Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 15: Vạn Thọ**

Cập nhật lúc: 08/04/2026 16:03

Tuy không rõ vì lý do gì mà Thái hoàng thái hậu lại lờ tịt đi chuyện vị biểu muội đến từ Khoa Nhĩ Thấm, nhưng Khang Hy lại vô cùng thong dong, vui vẻ làm kẻ hồ đồ trong chuyện này. Cứ kéo dài được ngày nào hay ngày đó!

Khang Hy vốn rất hiểu tâm tư của Thái hoàng thái hậu nên cũng chẳng buồn đào sâu tìm hiểu xem cung Từ Ninh đang rập rình âm mưu gì. Hoàng mã ma tuổi tác đã cao, trừ khi vạn bất đắc dĩ, ngài thực sự không muốn tranh cãi với bà.

"Thái y chẩn bệnh thế nào rồi? Nghe tin con ốm, người trong nhà ai nấy đều lo sốt vó!" Vì cáo bệnh, Minh Huyên không góp mặt trong bữa tiệc Vạn Thọ. Qua Nhĩ Giai thị nhân dịp này ghé thăm cung Vĩnh Thọ, nhìn Minh Huyên với ánh mắt đầy xót xa, thương cảm.

Minh Huyên khẽ rũ mắt. Thực chất bệnh của nàng đã khỏi quá nửa, nhưng vì chẳng có chút hứng thú nào với yến tiệc chốn thâm cung nên mới mượn cớ lười biếng trốn lại trong phòng.

"Bẩm phúc tấn, thái y nói chủ t.ử sắp khỏe hẳn rồi ạ." Lưu ma ma đứng bên cạnh nhanh nhảu đỡ lời.

Qua Nhĩ Giai thị gật gù, ân cần xắn tay đắp lại mép chăn cho Minh Huyên, đưa tay sờ trán nàng rồi mới chầm chậm lên tiếng: "Con từ lúc lọt lòng đã ốm yếu mong manh. Ngày xưa a mã con còn tưởng không nuôi nổi, ngay cả mấy cái quy củ lễ nghi cũng chẳng buồn ép uổng con học. Nhưng ngạch nương con lại kiên quyết không cam lòng, liều mạng cầu xin cho con dùng toàn những loại kỳ hoa dị thảo, t.h.u.ố.c bổ đắt tiền, cố sức giữ lại cái mạng nhỏ này cho con."

Minh Huyên ngước mắt nhìn bà, nhẹ giọng đáp: "Cũng là nhờ có Đích ngạch nương từ bi, thương xót bao bọc."

"Đứa trẻ ngoan, ta vẫn luôn biết con là người biết đền ơn đáp nghĩa." Qua Nhĩ Giai thị lấy khăn tay lau những giọt nước mắt chẳng biết trào ra từ lúc nào.

Lau nước mắt cũng cần có nghệ thuật, mà Qua Nhĩ Giai thị hiển nhiên là một bậc thầy trong lĩnh vực này, chấm nước mắt mà chẳng làm nhòe đi chút phấn son nào.

Ngay từ lúc bước vào, bà đã quan sát tỉ mỉ, từ trong ra ngoài cung điện đều rải rác đồ chơi trẻ con. Xem ra tin tức bà nhận được không hề sai: Mới tiến cung được hai tháng, vị thứ nữ này đã chăm sóc Thái t.ử vô cùng chu đáo. Mối quan hệ giữa Thái t.ử và nàng thực sự rất thân thiết!

"Thứ phi hôm nay thấy trong người thế nào? Cô đến thăm ngươi đây."

Ngày Vạn Thọ Tiết, Hoàng đế bận rộn hơn bao giờ hết, phải tiếp kiến đủ mọi tầng lớp. Điều khiến Dận Nhưng khó chịu nhất là buổi sáng, Hoàng a mã thân mật dắt tay một nam hài lớn hơn, bảo đó là ca ca của hắn, còn dặn dò hai người phải chơi với nhau thật thân thiết.

