Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 10: Thịt Bò Khô**
Cập nhật lúc: 08/04/2026 16:02
Dận Nhưng nghe không hiểu lắm, nhưng cũng lờ mờ nhận ra mình không thể tiếp tục gọi nàng là dì nữa. Gọi tiếng "dì", đối với nàng, đối với hắn, thậm chí đối với Hoàng a mã đều không tốt.
Mang theo vẻ mặt tủi thân nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của Minh Huyên, Dận Nhưng rốt cuộc cũng gật đầu. Hắn ghi tạc từng lời nàng nói vào lòng, định bụng lát nữa sẽ về hỏi lại Hoàng a mã xem có đúng thế không. Nếu đúng là vậy, hắn sẽ không gọi nữa, ít nhất là ở trước mặt người ngoài!
Thấy Dận Nhưng gật đầu, Minh Huyên cũng không nói thêm gì nữa. Thu ma ma đứng phía sau, ngay từ lúc Minh Huyên bắt đầu nói chuyện riêng với Thái t.ử, đã khéo léo sai Xuân Ni ra đứng canh ngoài cửa, không cho bất kỳ ai lại gần.
"Dì... sao người lại không... không tô son điểm phấn?"
Nhờ Minh Huyên giải thích, Dận Nhưng đã hiểu ra Lăng ma ma không phải biến thành đại yêu quái, mà chẳng qua là do lớp phấn son bị nước mắt làm trôi đi thôi. Nhìn khuôn mặt trắng trẻo mộc mạc của Minh Huyên, hắn tò mò hỏi.
Minh Huyên thầm nghĩ, tuổi đang độ thanh xuân, thời kỳ đẹp nhất của đời người, lại chẳng màng chuyện tranh sủng, thì bôi trát đống phấn son đó lên mặt làm cái gì?
Nhưng tất nhiên không thể trả lời huỵch toẹt như vậy. Minh Huyên cân nhắc một chút. Nàng không muốn lấy lý do không thích mấy loại mỹ phẩm chứa thành phần không rõ ràng thời này để giải thích. Nếu nói thế, chắc chắn sẽ gây ra một trận sóng gió trong cung. Mỹ phẩm mà các vị phi tần, quý phụ đều ưa dùng, nàng lại đi chê bai, thế chẳng phải là tự rước họa vào thân sao?
Huống hồ trang điểm lộng lẫy để làm gì? Lỡ xui xẻo thu hút sự chú ý của cái "đại móng heo" Khang Hy kia thì phiền phức to. Tự đáy lòng, Minh Huyên tự cảm thấy dung mạo mộc mạc của mình cũng đã đủ thuận mắt, dễ nhìn lắm rồi.
Tuy nhiên, lời thật lòng cũng không thể nói ra. Thân là cung phi mà lại bảo không có ý với Hoàng thượng thì mắc phải tội đại bất kính. Đang lúc do dự, nàng chợt nhớ ra Thái hoàng thái hậu cũng rất hiếm khi trang điểm, bèn nhìn Dận Nhưng, dõng dạc nói: "Vì ngài đấy!"
Việc đùn đẩy trách nhiệm thế này, nàng quen tay lắm rồi!
"Vì Bảo Thành sao?" Đúng lúc Ngự Thiện Phòng lại bưng thêm vài mâm sủi cảo mới lên, Dận Nhưng vừa nhai sủi cảo vừa nghệch mặt ra hỏi.
Minh Huyên đưa tay nhéo nhẹ cái má phúng phính của hắn, cười đáp: "Bởi vì ngài hở chút là lại đòi ôm ấp cưng nựng, ta sợ lớp phấn son trên mặt sẽ dính vào người, vào mặt ngài. Mấy thứ mỹ phẩm đó là dễ bị người ta động tay động chân giở trò nhất. Hơn nữa, da dẻ Điện hạ lại non nớt, ai mà biết trong đám phấn son đó có thành phần gì gây kích ứng hay không? Nếu Điện hạ không tin, cứ đi hỏi Thái hoàng thái hậu mà xem, chẳng phải người cũng không hề dùng son phấn đó sao?"
