Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 94
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:16
Bất luận con gái nói gì bà cũng không đồng ý, bảo con gái dẹp cái ý định đó đi, ngoan ngoãn gả cho Triệu Nguyên.
Thằng bé Triệu Nguyên đó bà vừa nhìn đã thích, trông đã thấy là một người đàn ông có trách nhiệm, bà đi hỏi han khắp nơi về nhân phẩm của Triệu Nguyên, ai cũng khen tốt.
Bà chỉ có mỗi mụn con gái này, nếu không phải vì Triệu Nguyên nhân phẩm tốt, có trách nhiệm, bà nói gì cũng không gả con gái cho anh, vừa về đã phải làm mẹ kế cho người ta.
"Mẹ, mẹ nói gì mà trách mẹ?" Thẩm Mỹ Khiết thấy Thẩm mẫu không nói lời nào bèn hỏi lại.
"Không có gì, con trông Thiết Đầu đi, mẹ đi chuẩn bị cơm trưa, cả buổi sáng Đại Nguyên mệt lắm rồi, phải bồi bổ cho nó thật tốt." Thẩm mẫu thấy con gái còn muốn truy hỏi, liền bảo cô mau trông con.
"......"
Thẩm Mỹ Khiết vươn tay ôm Thiết Đầu trong lòng nhìn theo bóng lưng Thẩm mẫu, Thẩm mẫu đã làm chuyện gì mà khiến nguyên chủ phải trách bà ấy nhỉ?
"Bình... Bình" Thiết Đầu trong lòng vươn tay về phía người cha đang đi tới đòi bế.
Triệu Nguyên múc một thùng nước giếng rửa sạch tay rồi bế Thiết Đầu lên.
Thiết Đầu vươn bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ lên lưng cha, cười khanh khách với Thẩm Mỹ Khiết.
"Cha ơi, con cũng muốn bế." Cẩu Đản đứng một bên nhỏ giọng gọi cha.
Triệu Nguyên thấy Cẩu Đản khao khát nhìn mình, đưa tay xoa xoa đầu cậu bé rồi cúi người bế cả hai vào lòng.
Cẩu Đản được cha bế lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vùi vào vai cha.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn ba cha con họ, giá mà có máy ảnh chụp lại cảnh này, bao nhiêu năm sau lật lại những bức ảnh lúc này chắc chắn sẽ đầy ắp kỷ niệm.
"Anh rể, chị, mẹ gọi mọi người vào ăn cơm ạ." Thẩm Đông Lợi vừa ra khỏi cửa đã thấy anh rể đang chơi với các con, chị gái anh thì ngồi trên ghế nhìn anh rể và lũ trẻ.
"Đến đây." Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau Thẩm Đông Lợi vào nhà lấy bát đũa ăn cơm.
"Mẹ, sao mẹ làm nhiều món thế này?" Thẩm Mỹ Khiết nhìn trên bàn lớn lớn nhỏ nhỏ tổng cộng chuẩn bị tới sáu bảy món, mà rau trong tủ chỉ có dưa chuột và đậu que.
"Đại Nguyên vì chuyện của em trai con mà tốn không ít tâm sức, bồi bổ cho nó chút."
Triệu Nguyên có tốn tâm sức hay không thì cô không rõ, nhưng Thẩm mẫu thì đúng là tốn không ít tâm sức thật.
"Rau mẹ mua ạ?"
"Không thì chẳng lẽ là đi trộm chắc." Thẩm mẫu dập tắt lửa trong bếp lò.
"Mẹ ra ngoài lúc nào thế?" Thẩm Mỹ Khiết mở tủ lấy bát đũa, hôm nay cô không thấy Thẩm mẫu ra ngoài, Thẩm mẫu cũng không hỏi xin tiền cô, tiền mua thức ăn này là Thẩm mẫu tự bỏ ra sao?
"Con hỏi nhiều thế làm gì, mau mang bát đũa ra đi, Đại Nguyên còn đang đợi kìa."
Thẩm Mỹ Khiết không hỏi tiếp nữa, bưng bát đũa trong tay ra ngoài, đặt bát đũa sang một bên, đợi Thẩm mẫu lên món.
"Hôm nay anh phải ăn nhiều vào đấy." Thẩm Mỹ Khiết nói với Triệu Nguyên bên cạnh.
Triệu Nguyên đưa đôi đũa trong tay cho các con, rút thêm một đôi đưa cho người bên cạnh, ra hiệu cho cô nói tiếp.
"Mẹ muốn bồi bổ cho anh." Thẩm Mỹ Khiết bảo anh nhìn các món ăn trên bếp.
Sau khi tất cả thức ăn đã được bưng lên, Thẩm mẫu cứ liên tục gắp thức ăn vào bát Triệu Nguyên.