Nhìn nam hài kia ồn ào, ngỗ nghịch, chạy nhảy lung tung lại chẳng biết giữ phép tắc, còn Hoàng a mã thì vẫn nở nụ cười hiền từ, ánh mắt chan chứa tình thương, trong lòng Dận Nhưng vô cùng hụt hẫng. Nhưng hắn không hề khóc lóc hay ầm ĩ, chỉ lặng lẽ ngồi một góc, ngoan ngoãn quan sát.

Dẫu đến cuối cùng Hoàng a mã có lên tiếng khen ngợi hắn lễ phép, ngoan ngoãn và bảo người kia phải học tập theo, Dận Nhưng vẫn chẳng cảm thấy vui vẻ gì.

Tệ hại hơn, lát sau hắn lại vô tình nghe thấy người ta xì xào rằng hoàng ngạch nương vì sinh khó hắn mà qua đời. Cả người hắn bàng hoàng, c.h.ế.t sững.

Sau khi đến thỉnh an ở cung Từ Ninh, thấy xung quanh Thái hoàng thái hậu toàn những lão phu nhân trang điểm lòe loẹt thi nhau bủa vây, khen ngợi tưng bừng, Dận Nhưng lấy cớ rồi chạy thẳng một mạch về cung Vĩnh Thọ.

Vừa bước vào phòng, thấy có người ngoài đang ngồi đó, nhưng không kìm nén được cảm xúc uất ức trong lòng, hắn vẫn lầm lì bước vào.

"Khỏe hơn nhiều rồi! Đa tạ Điện hạ đã quan tâm, vinh hạnh cho ta quá." Minh Huyên mỉm cười dịu dàng đáp.

Dì sao lại khách sáo với hắn như thế? Dận Nhưng khựng lại một nhịp, lúc này mới để ý thấy vị phu nhân đang ngồi bên mép giường Minh Huyên kích động nhìn mình chằm chằm.

Trông quen quen? Nhưng Dận Nhưng chẳng thể nhớ ra là ai.

Hắn tuy thông minh xuất chúng, nhưng dẫu sao cũng chỉ là một đứa trẻ. Đối với những người mới gặp vài lần, hắn thực sự không có ấn tượng sâu sắc.

Phải đợi đến khi Qua Nhĩ Giai thị tiến lên hành lễ, hắn mới giật mình nhớ ra: "Quách La mã ma miễn lễ, bà sao vậy? Sao lại khóc thế này?"

Quách La mã ma (Bà ngoại) trông không được hiền từ cho lắm, nét mặt có phần hơi dữ dằn. Tuy bà đang mỉm cười với hắn, nhưng Dận Nhưng lại cảm thấy nụ cười ấy xa lạ, chẳng ấm áp, từ ái bằng một góc của Ô khố mã ma.

Hơn nữa... điều khiến Dận Nhưng không thể chịu đựng nổi nhất chính là... lớp trang điểm của bà ta lại bị lem rồi...

Có trời mới biết, kể từ sau vụ giáp mặt với cái khuôn mặt "đại yêu quái" của Lăng ma ma, Dận Nhưng đã mang một cái bóng tâm lý khổng lồ đối với mấy kiểu trang điểm lòe loẹt của phụ nữ!

Đã biết khóc sẽ làm lem phấn son, sao mấy người này không biết đường kiềm chế cảm xúc lại cơ chứ?

"Đã lâu không gặp Thái t.ử, là thiếp thân thất lễ rồi!" Nhìn Dận Nhưng thông minh, chững chạc, tiến thoái đâu ra đấy, Qua Nhĩ Giai thị thực sự vô cùng kích động, nhất là khi nghe hắn cất tiếng gọi mình một tiếng "Quách La mã ma". Không kiềm được cảm xúc, bà lại giàn giụa nước mắt, thật là thất lễ!

Minh Huyên chỉ nhìn thoáng qua đã thấy Dận Nhưng đang tiu nghỉu, chẳng buồn hé miệng, liền lén nháy mắt ra hiệu cho Lưu ma ma.

Lưu ma ma hiểu ý, vội vàng bước lên đỡ lấy tay Qua Nhĩ Giai thị, cười tủm tỉm: "Nô tỳ xin phép đưa phúc tấn đi rửa mặt, chải đầu lại một chút ạ."