Nghe xong những lời này, Dận Nhưng cảm động vô cùng. Hắn cố nuốt trôi miếng sủi cảo trong miệng, ngước mắt nhìn khuôn mặt Minh Huyên. Nhớ lại ngày đầu tiên gặp gỡ, trên mặt nàng vẫn còn vương chút phấn son. Hiện tại tuy chỉ là mặt mộc, nhưng Dận Nhưng vẫn cảm thấy nàng vô cùng xinh đẹp.
Thế là hắn nghiêm túc khẳng định: "Ngươi rất xinh đẹp, xinh đẹp hơn hẳn những vị nương nương dặm cả tấc phấn trên mặt!" Trong lòng hắn thầm thêm vào một câu: *Chỉ kém hoàng ngạch nương của hắn một xíu xiu thôi.*
"Điện hạ dẻo miệng thế này, sau này nhất định sẽ rất biết cách dỗ dành thê t.ử cho xem!" Minh Huyên hớn hở trêu chọc.
Dận Nhưng định bĩu môi đáp lại rằng mình mới thèm đi dỗ thê t.ử, mà thê t.ử là cái gì cơ chứ? Hắn cũng chẳng biết nữa, nhưng hắn đường đường là Thái t.ử, đâu cần phải đi dỗ dành ai. Thế nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ đầy vui vẻ của nàng, hắn lại thôi, cúi đầu chuyên tâm tiếp tục tiêu diệt đĩa sủi cảo.
Thì ra trên đời này, ngoài nàng ra, chỉ có mỗi Ô khố mã ma và Tô Ma ma ma là không tô vẽ phấn son mỗi khi ôm hắn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Dận Nhưng lại dâng lên chút chua xót. Lăng ma ma trước đây lúc nào cũng miệng nam mô nói yêu thương hắn nhất, coi hắn như bầu trời của bà. Vậy mà bà lúc nào cũng trát đầy son phấn. Hóa ra... tình thương ấy cũng chẳng nhiều như những lời ch.ót lưỡi đầu môi bà vẫn nói nhỉ?
Sau khi chén no nê sủi cảo, tâm trạng Dận Nhưng rốt cuộc cũng phấn chấn trở lại. Mặc kệ Minh Huyên phản đối, hắn cứ thế ngả ngớn nằm vật ra bên cạnh nàng, nhắm mắt đ.á.n.h một giấc ngủ trưa ngon lành!
Được đằng chân lân đằng đầu hử?
Minh Huyên nhìn cái dáng vẻ đặt lưng là ngáy o o của tiểu gia hỏa, tức tối nghiến răng trèo trẹo. Nhưng rốt cuộc cơn buồn ngủ vẫn chiến thắng, nàng đành đầu hàng, leo lên giường chìm vào giấc nồng.
"Chủ t.ử, những lời hôm nay ngài nói với Thái t.ử e rằng có chút không ổn? Thu ma ma đứng canh cửa bắt nô tỳ phải đứng chôn chân ngoài đó, dọa nô tỳ sợ c·h·ế·t khiếp đi được."
Khi Minh Huyên tỉnh giấc thì Dận Nhưng đã rời đi từ lúc nào. Xuân Ni vừa hầu hạ nàng chải đầu vấn tóc vừa lo lắng hạ giọng nói.
Minh Huyên ung dung ngáp một cái, thản nhiên đáp: "Ta trong lòng tự có tính toán. Lúc đó bên cạnh chỉ có Thu ma ma và em hầu hạ. Thu ma ma là tâm phúc của Thái hoàng thái hậu, làm việc xưa nay đều kín kẽ, đáng tin cậy. Hai người các em, ta đều tin tưởng tuyệt đối."