"Mẹ, mẹ cũng ăn đi ạ, con tự gắp được mà." Bát của Triệu Nguyên đã bị Thẩm mẫu gắp thức ăn chất đầy ụ.
Thẩm mẫu nhìn bát cơm đầy ắp của con rể mới hài lòng dừng đũa.
Thẩm Đông Lợi thấy mẹ mình cứ mải miết gắp thức ăn cho anh rể mà không đoái hoài đến chị gái, cậu liền vươn tay gắp cho chị một miếng trứng.
Thẩm Mỹ Khiết đang cho Thiết Đầu trong lòng ăn, vừa định xúc miếng cơm từ trong bát thì một miếng trứng đã được đặt vào bát cô, nhìn theo đôi đũa thì ra là em trai nguyên chủ.
"Chị, mau ăn đi." Thẩm Đông Lợi liếc nhìn mẹ đang nói chuyện với anh rể, nhỏ giọng nói với chị gái.
Lúc nãy cậu gắp trứng mẹ còn liếc cậu một cái, ý tứ đó cậu biết, mẹ không muốn cậu gắp trứng, muốn để hết trứng cho anh rể ăn.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn miếng trứng trong bát rồi lại nhìn người em trai đang bảo mình mau ăn đi, trong lòng khẽ ấm áp, mỉm cười gật đầu với cậu bảo cậu cũng mau ăn đi.
Thiết Đầu trong lòng nhìn miếng trứng trong bát, vươn ngón tay nhỏ xíu chỉ vào miếng trứng trong bát, miệng bập bẹ đòi "muốn muốn".
Thẩm Mỹ Khiết dầm nhỏ miếng trứng rồi từng chút một đút cho Thiết Đầu.
Bữa cơm trưa mãi đến mười hai giờ mới kết thúc.
"Tối nay anh về muộn, không cần đợi anh về ăn cơm đâu." Triệu Nguyên đội lại mũ quân trang, nói với Thẩm Mỹ Khiết đang chơi với lũ trẻ một bên.
"Được, lúc đó cửa sân em sẽ không cài then đâu, anh về thì nhớ đóng lại rồi cài then là được."
Anh nói về muộn thì chắc chắn sẽ rất muộn, lúc đó chắc cô cũng đã ngủ rồi, anh về gõ cửa có lẽ cô cũng không nghe thấy, để cửa thì anh về cũng tiện, trong căn cứ đều là người nhà quân nhân, vấn đề an ninh không cần lo lắng.
Triệu Nguyên không có ý kiến gì, lấy đồ xong xuôi liền cùng Chính ủy Diệp nhà bên cạnh cùng đi đến đội.
Triệu Nguyên vừa đi, Đại Sinh và Cẩu Đản rủ nhau đi tìm Diệp Trụ nhà bên cạnh chơi, để lại Thiết Đầu cùng Thẩm Mỹ Khiết ngồi hóng mát trong sân.
"Mỹ Khiết, mang ga giường ra giặt sạch rồi phơi đi, hôm nay thời tiết đẹp, cả buổi chiều là khô thôi." Thẩm mẫu nhìn mặt trời bên ngoài đang lúc gay gắt nhất.
Thẩm Mỹ Khiết dắt Thiết Đầu vào phòng, ga giường của cô và Triệu Nguyên đã đắp được mấy ngày, cô cũng đang định mấy ngày tới sẽ mang ra giặt.
Tiện thể đi qua phòng Đại Sinh thấy ga giường trên giường cũng mang ra giặt luôn thể.
Thẩm mẫu ngồi trong sân khâu vá quần áo cho bọn trẻ, quần và áo của Cẩu Đản và Thiết Đầu đã làm xong hết, giờ chỉ còn thiếu cái quần của Đại Sinh, chiều nay làm nhanh tay cho xong để ngày mai có cái mặc.
May quần áo còn thừa không ít vải vụn, lúc đó sẽ làm cho lũ trẻ và Đông Lợi đôi giày, cứ nghĩ đến chuyện ngày mai con rể sẽ đưa Đông Lợi đến đội, sau này con trai sẽ ngày càng tốt hơn, tay bà như có sức lực không bao giờ cạn.
"Đông Lợi, con đào nhanh lên chút, lề mề quá." Thẩm mẫu nhìn con trai đang dừng lại nghỉ ngơi trong sân, giục cậu mau đào đi, mảnh đất này cậu đào hai ngày rồi vẫn chưa xong, sắp vào đội đến nơi rồi mà làm việc vẫn chậm chạp thế.
Thẩm Đông Lợi đưa tay lau mồ hôi trên đầu, nhìn mẹ mình một cái, cậu làm không hề chậm nha, đất trong sân này cứng quá đào không nổi, nhưng cũng không dám cãi lại mẹ đành cúi đầu làm tiếp.