Qua Nhĩ Giai thị còn đang định bụng sẽ nán lại trò chuyện thêm với Thái t.ử, ôm ấp nựng nịu hắn vài cái, dặn dò rằng ở ngoài cung Quách La mã ma nhớ thương hắn nhường nào, rồi kể cho hắn nghe dăm ba câu chuyện về ngạch nương của hắn. Ai dè chưa kịp làm gì đã bị kéo tuột đi. Đang định nổi giận thì nghe Lưu ma ma thì thầm giải thích.

"Nô tỳ hiếm khi thấy Thái t.ử điện hạ khóc, nhưng lần trước ngài ấy bị Lăng ma ma dọa cho khóc thét lên, thật sự là sợ c·h·ế·t khiếp." Lưu ma ma kể vắn tắt lại sự cố Lăng ma ma dọa khóc Thái t.ử, rồi chép miệng cảm thán.

Qua Nhĩ Giai thị khựng lại, vô thức đưa tay sờ lên mặt mình. Quả thực... bị lem rồi... Nghĩ đến viễn cảnh cái mặt nhem nhuốc này có thể dọa cho cháu ngoại đích tôn bảo bối sợ hãi, Qua Nhĩ Giai thị chẳng còn tâm trí đâu mà tức giận nữa, lập tức vội vã lật đật theo Lưu ma ma đi rửa mặt dặm lại phấn.

"Ngươi ốm đau thế này mà còn tiếp khách làm gì?" Đợi Qua Nhĩ Giai thị đi khuất, Xuân Ni đã dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ và lui ra ngoài, Dận Nhưng mới lững thững bước tới mép giường, đưa tay sờ trán Minh Huyên cằn nhằn.

Minh Huyên chớp chớp mắt, cười xòa: "Sống ở đời, dù ốm đau cũng không thể bỏ qua vài phép giao tiếp cơ bản được."

"Sáng nay, Hoàng a mã... dắt theo một người... bảo đó là... là huynh trưởng của Cô, rồi bắt hai người chơi chung. Tên đó hư hỏng, chẳng có chút quy củ nào, thế mà Cô lại chẳng thèm rầy la hắn." Nhắc đến chuyện này, vành mắt Dận Nhưng lại đỏ hoe.

Ra là chuyện của Đại a ca Dận Đề... Minh Huyên lập tức hiểu rõ ngọn ngành. Nàng đưa tay xoa nhẹ má Thái t.ử, khẽ cười dỗ dành: "Thái t.ử làm vậy là vô cùng tốt."

"Thế nhưng Hoàng a mã lại rất thích hắn, dù hắn chẳng có chút phép tắc nào ngài vẫn thích." Dận Nhưng đá văng đôi giày, trèo tót lên giường, giọng nghẹn ngào tủi thân.

"Trong hậu cung có rất nhiều vị nương nương, họ đều có khả năng sinh hạ hoàng a ca. Bất kỳ hoàng a ca nào ra đời cũng đều là cốt nhục của Hoàng thượng, ngài đương nhiên sẽ vô cùng để tâm. Nhưng... trong chốn hoàng cung này, chỉ có duy nhất một vị hoàng a ca được Hoàng thượng đích thân nuôi nấng, dạy dỗ, đó chính là ngài, Thái t.ử điện hạ ạ." Mới có một Dận Đề mà đã khiến Thái t.ử sầu não thế này, sau này Khang Hy sinh ra cả ba mươi lăm người con trai, còn hơn hai mươi hoàng t.ử nữa đang xếp hàng chờ ra đời kia kìa!

Nghe vậy, lòng Dận Nhưng cũng nguôi ngoai đôi chút. Nhưng ngay sau đó, giọng hắn lại chùng xuống, mất mát: "Là vì Cô... không có... hoàng ngạch nương."

Minh Huyên thở dài, vuốt nhẹ b.í.m tóc nhỏ của Thái t.ử, dịu giọng nhưng vô cùng quả quyết: "Nhưng Bảo Thanh a ca chẳng phải cũng đang phải nuôi dưỡng ở ngoài cung sao?"