"Chủ t.ử... Nô tỳ dù có phải c·h·ế·t cũng tuyệt đối không bao giờ phản bội ngài." Nghe vậy, Xuân Ni vô cùng cảm động, rơm rớm nước mắt nói.
Qua tấm gương đồng, Minh Huyên nhìn đôi mắt đỏ hoe vì kích động của Xuân Ni, nhẹ giọng trấn an: "Hôm nay đúng là ta có phần lỗ mãng. Thái t.ử dẫu sao vẫn là bậc trữ quân cao quý, đâu đến lượt một kẻ như ta bận lòng lo nghĩ thay cơ chứ?"
"Nhưng Thái t.ử lại rất quấn quýt và thân cận với ngài." Xuân Ni vội vàng lên tiếng bênh vực.
Minh Huyên chỉ biết cười khổ trong lòng. Chính vì tấm chân tình không chút phòng bị của đứa trẻ ấy, nàng mới không nhẫn tâm làm ngơ. Nếu không...
Nói thật, việc nàng đối xử tốt với Thái t.ử cũng chẳng hoàn toàn xuất phát từ sự thuần túy. Lấy Thái t.ử làm tấm mộc che chắn, nàng mới có thể tạm thời thoát khỏi vòng xoáy tranh sủng chốn hậu cung. Nhưng vì đây là lời thật lòng, lại càng tuyệt đối không thể hé răng nửa lời với bất kỳ ai.
"Chủ t.ử, Thái hoàng thái hậu có ý mời ngài qua bên đó trò chuyện đôi câu." Minh Huyên vừa mới trang điểm xong xuôi, Thu ma ma đã bước vào bẩm báo.
Nàng thoáng khựng lại một nhịp, rồi bảo Xuân Ni thoa thêm cho mình chút phấn son nhạt, đ.á.n.h lại lớp son môi tươi tắn hơn, thu xếp qua loa rồi tức tốc đi thỉnh an.
"Nghe nói hôm nay hai người các ngươi hì hục cuốc đất trồng cây? Sao lại nghĩ ra cái trò nghịch đất thú vị thế?" Thái hoàng thái hậu tỏ ra vô cùng hiền từ. Đợi Minh Huyên hành lễ xong, bà ban tọa cho nàng ngồi sát bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi thăm.
Minh Huyên chớp mắt, làm ra vẻ ngượng ngùng đáp: "Bẩm Thái hoàng thái hậu, nô tỳ chẳng qua chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi, nghịch ngợm mù quáng chút thôi ạ."
"Thế cũng tốt lắm. Lúc nãy Bảo Thành còn tíu tít kể cho ta nghe, ban đầu chắt còn tưởng ngươi đang nhổ cỏ, sau lại thấy mấy mầm cây đó giông giống mấy bụi lúa mạch non mà Hoàng a mã từng chỉ cho xem... Nào ngờ cuối cùng lại là mầm rau hẹ." Thái hoàng thái hậu nghe xong lại bật cười sảng khoái.
Minh Huyên vội vàng tiếp lời: "Thực ra trước đây nô tỳ cũng đâu có rành rẽ mấy thứ này. Chủ yếu là nhờ Thái t.ử điện hạ vô cùng thông minh lanh lợi, chỉ cần nói qua một lần là ngài ấy ghi nhớ ngay lập tức!"
"Bảo Thành rất thích ngươi, ngươi là một đứa trẻ hiểu chuyện, chắc chắn đã nhận ra điều này rồi phải không?" Thái hoàng thái hậu đột ngột quay sang, thay đổi sắc mặt, nhìn thẳng vào Minh Huyên bằng ánh mắt sắc bén, nghiêm túc.
Trái tim Minh Huyên đập thót một nhịp, nàng cung kính cúi đầu: "Nô tỳ có biết ạ."
