Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 99

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:17

"Đến lúc đó phải phân chia lại, Diệp Trụ chưa chắc đã do cô ấy dạy đâu." Chính ủy Diệp thấy vẻ mặt lo lắng của vợ, liền bảo bà đừng cuống, giờ mọi chuyện vẫn chưa định đoạt xong.

"Chuyện này ông phải để mắt cho tôi, nếu biết cô ấy dạy khối nào thì về báo ngay cho tôi biết đấy." Ngô Quyên dặn dò chồng.

Chính ủy Diệp ừ một tiếng rồi bảo bà mau đi nấu cơm.

Triệu Nguyên cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấn lên vết thương, hai người im lặng đi về phía bệnh viện.

"Em cứ ấn c.h.ặ.t vết thương đừng buông ra đấy." Triệu Nguyên bảo cô giữ c.h.ặ.t vết thương, còn anh đến quầy nộp tiền rồi đi tìm bác sĩ.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, ngoan ngoãn đứng ở hành lang đợi Triệu Nguyên.

Tầm này bệnh viện không đông người lắm, thỉnh thoảng có người đi ngang qua hành lang, đợi Triệu Nguyên nộp tiền xong cô liền đi theo sau anh.

Hai người đẩy cửa văn phòng bác sĩ ra, bên trong không có một bóng người.

"Em ngồi đây đi, lát nữa bác sĩ sẽ tới ngay." Triệu Nguyên bảo cô ngồi xuống.

Lưu Tĩnh vừa đi kiểm tra phòng bệnh về, đẩy cửa văn phòng ra liền thấy hai người trong phòng.

Mắt nheo lại, nhớ ra người đàn ông này chính là Đoàn trưởng Triệu trước đây, còn người đang ngồi trên ghế chính là vợ anh ta.

"Chỗ nào không khỏe?" Lưu Tĩnh đi tới bàn kéo ghế ngồi xuống.

"Lúc thái rau không cẩn thận cứa vào tay ạ." Thẩm Mỹ Khiết nhìn nữ chính Lưu Tĩnh trước mặt, dường như cứ hễ đến bệnh viện là lại gặp cô ta.

"Đưa tay đây." Lưu Tĩnh lật cái khăn mặt quấn trên tay cô ra, nhìn thấy vết thương trên tay.

"Vết thương quá sâu, phải khâu, cô sang giường bên kia ngồi đi." Lưu Tĩnh nhìn qua là biết ngay tình hình, đứng dậy kéo ngăn tủ lấy khay t.h.u.ố.c ra.

Khâu á? Thẩm Mỹ Khiết nhìn ngón tay vẫn còn rỉ m.á.u, cái tay đáng thương của mình ơi, mày sắp phải chịu tội rồi, cô đứng dậy đi vào giường trong phòng ngồi xuống.

"Cái này không tiêm t.h.u.ố.c tê được, khâu sẽ hơi đau đấy." Lưu Tĩnh đặt khay t.h.u.ố.c sang một bên, lấy bông tẩm cồn lau vết thương trên tay cô.

Bông tẩm cồn trên tay Lưu Tĩnh vừa mới chạm vào tay cô lau được hai cái, đau đến mức cô muốn rụt tay lại, nước mắt không tự chủ được mà trào ra.

Tay vừa cử động, đã thấy Triệu Nguyên bên cạnh một tay nắm lấy tay cô cố định lại, tay kia vòng qua lưng cô tựa vào eo cô, khiến cô không tài nào nhúc nhích được.

Thẩm Mỹ Khiết ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyên bên cạnh.

Triệu Nguyên thấy cô ngửa đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn mình, bàn tay đang nắm lấy tay cô khẽ siết lại: "Ráng chịu một chút, lát nữa là xong thôi."

Lưu Tĩnh nhìn người phụ nữ kiều mị trước mặt, có chút đau thế này mà cũng không chịu được, động tác lau rửa trên tay từ lau chuyển thành ấn.

"Cô nhẹ tay chút." Thẩm Mỹ Khiết rõ ràng cảm nhận được động tác của Lưu Tĩnh nặng thêm, đau đến mức cô không nhịn được mà rên khẽ một tiếng.

Đang yên đang lành tự nhiên lại dùng sức mạnh thế.

"Vết thương của cô sâu, phải dùng cồn sát trùng thật kỹ." Lưu Tĩnh tiếp tục giữ vẻ mặt vô cảm mà tăng thêm lực đạo trên tay, cô ghét nhất hạng người hễ có chút việc nhỏ là lại khóc lóc, dùng cồn rửa vết thương thôi mà cũng khóc, lát nữa khâu thì chẳng biết còn thế nào nữa.

Thẩm Mỹ Khiết định mở miệng nói thì nghe thấy Triệu Nguyên bên cạnh lên tiếng: "Cô chỉ cần lau bề mặt vết thương thôi, không cần ấn xuống."

Ấn xuống? Triệu Nguyên vừa nói vậy, Thẩm Mỹ Khiết liền nhìn sang nữ chính, nghĩ lại động tác vừa rồi của cô ta, quả đúng là vậy thật.