"Bọn họ đồn rằng hoàng ngạch nương... là vì sinh Cô nên mới mất. Do Cô không còn hoàng ngạch nương, nên Hoàng a mã mới phải... tự tay chăm sóc... có đúng không?" Hôm nay Dận Nhưng vô tình nghe được thêm một hung tin nữa. Đám nô tài bên cạnh vị huynh trưởng kia to nhỏ thì thầm hai chữ "khó sinh", và hắn đã nghe được.

Nhìn ánh mắt tổn thương sâu sắc của tiểu Thái t.ử, nghe những lời hắn nghẹn ngào thốt ra, Minh Huyên bật ngồi thẳng dậy.

Chuyện này nếu Thái t.ử không nói ra thì thôi, nhưng một khi đã nói, nàng bắt buộc phải cho Thái t.ử một lời giải thích rõ ràng. Nàng thực sự không đành lòng để một đứa trẻ non nớt nhường này phải gánh vác một tội danh quá đỗi nặng nề như vậy.

Minh Huyên dang tay ôm c.h.ặ.t hắn vào lòng, giọng kiên định, dứt khoát và lạnh lùng: "Hoàng hậu tỷ tỷ qua đời không phải do khó sinh vì m.a.n.g t.h.a.i Thái t.ử điện hạ. Nếu không tin, lát nữa ngài cứ hỏi thử Lưu ma ma đang hầu hạ ta, đi hỏi Hoàng thượng, Thái hoàng thái hậu, hoặc bất kỳ cung nhân nào từng hầu hạ Hoàng hậu tỷ tỷ ngày trước xem ta nói có đúng không. Trước khi m.a.n.g t.h.a.i Thái t.ử, vì sự ra đi của Thừa Hỗ a ca, thân thể Hoàng hậu tỷ tỷ vốn đã suy kiệt trầm trọng, đau ốm triền miên. Tỷ ấy quá đỗi thương nhớ, chỉ muốn mau ch.óng được đoàn tụ với Thừa Hỗ a ca, căn bản không còn sức để trụ vững nữa. Nhưng vì không yên lòng bỏ lại Hoàng thượng, tỷ ấy mới c.ắ.n răng chịu đựng, liều mạng sinh hạ Điện hạ, chỉ mong để lại cho Hoàng thượng một điểm tựa tinh thần. Điện hạ chính là sự tiếp nối sinh mệnh của tỷ ấy, là món quà quý giá nhất mà tỷ ấy dành tặng Hoàng thượng."

Những lời này của nàng hoàn toàn không phải bịa đặt. Tiên hậu do được lập hậu khi còn quá nhỏ, tuổi đời còn non nớt đã phải gánh vác chuyện thị tẩm, sinh nở. Thừa Hỗ ra đời khi bà mới mười sáu tuổi, m.a.n.g t.h.a.i khi chỉ vừa tròn mười lăm. Cơ thể bà từ lâu đã bị bào mòn, tổn hại nghiêm trọng.

Vào thời điểm m.a.n.g t.h.a.i Thái t.ử, sức khỏe Tiên hậu vốn đã cạn kiệt đến mức báo động!

Lần đầu tiên thấy Minh Huyên tỏ thái độ đanh thép như vậy, Dận Nhưng có chút hoảng sợ. Nhưng nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định không chút lay chuyển của nàng, hắn chợt tin rằng những lời dì nói hoàn toàn là sự thật.

Ngoài cửa, Qua Nhĩ Giai thị vốn đang bực tức vì không được vào thăm cháu, nghe xong những lời này bỗng chốc lại giàn giụa nước mắt!

Trưởng nữ sớm qua đời là nỗi đau khôn nguôi trong lòng bà, nhưng việc sinh hạ được Thái t.ử lại là hồng phúc lớn lao của cả gia tộc. Lời giải thích của Minh Huyên khiến Qua Nhĩ Giai thị bàng hoàng nhớ lại ánh mắt u uất, tĩnh lặng như mặt nước hồ thu của con gái sau ngày Thừa Hỗ a ca mất.

Dận Nhưng nhào vào lòng Minh Huyên, ôm c.h.ặ.t lấy nàng khóc nấc lên từng hồi.