"Ngay từ những ngày đầu mới tiến cung, thái độ dửng dưng không muốn chạm mặt Thái t.ử của ngươi đã nói lên tất cả. Ta thừa biết ban đầu ngươi vốn chẳng định dính líu gì đến Thái t.ử. Nhưng rồi Bảo Thành cứ lẽo đẽo quấn lấy ngươi, ngươi mới mủi lòng thương xót. Bởi thế nên hôm nay mới có những lời từ tận đáy lòng đó dành cho nó." Ánh mắt Thái hoàng thái hậu dán c.h.ặ.t vào chiếc trâm cài trên b.úi tóc của Minh Huyên, khẽ buông lời cảm thán.
Minh Huyên mím c.h.ặ.t môi. Nàng biết mọi chuyện không thể nào qua mắt được vị "đại Phật" này, đành thành thật bày tỏ: "Nô tỳ quả thực không hiểu vì sao người được chọn tiến cung lại là mình? Trước đây nô tỳ đã có hôn ước đàng hoàng, bỗng chốc mọi thứ đều tan biến, nói không sợ hãi là dối lòng. Trước ngày tiến cung, nghe Đích ngạch nương và a mã căn dặn đủ điều, nỗi sợ hãi trong nô tỳ lại càng nhân lên gấp bội."
Nói đến đây, Minh Huyên dè dặt ngẩng lên lén nhìn sắc mặt Thái hoàng thái hậu. Thấy bà không hề có vẻ tức giận, ngược lại nét mặt còn có phần nới lỏng, nhu hòa hơn. Nàng hiểu ngay những chuyện quá khứ đó không phải cứ muốn giấu là Hách Xá Lý gia có thể che đậy được. Lựa chọn thành thật khai báo ngay từ đầu quả nhiên là một nước cờ sáng suốt.
Thế là nàng tiếp tục giãi bày: "Nô tỳ tự biết bản thân tài hèn sức mọn. Căn do nô tỳ được chọn tiến cung chắc chắn phần lớn là vì muốn tìm người tiện bề chăm nom Thái t.ử. Thế nhưng đó là trữ quân của một nước, là vị Thái t.ử đầu tiên kể từ khi Đại Thanh khai quốc tới nay. Nô tỳ mới chỉ biết mặt vài con chữ, đọc lõm bõm được mấy cuốn thoại bản mua vui. Văn chương không thông, nữ công gia chánh cũng chẳng rành, lại càng không có tài chăm sóc người khác chu toàn. Đứng trước Thái t.ử, nô tỳ nói thêm một chữ cũng nơm nớp lo sợ lỡ lời, gây ra ảnh hưởng không tốt."
"Chính vì vậy, mỗi khi khuyên nhủ Bảo Thành điều gì, ngươi đều bảo bảo thành đi tìm Hoàng đế để hỏi lại cho rõ?" Thái hoàng thái hậu rất thấu hiểu tâm trạng này.
Năm xưa khi Hoàng Thái Cực băng hà, bà cũng từng trải qua những tháng ngày nơm nớp lo âu như thế. Chỉ sợ không biết cách dạy dỗ Phúc Lâm nên người, đành phải giao phó cho các vị đại thần, sư phó. Nào ngờ dạy đi dạy lại, rốt cuộc tình cảm mẹ con lại đi đến bước đường ly tâm.
"Nô tỳ sinh ra nơi hậu viện, lớn lên cũng nơi hậu viện. Vốn hiểu biết về thế giới bên ngoài chỉ gói gọn trong vài lần lén lút vén rèm kiệu nhìn ngó mỗi lúc theo gia đình đi dâng hương. Kiến thức hạn hẹp như ếch ngồi đáy giếng, sao nô tỳ dám cả gan gây ảnh hưởng đến tư tưởng của Thái t.ử? Điều duy nhất nô tỳ có thể làm là bồi tiếp ngài dùng bữa, mượn chút kiên nhẫn mà ngài dành cho nô tỳ để khuyên ngài ăn thêm vài món tốt cho thân thể, tinh thần. Ngoài việc đó ra, nô tỳ thực sự bất lực. Hoàng thượng là bậc anh minh thần võ, tài trí hơn người, chuyện gì cũng có thể thấu suốt, ngài chắc chắn sẽ giải đáp mọi khúc mắc và định hướng con đường đúng đắn nhất cho Thái t.ử!"
