấy cái ly từ tay con gái đặt lên bàn.

"?"

"Cái cô đó vừa vào đã nhìn ngó khắp nơi, mặt thì cười mà trong mắt chẳng có chút ý cười nào, loại người như vậy con nên ít qua lại thì hơn." Thẩm mẫu nghĩ đến cảnh cô ta đ.á.n.h giá con trai mình liền nói.

"Con biết rồi ạ." Thẩm Mỹ Khiết quay lại sân tiếp tục giặt ga giường.

Đối với Hàn Hoa cô không có ấn tượng tốt cũng chẳng xấu, sau này chắc cũng không có qua lại quá nhiều.

Tối đến cả nhà ăn uống qua loa rồi đi ngủ, Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường chìm vào giấc mộng.

Trời vừa sáng, Thẩm Mỹ Khiết đã bị tiếng gõ cửa làm cho tỉnh giấc, vừa cử động đã thấy cả người mình đang rúc vào lòng Triệu Nguyên, một tay anh đang đặt trên eo cô.

Anh về lúc nào thế nhỉ?

"Đại Nguyên, Mỹ Khiết, cơm xong rồi." Thẩm mẫu gõ cửa bên ngoài, thời gian không còn sớm nữa, hôm nay Đại Nguyên còn phải đưa Đông Lợi đến đội không được trễ.

Lời Thẩm mẫu vừa dứt, eo cô nhẹ đi, Triệu Nguyên bên cạnh đã ngồi dậy.

"Đến ngay đây ạ." Thẩm Mỹ Khiết bảo Thẩm mẫu cứ chuẩn bị trước, lát nữa họ sẽ ra ngay.

"Tối qua anh về lúc nào thế, em chẳng nghe thấy động tĩnh gì cả." Thẩm Mỹ Khiết hỏi người đàn ông đang bước xuống giường.

"Nửa đêm, lúc về thấy em đang ngủ rất say." Triệu Nguyên tháo lớp băng gạc trước n.g.ự.c ra mặc áo sơ mi vào, liếc nhìn người tóc tai bù xù trên giường.

Nghĩ đến lúc tối qua về, còn nghe thấy tiếng ngáy khè khè của cô, trong mắt thoáng qua ý cười.

Tại sao nghe anh nói "ngủ rất say", cô lại cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ.

"Mẹ vẫn đang đợi ngoài kia, anh ra trước đây." Triệu Nguyên thấy cô ngồi trên giường bất động, vẻ mặt không muốn dậy, nghĩ đến lời nhắc nhở của Thẩm mẫu, bèn mở cửa đi ra ngoài.

Nghe anh nhắc đến Thẩm mẫu, nhớ lại chuyện hôm qua Thẩm mẫu vào phòng gọi người, cô vươn vai một cái rồi vội vàng thay quần áo ra ngoài ăn cơm.

Thẩm mẫu đang dặn dò con trai đến đội phải thể hiện cho tốt, thấy con rể từ chỗ bồn rửa mặt đi ra liền giục anh ngồi vào chỗ ăn cơm.

"Đại Nguyên, hôm nay làm phiền con nhiều rồi, thằng bé Đông Lợi này cái gì cũng không biết." Thẩm mẫu có chút không yên tâm nói.

"Mẹ yên tâm, con sẽ để mắt đến Đông Lợi." Triệu Nguyên bảo Thẩm mẫu không cần lo lắng.

Thẩm mẫu nghe con rể nói vậy thì tảng đá trong lòng được hạ xuống, bảo con rể ăn nhiều vào.

Quay đầu thấy cơm trong bát con trai vẫn chưa ăn xong, bà liền giục cậu mau ăn đi đừng để trễ giờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.