Nghe hắn mếu máo kể lể, Minh Huyên mới vỡ lẽ những lời cay độc này là do đám hạ nhân bên cạnh Bảo Thanh a ca buông lời gièm pha, vô tình lọt vào tai hắn. Cơn giận trong lòng Minh Huyên bùng lên. Trẻ con thì có tội tình gì? Kẻ đáng trách chính là những tên đại nhân rắp tâm xúi bậy!

"Chuyện này, Hoàng thượng chắc chắn sẽ cho Điện hạ một câu trả lời thỏa đáng. Lúc nào chỉ có ngài và Hoàng thượng ở riêng, hãy mạnh dạn đem hết uất ức kể cho ngài ấy nghe." Nhìn tiểu gia hỏa khóc lóc thương tâm, Minh Huyên cũng xót xa. Đứa trẻ này vốn dĩ thông minh trước tuổi, trong lòng vẫn luôn khao khát tình mẫu t.ử chưa từng được nếm trải. Đột ngột phải đón nhận một cú sốc phũ phàng thế này, quả thực quá tàn nhẫn với hắn.

Dận Nhưng sụt sịt, ngoan ngoãn gật đầu.

Minh Huyên tung chăn, khoác lại y phục cho chỉnh tề. Nàng tự tay đưa Thái t.ử đi rửa mặt, chải đầu sạch sẽ rồi giao hắn cho Bình ma ma. Trước khi hắn đi, nàng còn ghé tai dặn dò: "Nhớ kỹ, chỉ khi không có ai mới được nói chuyện này với Hoàng thượng. Ngài hiện tại là Thái t.ử, là đệ đệ của Bảo Thanh a ca. Yêu thương, đùm bọc huynh đệ mới là việc ngài nên làm, tuyệt đối không được để bọn hạ nhân gièm pha làm xa cách tình huynh đệ."

Dận Nhưng hít sâu một hơi, kiên quyết đáp: "Cô nhớ kỹ rồi. Cô sẽ hòa thuận với huynh trưởng, và còn tặng quà cho huynh ấy nữa."

Tiễn Dận Nhưng đi khỏi, Minh Huyên quay lại đối mặt với Qua Nhĩ Giai thị, thẳng thắn: "Đích ngạch nương, con xin phép không giữ người ở lại lâu."

Qua Nhĩ Giai thị lần đầu tiên buông bỏ tư thế bề trên, cung kính hành lễ với Minh Huyên, sau đó ôn tồn nói: "Triệu Giai thị ba ngày trước vừa sinh hạ một tiểu a ca, a mã con vui mừng khôn xiết."

Minh Huyên thoáng sững người. Nàng thừa hiểu đây chắc chắn là đứa con do Thu Nhi sinh ra. Nhìn thái độ hiện tại của Qua Nhĩ Giai thị, có vẻ bà muốn xóa sạch mọi dấu vết về sự tồn tại của Thu Nhi, trực tiếp để đứa bé đó nhận ngạch nương nàng làm mẹ ruột.

"Cứ làm theo như những gì đã bàn bạc trước đây đi ạ. Sắp xếp gả Thu Nhi đến một nơi t.ử tế. Đợi khi đứa trẻ tròn mười sáu tuổi, hãy nói rõ sự thật cho nó biết. Đừng vì con đang ở trong cung mà sinh ra những vọng tưởng không đáng có." Minh Huyên lắc đầu, kiên quyết bác bỏ ý định của bà.

Nàng hiểu tính ngạch nương. Cho dù nàng không nói, Triệu Giai thị sớm muộn cũng sẽ tiết lộ thân thế thật cho đứa trẻ. Nàng không muốn ngạch nương dốc lòng nuôi nấng một đứa trẻ, cuối cùng lại vì chuyện thân thế mà mẹ con ly tâm, oán hận nhau.

Qua Nhĩ Giai thị thoáng do dự. Nghĩ lại bản thân mình vẫn còn con trai, cháu trai ruột thịt, bà cũng không muốn dung túng cho đứa trẻ này sau này lớn lên lại gây ra mầm mống họa hoạn, bèn gật đầu đồng tình.