Những câu trả lời này, Minh Huyên vốn đã soạn sẵn trong đầu từ lâu, thậm chí còn lén lút nhẩm đi nhẩm lại cả trăm ngàn lần. Thế nên từ lời lẽ cho đến biểu cảm đều được nàng kết hợp vô cùng mượt mà, chân thật.
Nàng tự lo cho cái thân mình còn chưa xong, lấy đâu ra tâm trí mà đi gánh vác việc dạy dỗ Thái t.ử? Nàng có phải là cái rốn vũ trụ đâu mà lo chuyện bao đồng?
"Vậy tại sao ngươi lại bảo với Thái t.ử rằng, bản thân ngươi và cả gia tộc Hách Xá Lý đều không thể là chỗ dựa vững chắc cho no?" Thái hoàng thái hậu xoáy sâu vào vấn đề này. Đây mới là điều khiến bà tò mò nhất.
Minh Huyên hơi khựng lại. Câu gốc nàng nói đâu phải mang ý nghĩa đó nhỉ? Nàng vội vàng phân trần: "Rừng có cây cao cây thấp, người có kẻ hiền người ngu, vạn vật đều có tốt có xấu... Thái t.ử đối đãi bằng tấm lòng son sắt, nô tỳ tuyệt đối không muốn lừa dối ngài. Trên đời này có thứ gì là bất biến đâu cơ chứ? Ngay cả bản thân nô tỳ cũng vậy. Biết đâu vài năm nữa, khi tuổi đời thêm lớn, trải nghiệm thêm nhiều, suy nghĩ của nô tỳ lúc ấy liệu có còn giữ nguyên vẹn như bây giờ hay không? Nô tỳ cũng không dám chắc. Trên thế gian này, người thực sự đối tốt với Thái t.ử bằng tấm lòng chân thật, không mảy may toan tính vụ lợi, người duy nhất có thể làm chỗ dựa vững chãi cho ngài mãi mãi, chỉ có thể là Hoàng thượng mà thôi."
*Dối trá cả đấy!* Rõ ràng sách sử ghi chép rành rành Khang Hy chính là người đã phế truất Thái t.ử cơ mà! Nhưng hiện tại Thái t.ử còn quá nhỏ, không thể ngay từ bé đã tiêm nhiễm vào đầu hắn những tư tưởng xa cách với Khang Hy được. Như vậy khéo khi kết cục còn bi t.h.ả.m hơn cả những gì lịch sử đã ghi nhận!
Thái hoàng thái hậu dường như hoàn toàn tin tưởng đây là lời từ tận đáy lòng nàng. Bà bật cười sảng khoái. Gia tộc Hách Xá Lý và tên thị vệ họ Tào kia thông đồng nhét nha đầu này vào cung, vừa là điều may mắn mà cũng là nỗi bất hạnh đối với nàng. Đứa trẻ này rất tốt! Đôi mắt trong sáng, thấu tình đạt lý, hiểu rõ thời cuộc!
"Ta biết con là một người hiểu chuyện. Dạo này Hoàng thượng đang bận trăm công nghìn việc ngoài tiền triều, tạm thời không có thời gian đoái hoài đến hậu cung. Nhưng con đừng ru rú mãi trong phòng. Cảnh sắc trong cung có rất nhiều nơi tuyệt đẹp, rảnh rỗi cứ ra ngoài dạo chơi vãn cảnh, đừng tự giam mình mãi ở cung Vĩnh Thọ. Nếu có kẻ nào ỷ thế bắt nạt con, cứ tới đây nói với ta, ta sẽ làm chủ chống lưng cho con!"