Lưu Tĩnh đứng bên cạnh nghe anh nói vậy, động tác trên tay khựng lại, cô ta ấn lực rất nhẹ, sao anh lại nhìn ra được? Ánh mắt nhìn sang người đàn ông bên cạnh, chỉ thấy anh đang dùng ánh mắt thâm trầm nhìn mình, như thể biết rõ suy nghĩ của cô ta vậy, lòng bỗng thấy thắt lại một cái.

Lưu Tĩnh thu hồi tầm mắt, cúi đầu lau thêm hai cái nữa rồi lấy kim khâu lại.

Đợi nữ chính khâu xong, Thẩm Mỹ Khiết đau đến mức không nói nên lời, trên đầu trên mặt đều là mồ hôi.

"Năm ngày sau đến cắt chỉ, t.h.u.ố.c uống ngày hai lần sáng tối." Lưu Tĩnh bỏ cái kẹp trong tay vào khay, đi tới bàn viết một đơn t.h.u.ố.c bảo họ đi nộp tiền, suốt cả quá trình không hề nhìn hai người kia lấy một cái.

Triệu Nguyên nhận lấy đơn t.h.u.ố.c, lấy cái khăn mặt trên bàn, gập phần có m.á.u lại, dùng chỗ sạch sẽ nhẹ nhàng lau mồ hôi trên đầu Thẩm Mỹ Khiết.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn người đàn ông đang cúi người khẽ cúi đầu lau mồ hôi cho mình, ánh mắt anh tập trung, động tác trên tay rất nhẹ nhàng, lòng bỗng thấy ấm áp lạ kỳ, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Triệu Nguyên lau xong mồ hôi trên đầu cho cô, thấy cô ngồi thẫn thờ trên giường liền nói: "Đi thôi."

Thẩm Mỹ Khiết sực tỉnh vội vàng đứng dậy đi theo sau anh, hai người nộp tiền lấy t.h.u.ố.c xong bước ra khỏi cổng bệnh viện.

"Chúng ta không về nhà sao ạ?" Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau anh, đi được vài bước phát hiện đây không phải đường về nhà.

"Đến nhà ăn lấy cơm mang về." Triệu Nguyên thấy vẻ mặt tò mò của cô liền lên tiếng giải thích.

Tay cô giờ bị thương về nhà cũng không nấu cơm được, họ đi bệnh viện loay hoay nãy giờ, lũ trẻ ở nhà chắc cũng đang đói bụng rồi.

Triệu Nguyên dẫn cô đến nhà ăn của bộ đội, vừa đi tới cổng đã thấy chiến sĩ gác cổng chào Triệu Nguyên, Triệu Nguyên chào lại rồi dẫn cô vào căn chòi nhỏ ở cổng đăng ký.

Đăng ký xong xuôi mới đi vào trong khu bộ đội.

Thẩm Mỹ Khiết tò mò quan sát khu quân sự, khu quân sự rất lớn, rộng rãi sáng sủa, tường bao cao bằng vài người, bên trong là những dãy nhà cấp bốn san sát nhau, trên sân tập có một nhóm người đang huấn luyện.

Tầm này vẫn còn người huấn luyện sao?

Triệu Nguyên dẫn đường phía trước, cô nhìn ngó xung quanh, nén sự tò mò trong lòng, đi theo anh vào nhà ăn.

Tầm này nhà ăn cũng không còn mấy người, lác đác vài người thấy họ đi vào, ánh mắt đều đổ dồn lên hai người họ.

Sư phụ Trần đang múc thức ăn cho mọi người, thấy Đoàn trưởng Triệu dẫn theo một cô gái xinh xắn đi tới, vội vàng múc xong cơm canh cho người trước mặt.

Cô gái này chẳng lẽ chính là người vợ từ quê lên của Đoàn trưởng Triệu mà họ vẫn hay nói sao, nghe bọn Tiểu Tôn nói trông rất xinh đẹp.

Triệu Nguyên gọi sư phụ Trần bốn món, bảo đóng gói mang về, mai sẽ mang cặp l.ồ.ng đến trả.

"Được rồi ạ." Sư phụ Trần nhanh thoăn thoắt múc thức ăn vào cặp l.ồ.ng rồi đưa cho Đoàn trưởng Triệu.

Triệu Nguyên nhận lấy cơm canh rồi dắt người phía sau đi về.

"Lão Trần, đó là vợ Đoàn trưởng Triệu à? Người bị bắt khi đang đào rau trên núi huấn luyện ấy hả?" Người phụ nữ đứng bên cạnh hỏi.

Chuyện này đồn khắp cả đội rồi, còn nghe nói vợ Đoàn trưởng Triệu trông xinh đẹp lắm cơ.

"Đó là chuyện bà có thể hỏi thăm chắc? Lo việc của bà đi." Sư phụ Trần đuổi người đó đi, tối ngày không chịu làm việc chỉ giỏi hóng hớt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.