Trước khi về, bà để lại một rương vàng ròng để Minh Huyên tiện bề chi tiêu, ban thưởng trong cung. Bà còn hứa hẹn mỗi năm sẽ chu cấp một vạn lượng bạc làm ngân lượng cung phụng. Vì bạc trắng mang vào cung quá cồng kềnh, dễ sinh sự chú ý, nên toàn bộ sẽ được quy đổi thành vàng để gửi vào.

Một vạn lượng bạc cơ á? Tim Minh Huyên đập thình thịch, chấn động không thôi. So với chút bổng lộc ít ỏi của Khang Hy, số tiền này mới thực sự là hào phóng, hào phóng quá mức! Dưỡng lão sung túc chẳng cần phải lo nghĩ rồi!

Sau khi tiễn bước Qua Nhĩ Giai thị, Minh Huyên tô điểm lại nhan sắc, gọi kiệu mềm tiến thẳng đến cung Diên Hi.

"Ngươi vừa nói cái gì?" Ban đầu, nhìn thấy bộ dạng Minh Huyên một bước ba cái lảo đảo, ho sù sụ bước tới, Nạp Lan thị còn thầm mắng xui xẻo. Lại nhìn thấy dung mạo kiều diễm của nàng, sự đố kỵ trong lòng nàng ta lại dâng lên. Nhưng đến khi đuổi hết hạ nhân ra ngoài và nghe trọn vẹn những lời Minh Huyên truyền đạt, nàng ta thực sự nổi trận lôi đình!

"Tỷ tỷ Nạp Lan, ta nói những lời này đều là sự thật. Chuyện này trước sau gì cũng vỡ lở. Thái t.ử vốn không hề có ác cảm với Bảo Thanh a ca, nhưng bị đám nô tài xung quanh che mắt, buông lời gièm pha. Huống hồ, lấy cái c·h·ế·t của Tiên hậu ra để chọc ngoáy Thái t.ử, lỡ Hoàng thượng mà biết chuyện này thì..."

Đáng lý ra Minh Huyên chẳng cần phải cất công lặn lội tới đây. Nhưng cứ nghĩ đến bộ dáng khóc lóc t.h.ả.m thương của tiểu Thái t.ử, nàng lại thấy xót xa. Chuyện đã đến tai, nếu không làm gì thì lương tâm nàng c.ắ.n rứt.

Với lại, nếu chuyện này không được xử lý dứt điểm, ngày tháng sau này của nàng cũng chẳng được yên bình. Phải tìm ra bằng được kẻ ngu ngốc nào đứng sau giật dây, bày mưu tính kế cái trò hèn hạ này!

Nạp Lan thị tức đến muốn ngất lịm đi. Nàng ta làm sao không hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề? Bảo Thanh vốn đã sống xa cung từ nhỏ, thời gian tiếp xúc với Hoàng thượng đã ít ỏi. Nếu lại để Hoàng thượng sinh lòng nghi kỵ, xa lánh, thì dù mai này có được đón về cung, liệu có thể sống yên ổn được không?

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ "chỉ điểm" ở cung Diên Hi, mọi chuyện tiếp theo sẽ ra sao, Minh Huyên hoàn toàn buông tay mặc kệ. Vốn dĩ cơ thể còn chưa khỏi ốm hẳn, nàng trở về Vĩnh Thọ Cung, đ.á.n.h một giấc ngủ say sưa đến quên trời quên đất.

Đến khi thức dậy, nàng được nghe kể rằng Hoàng thượng đã ra chỉ tạm thời giữ Bảo Thanh a ca lại ngự tiền. Hai anh em cùng ăn, cùng ngủ chung một giường, nô đùa vui vẻ. Đồng thời, ngài cũng ban lệnh thay m.á.u toàn bộ những kẻ hầu hạ bên cạnh Đại a ca.

Và một điều bất ngờ nữa là Khang Hy đã phá lệ, cử Lương Cửu Công thân chinh đem ban thưởng rất nhiều d.ư.ợ.c liệu quý hiếm cùng vàng bạc lụa là đến tận tẩm cung của Minh Huyên.

Tên keo kiệt bủn xỉn ấy mà cũng có ngày nhổ lông cơ đấy?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 15: Chương 15: Vạn Thọ** | MonkeyD