Nói rồi, Thái hoàng thái hậu còn ban thưởng cho nàng vô số đồ ăn ngon: nào là trà sữa, bánh sữa chua ngật đáp, chà bông, đến cả thịt dê, bò khô hảo hạng. Minh Huyên đương nhiên không khách khí, nếm thử mỗi món một chút rồi nhón lấy món bò khô mà mình thích nhất, nhai nhóp nhép đầy thỏa mãn.
Nghe những lời dặn dò "bảo kê" của Thái hoàng thái hậu, Minh Huyên vội vàng quỳ xuống tạ ân. Khuôn mặt mang theo chút e lệ ngượng ngùng, nhưng giọng điệu lại nhẹ nhàng mà kiên định: "Nô tỳ xin ghi tạc trong lòng. Nô tỳ không ức h.i.ế.p ai, nhưng cũng tuyệt đối không để kẻ khác ức h.i.ế.p mình."
Thái hoàng thái hậu gật đầu, mỉm cười hài lòng: "Đúng thế! Tuyệt đối không được để kẻ khác bắt nạt, nếu không Bảo Thành sẽ xót xa lắm đấy. Rảnh rỗi thì cứ năng tới đây trò chuyện cùng ta, chỗ ta chẳng có gì phải kiêng dè cả. Sang tháng ta sẽ giới thiệu cho con một cô nương hoạt bát, lanh lợi, hai đứa cứ thoải mái bầu bạn qua lại với nhau."
Minh Huyên nào có ngốc, làm sao nàng có thể từ chối cái "hố" quá rõ ràng mà Thái hoàng thái hậu đã giăng ra cơ chứ? Hai người lại tiếp tục hàn huyên thêm một lúc lâu. Minh Huyên còn khéo léo khen ngợi Tô Ma Lạt Cô làm việc chu đáo, tận tâm tận lực!
Sau khi buổi trò chuyện kết thúc, Minh Huyên ôm một đống ban thưởng cùng một bọc to đùng thịt bò khô, bước chân vui vẻ nhẹ bẫng trở về.
Nhìn theo bóng dáng khuất dần của nàng, Thái hoàng thái hậu không nhịn được bật cười lắc đầu. Bà quay sang cảm thán với Tô Ma Lạt Cô: "Không ngờ các cô nương nhà Hách Xá Lý đều là những người thấu tình đạt lý đến vậy. Phương Nhi ngày trước là thế, giờ nha đầu này cũng y như vậy!"
Nha đầu này so với Phương Nhi dường như lại càng ít vướng bận những ràng buộc với gia tộc hơn. Điều này đối với Huyền Diệp và Thái t.ử đều là một chuyện vô cùng tốt đẹp.
Huyền Diệp đối với việc nối dõi tông đường chưa bao giờ là kẻ hững hờ. Nếu có thể mượn cơ hội này để Na Bố Kỳ kết thân với nàng, có khi lại... vừa có thể đắc sủng, vừa có thể thuận lợi hạ sinh được một người con mang dòng m.á.u Mãn - Mông hòa quyện! Kể cả trường hợp xấu nhất, ít nhất Na Bố Kỳ cũng tạo được mối quan hệ tốt đẹp với Bảo Thành, sau này...
Tô Ma Lạt Cô khẽ cười hùa theo: "Rốt cuộc thì mọi điều tốt đẹp vẫn cứ rơi vào nhà chúng ta thôi!" Chỉ cần chủ t.ử thấy vui thì chuyện gì cũng thuận mắt cả.
"Cái đó thì đương nhiên rồi!" Thái hoàng thái hậu đắc ý. Đứa trẻ ấy không hề hay giở thói đ.â.m thọc, xúi bậy, dung mạo thanh tú xinh đẹp nhưng lại không hề mang nét quyến rũ lẳng lơ. Chỉ riêng việc nàng thẳng thắn giải thích lý do không trang điểm với Thái t.ử cũng đủ để làm bà thấy hài lòng. Sống đến cái tuổi gần đất xa trời này, bà chỉ thích được gần gũi, sum vầy bên con cháu!
